Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Người thứ tư xông vào.
Dương Đạc Tiệp: “Cùng nhau.”
Lý Vân Tích: “...”
Bắc Chu ở giữa không trung không thể trốn, trúng mấy ám khí. Thân thể ông ta bắt đầu rơi xuống, trong một tia chớp, bắn hai phát súng.
Hạ Hầu Bạc giống như chó chạy trốn.
Lúc này y thật sự liều mạng, lao ra một đoạn đường, bỗng nhiên trong lòng lộp bộp một tiếng, theo bản năng ngẩng đầu nhìn lên...
Đùng!
Một tiếng vang thật lớn, tất cả tướng sĩ giao chiến đều ngừng chớp mắt.
Hạ Hầu Bạc chỉ còn nửa người trên còn lộ ra bên ngoài tảng đá lớn. Y ngoan cường cố gắng bò ra ngoài, nhưng chân bị đè chặt, dưới tình thế cấp bách mười ngón tay đều móc vào trong bùn.
Bắc Chu rơi xuống đất, lắc lư một cái, lại giơ súng lên.
Hết đạn rồi.
Trong đám người truyền đến một đạo quát to: “Tiếp theo lên, bắt Hoàng đế!”
Lên tiếng chính là thủ lĩnh phục binh biên quân. Đoan Vương ngã xuống, bọn họ vốn nên quần long vô thủ, nhưng thủ lĩnh này rõ ràng có uy tín lớn, ngay lập tức không chần chừ, nắm quyền chỉ huy: “Cánh trái, cứu Đoan Vương! Các đội của các người, đi đuổi theo yêu hậu!”
Phản quân biết cung bắn ra rồi không thể quay đầu lại, hôm nay không thắng lợi thì là chỉ còn đường chết, lập tức càng không càng không sợ chết lao về phía Hạ Hầu Đạm. Lại có một nhóm người phóng ngựa chạy như bay về hướng ngược lại, muốn đến cổng thành bên kia tìm Dữu Vãn Âm.
Bắc Chu nửa người đẫm máu quay về bên cạnh Hạ Hầu Đạm, chỉ nói một chữ: “Lui.”
Nói xong không quan tâm, cõng Hạ Hầu Đạm bỏ chạy.
Hạ Hầu Đạm bất ngờ không kịp đề phòng, giãy dụa nói: “Thúc, chờ một chút, con không thể cứ như vậy...”
“Ta mặc kệ!” Bắc Chu cương quyết nói: “Bên này chịu không nổi, người còn muốn sống hay không? Đi, bệ hạ không cần lo.”
Cùng lúc nhóm người Nhĩ Lam tranh nhau lên núi, Dữu Vãn Âm bỗng nhiên tỉnh dậy.
Nàng ngay lập tức nhận ra mình đang trên chiếc xe ngựa đang lắc lư, trong khi Hạ Hầu Đạm không có ở bên cạnh.
Đêm qua Hạ Hầu Đạm đã đồng ý đi với nàng đến núi Bắc Sơn, sau đó bọn họ thân mật. Sau đó nàng ngủ quên mất, nàng không hề nhớ chút gì.
“Hạ Hầu Đạm...” Dữu Vãn Âm nghiến răng nghiến lợi, vén rèm xe nhìn ra ngoài. Xe ngựa rõ ràng đã ra khỏi thành, không phải là con đường chính mà là một con đường nhỏ trong rừng. Một đội ám vệ hộ tống ở bên cạnh.
Dữu Vãn Âm: “Dừng xe!”
Không ai để ý tới.
Dữu Vãn Âm: “Mau dừng lại, bệ hạ đâu?”
Ám vệ mở miệng: “Thuộc hạ nhận lệnh, liều chết hộ tống nương nương, bất luận phát sinh chuyện gì cũng không thể quay đầu lại.”
“Đừng phí công vô ích.” Đối diện có một người lạnh lùng nói.
Tạ Vĩnh Nhi ngồi đối diện nàng, bất đắc dĩ nhìn nàng: “Đã ra khỏi thành nửa canh giờ tỷ mới tỉnh lại, xem ra mê dược của Tiêu Thiêm Thải rất hữu dụng.”
Dữu Vãn Âm: “Hạ Hầu Đạm đưa ta vào đây? Muội cũng biết?”
Tạ Vĩnh Nhi giơ tay lên: “Muội cũng không biết, sáng sớm hôm nay muội phải đi, phút cuối chàng ấy mới đưa tỷ vào. Chàng ấy cố tình giữ bí mật cho đến phút cuối, chỉ để đảm bảo không có ai tiết lộ. Haizz, đừng giận, hắn cũng chỉ là vì tỷ mà thôi.”
Dữu Vãn Âm lấy súng lục từ trong ngực ra.
Trong lòng nàng đều là dự cảm không lành: “Núi Bắc Sơn bên kia sao rồi?”
“Lúc này không thể nào biết được, dù sao cũng phải chờ chạy trốn tới thành khác, cải trang ổn thoả đã, mới có thể tìm người hỏi thăm.” Tạ Vĩnh Nhi nói chuyện, tâm tình không tệ: “ Tỷ nghĩ xem chúng ta nên đến thành nào trước?”
Dữu Vãn Âm: “...”
“Xin lỗi, muội vừa hít thở không khí tự do, hơi say oxy...”
Giọng nói của Tạ Vĩnh Nhi im bặt.
Một giây sau, Dữu Vãn Âm chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng, cả người cô nhấc lên khỏi ghế, bên tai truyền đến tiếng ngựa hí bi thương.
“Có thích khách!” Ám vệ hét lên.
Dữu Vãn Âm nặng nề rơi xuống đất, trước mắt tối sầm.
Tiếng mũi tên xé gió.
Tiếng đánh nhau.
Ám vệ ngã xuống đất.
Dữu Vãn Âm xoa trán ngồi dậy, dưới cơ thể nàng đã biến thành vách xe. Xe ngựa lật ngược toàn bộ. Tạ Vĩnh Nhi ở bên cạnh nàng nửa nằm sấp, nắm chặt cánh tay của nàng, vẻ mặt đau đớn.
Dữu Vãn Âm nhỏ giọng nói: “Sao rồi?”
“Hình như gãy xương rồi...”
Dữu Vãn Âm, đâm vào ghế xe.
“Dữu hoàng hậu, nếu không phiền ngươi tự mình trèo ra được không” Một người từ xa hét một cách kỳ quái.
Tạ Vĩnh Nhi ngẩng đầu: “Là giọng của Mộc Vân.”
Mộc Vân đứng xa xa, nhìn thủ hạ chiến đấu với ám vệ: “Đoan vương muốn ngươi, sống thì tốt, chết cũng được.”
Dữu Vãn Âm trong xe lần nữa đưa tay vào lồng ngực nhưng chỉ sờ vào khoảng không.
Mộc Vân: “Tự mình ra đi, đừng ép ta đốt xe. Đến lúc đó ngươi bị cháy không nhận ra mặt, ta cũng không thể báo cáo với Đoan Vương.”
Ánh lửa càng lúc càng gần. Mộc Vân thật đúng là không phải nói đùa.
Dữu Vãn Âm cuống quít lục lọi khắp nơi, càng sốt ruột càng không tìm thấy khẩu súng kia.
Một bàn tay đặt lên vai nàng: “Đừng nóng vội, từ từ tìm”.
Tạ Vĩnh Nhi cao giọng: “Thật đáng tiếc, ngươi chặn nhầm người rồi.”
Dữu Vãn Âm giật mình ngẩng đầu, Tạ Vĩnh Nhi đã trèo ra phía cửa sổ. Nàng đưa tay kéo, không giữ được.
Tạ Vĩnh Nhi: “Không ngờ, người trong xe lại là ta.”
Nàng ta vừa bò ra khỏi thùng xe đã bị người bắt, kéo tới trước mặt Mộc Vân.
Mộc Vân ngẩn người, không giận mà cười: “Ta tưởng là ai, đây không phải là Tạ phi nương nương sao?”
Tạ Vĩnh Nhi hai tay bị trói ngược ra sau, vẫn vặn đau vùng gãy xương, chịu đựng mồ hôi lạnh rơi dài, lắp bắp nói: “Ngươi... dù sao cũng bị bãi miễn rồi, chi bằng... cùng ta tạo phản, dù sao Đoan vương... cũng không phải chủ tốt.”
Mộc Vân rầu rĩ nói: “Đúng vậy, ta ngồi canh giữ ở chỗ này cũng chỉ là được ăn cả ngã về không, đánh cược một phen Hoàng đế sẽ đuổi Dữu hoàng hậu đi, lại đánh cược bọn họ sẽ chọn một con đường nhỏ hẻo lánh. Tự cho mình nhìn thấu lòng người, sau này cũng sẽ là người đầu tiên dưới quyền Đoan Vương. Nhưng giờ đây phải tính kỹ lưỡng, chỉ để đổi lại một chút sự thương xót từ hắn, ngươi nói xem, đây là do ai ban tặng?”
Tạ Vĩnh Nhi cực lực điều chỉnh giọng điệu, trấn an nói: “Ngươi không hiểu...”
“Đương nhiên là do ngươi ban tặng!” Mắt Mộc Vân lộ ra tia hung ác.
Người phía sau Tạ Vĩnh Nhi đột nhiên dùng lực, đè nàng ta quỳ xuống. Tạ Vĩnh Nhi đau đớn hét lên một tiếng, ngay sau đó trên mặt liền bị đánh mấy bạt tai.
Mộc Vân đánh xong, thưởng thức vẻ mặt nén giận của nàng ta trong chốc lát, bỗng nhiên cười to: “Ngươi thật sự cho rằng chút tài mọn này, có thể bảo vệ người trong xe sao?”
“Ngươi đang... nói cái gì?”
“Yên tâm, các ngươi sẽ không bị bỏ lại đâu.” Mộc Vân rút dao găm ra, một bên đâm xuống, một bên thờ ơ nói: “Đốt xe đi.”
Đây là những lời cuối cùng y còn lưu lại trên đời.
Tiếp theo là một loạt tiếng nổ vang.
Y dừng động tác trong tay lại, hốt hoảng ngẩng đầu, chỉ có thể nhìn thấy từ xa đến gần, thủ hạ của mình từng người từng người ngã xuống.
Trong đầu của y lại vang lên lời nói lúc bị bãi miễn trước đó : “Hưởng điện bị lưu lại mấy lỗ lớn bằng cái chén, không biết là vũ khí gì gây ra...”
Tiếp theo y liền không cách nào suy nghĩ nữa. Bởi vì cái lỗ kia xuất hiện ở trong đầu của y.
Thủ lĩnh vừa chết, những người còn lại lập tức bỏ chạy, bị một số ám vệ còn sống sót đuổi theo giải quyết.