Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Dữu Vãn Âm chạy về phía Tạ Vĩnh Nhi.
Mộc Vân làm việc rất hiệu quả, trước khi ngã xuống đã đâm ra một số lỗ trên cơ thể nàng ta.
“Không sao, chỉ cần cầm máu là được.” Dữu Vãn Âm hai tay phát run, cố gắng ngăn chặn mấy lỗ máu kia, giọng nói đều thay đổi: “Tiêu Thiêm Thải đâu?”
Tạ Vĩnh Nhi nở nụ cười: “Tỷ quên rồi sao? Hắn ở lại trong cung, đổi lấy tự do của muội.”
“Chúng ta trở về. Chúng ta trở về tìm hắn. Muội cố gắng thêm chút nữa...”
“Tỷ nghe muội nói.” Tạ Vĩnh Nhi nắm lấy tay nàng: “Đừng nói cho Tiêu Thiêm Thải. Hắn biết muội đã chết, nói không chừng sẽ bãi công.”
Dữu Vãn Âm lo lắng đến đỏ mắt: “Câm miệng!”
Bắc Chu cõng Hạ Hầu Đạm chạy trốn, ý chí chiến đấu của cấm quân hoàn toàn không còn, binh bại như núi đổ.
Đồng đảng của Đoan Vương làm sao có thể để cho hắn chạy trốn? Lúc này không còn để tâm đến mạng sống nữa, những mũi tên ám khí rơi xuống như mưa nhưng lại không chạm được vào góc áo của họ.
Tuy nhiên cả người Bắc Chu đều chảy máu, chạy như bay một lát, bước đi dần dần chậm lại.
Hạ Hầu Đạm nhìn thấy ông ta không thể chịu đựng được lâu, nói: “Bắc thúc, buông trẫm xuống, thúc tự mình trốn đi.”
Bắc Chu cười khúc khích một tiếng, như là nghe được một câu chuyện cười thật lớn: “Cho dù trời sập ta cũng sẽ không bỏ lại người.”
“Ta từ lâu đã không còn sống nữa rồi.”
“Nói chuyện hàm hồ. Chỉ cần không làm hoàng đế chó má này, ngươi nhất định có thể sống lâu trăm tuổi, thúc đi tìm thuốc cho ngươi...”
Hạ Hầu Đạm nằm trên lưng ông ta yên lặng một chút: “Ta không phải con trai cố nhân của thúc.”
Bắc Chu dưới chân vẫn còn đi nhưng miệng đột nhiên im lặng, không biết có nghe hiểu không.
Hạ Hầu Đạm nói: “Ta không phải Hạ Hầu Đạm, ta chỉ là một linh hồn cô đơn mượn cơ thể này. Mọi thứ trước đây, đều là ta lừa dối thúc.”
“...”
“Thúc?” Hạ Hầu Đạm thấy ông ta còn không buông mình xuống, giọng nói gấp gáp hơn một chút: “Thúc hiểu chưa? Ta không phải...”
“Ta nghe hiểu, ngươi không phải con trai của nàng ấy.” Giọng nói của Bắc Chu đột nhiên trở nên khàn khàn, như cả người già đi trong chớp mắt: “Nhưng nàng ấy cũng sẽ không muốn nhìn thấy ngươi chịu khổ.”
Hắn hít một hơi sâu, hét lên trời, tiếng rung cả núi rừng.
“Người của Đoan vương lên rồi.” Nhĩ Lam trốn sau tảng đá lớn còn lại, nhìn mấy người bên cạnh: “Có thể chết cùng ngày với các vị, là chuyện may mắn trong đời ta.”
Khuôn mặt Lý Vân Tịch đầy rối rắm, cuối cùng đau đớn quyết định, nắm chặt nắm đấm nói: “Huynh đệ, thật ra ta...”
“Ha ha ha, không bằng chúng ta kết nghĩa ở đây, kiếp sau lại làm huynh đệ!” Dương Đạc Tiệp khẳng khái nói.
Nhĩ Lam: “Hay quá.”
Lý Vân Tích: “...”
“Cố gắng sống sót... Xây dựng đế quốc thương mại.” Ánh mắt Tạ Vĩnh Nhi bắt đầu tan rã : “Đừng buồn, muội phải trở lại thế giới bên ngoài sách.”
Nước mắt Dữu Vãn Âm cuối cùng cũng trào ra khỏi đôi mắt.
Đối với một người giấy, làm sao có thể có thế giới bên ngoài cuốn sách?
Tạ Vĩnh Nhi: “Chờ trở lại hiện đại, muội sẽ đến quê hương của tỷ, nếm thử thứ tỷ nói... Đậu gì...”
“Nước đậu.” Nước mắt Dữu Vãn Âm từng giọt từng giọt rơi trên mặt nàng: “Còn có gan xào, mì sốt, vịt quay, vịt hấp hoa, dê con hấp...”
Tạ Vĩnh Nhi ở trong tiếng đồng bạn của nàng ta chậm rãi nhắm mắt lại.
Đất đai bắt đầu rung chuyển vào giây phút này.
Người con gái được trời cao lựa chọn ngoài ý muốn qua đời, cả thiên hạ này phát ra tiếng ồn ào, núi đá rung lắc, lung lay như sắp sụp đổ.
Dữu Vãn Âm ôm chặt thi thể Tạ Vĩnh Nhi, muốn che đi bụi đất và gỗ rơi cho nàng ta.
Trong đầu nàng trống rỗng, chỉ còn lại một ý nghĩ: Tại sao nàng không tìm thấy khẩu súng kia sớm hơn?
Trận động đất kéo dài cả khắc, trời đất mới dần yên bình.
Dữu Vãn Âm vẫn mờ mịt ngồi tại chỗ cho đến khi ám vệ kéo nàng lên: “Nương nương, chúng ta phải tiếp tục đi. Thi thể Tạ phi có thể an táng ngay tại chỗ không”
“...”
“Nương nương?”
Dữu Vãn Âm hít sâu một hơi. Ám vệ còn sống trước mắt chỉ còn lại năm người, còn đều bị thương nhẹ.
Nàng vỗ vỗ hai má mình, buộc suy nghĩ bắt đầu hoạt động lại: “Chôn đi. Cố gắng xóa sạch dấu vết của chúng ta, hoặc đi đến nơi khác để lại một số dấu vết, làm lạc lối truy binh.”
Vì vậy, họ để lại một người để dọn dẹp và bốn người còn lại bảo vệ nàng tiếp tục lên đường. Ngựa bị giết, họ chỉ có thể đi bộ, đi theo một con đường tránh xa đám đông.
Vào lúc hoàng hôn, khi mặt trời đã lặn, Dữu Vãn Âm kiệt sức. Họ tìm một hang động để qua đêm, không dám đốt lửa, chỉ lấy ra thức ăn khô ra chia sẻ.
Dữu Vãn Âm chỉ ăn vài miếng rồi mất hứng, lui vào trong góc, ngồi ôm đầu, ánh mắt trống rỗng.
Hôm nay xảy ra nhiều chuyện như vậy, trong đầu nàng chỉ xoay vòng hai câu hỏi.
Vì sao đêm qua không nhìn ra Hạ Hầu Đạm đang lừa gạt mình?
Sao không tìm ra khẩu súng sớm hơn?
Có lẽ là bởi vì trạng thái của nàng thật sự quá tệ, ám vệ nhiều lần nhìn lén nàng, cuối cùng châu đầu ghé tai vài câu, một người trong đó từ trong ngực lấy ra một phong thư: “Nương nương.”
Dữu Vãn Âm chậm rãi ngước mắt lên.
“Trước khi chia tay bệ hạ để lại phong thư này cho thuộc hạ, nói rằng sẽ chờ cho đến khi an toàn rồi mới giao cho nương nương. Thuộc hạ đã tự ý lấy ra trước... Có lẽ nương nương muốn đọc.”
Dữu Vãn Âm giật lấy bức thư, thô bạo mở ra, mượn ánh chiều tà cuối cùng vội vàng đọc.
Trên thư tất cả đều là chữ giản thể, nhưng viết rất tinh tế, không phải kiểu chữ mà Hạ Hầu Đạm thường cho nàng đọc, từng nét từng nét có phần giống như câu đối mà hắn viết đêm qua.
Dòng đầu tiên viết: “Thê tử của anh, Vãn Âm".
Dòng thứ hai là: “Tên anh là Trương Tam.”
Thê tử của anh Vãn Âm.
Anh tên là Trương Tam.
Muốn cười em cứ cười đi. Trước đây cũng có người hỏi anh có phải tên này được tặng kèm khi nạp tiền điện thoại mới có tên như vậy không. Nhưng thực tế thì ngược lại, ba mẹ anh rất hài lòng với cái tên này, họ nghĩ rằng nó khác thường đến mức chắc chắn sẽ làm anh trở thành người nổi bật nhất trong đám đông.
Thực tế cũng đúng như vậy, từ nhỏ đến lớn, anh chưa từng gặp ai có cùng tên với anh. Từ tiểu học đến trung học, anh luôn là học sinh được giáo viên ghi nhớ đầu tiên. Nhưng mà, ngoài cái tên cool ngầu này anh không có gì đáng nói. Học lực bình thường, chỉ có môn Vật lý đạt được hai lần hạng nhất. Còn tiếng Em, câu hỏi trắc nghiệm thì dựa vào xúc xắc thôi.
Ồ, đúng rồi, môn thể dục của anh cũng không tồi, lúc nào cũng bị lớp ép đăng ký chạy đua trong ngày hội thể thao của trường.
Đọc đến đây, em có thể thắc mắc, tại sao anh lại kể chuyện của mình ở trung học.
Vì trong thế giới của anh, anh không có ký ức sau đó.
Năm lớp 9, anh lơ đễnh trong lớp chơi điện thoại, bị một cửa sổ quảng cáo nhỏ hút vào cuốn sách này (Câu chuyện này cho chúng anh biết rằng phải tập trung nghe giảng trong lớp). Ngay khi trở thành Hạ Hầu Đạm, thằng này đã phát triển cơ thể đến 6 tuổi.
Đã 16 năm và 8 tháng kể từ đó.
Nếu tính như vậy, thời gian anh trở thành Hạ Hầu Đạm đã dài hơn cả thời gian anh làm Trương Tam