Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Gần đây, đôi khi anh bất ngờ nghi ngờ, liệu thế giới “ngoài sách” có thực sự tồn tại hay chỉ là một ảo tưởng do tâm trí anh tạo ra khi bị bệnh. Dù sao, một thế giới tồn tại đồng thời với điều hòa không khí, internet, bảo hiểm y tế và aspirin thực sự trở nên ngày càng không thực tế.
Nói đến cũng buồn cười, lúc đầu đến đây, anh cảm thấy mình rơi vào một cơn ác mộng không thể kết thúc. Nhưng khi nhìn lại bây giờ, anh hầu như không thể nhớ tên trường trung học của mình, nó giống như giấc mộng của Hoa Tư.
Cho đến khi em hỏi “How are you.”
Thì ra tất cả đều là thật. Thì ra anh đã từng sống bằng máu bằng thịt, từng có cha mẹ, từng có bạn bè, từng có tương lai.
Anh là một kẻ đê tiện. Em đã cứu anh trong khoảnh khắc đó nhưng ngay giây tiếp theo anh đã nghĩ cách để tính kế em. Lấy được tín nhiệm của em, trở thành đồng minh của em, để kịch bản em nắm giữ trong tay cho anh sử dụng. Chỉ có như vậy, anh mới có thể chiến thắng một cách an toàn nhất, để Thái hậu với Đoan vương nợ máu trả bằng máu.
Ở trước mặt em, anh không chỉ tô vẽ toàn bộ quá khứ mà còn kiểm soát cả lời nói và hành động, cố gắng đóng vai một người hiện đại mà em quen thuộc. Anh không thể để máu trên tay anh hù dọa em.
Cho đến khi anh thật sự bắt đầu đóng vai Trương Tam, anh mới bị ép buộc từng chút một nhớ lại mình đã xa anh ấy đến đâu. Suốt những năm qua, anh mơ thấy ác ma đưa anh xuống địa ngục vô tận mỗi đêm, số lần nhiều đi, cũng trở nên quen thuộc. Một tháng sau khi em đến, đột nhiên anh mơ thấy bạn cùng lớp truyền giấy tới, kêu anh tan học cùng nhau đi căng tin. Khi tỉnh dậy, anh ném vỡ vài bộ chén cốc, chỉ muốn có nhiều âm thanh trong bốn bức tường cung điện. Lúc đó, anh thật sự muốn đốt cháy tất cả, để kết thúc tất cả.
Em đến muộn quá, Vãn Âm. Ở đây không còn ai đợi em nữa. Em chỉ có thể gặp phải anh, một kẻ điên cuồng không còn nhiều thời gian. Xin lỗi vì sinh ra không phải là con người.
Vừa rồi em có phải nhịn cười hay không? Cười nhiều một chút, gần đây em có vẻ không vui.
Anh không thể nói khi nào anh yêu em. Là Trương Tam, thích em dường như là điều tự nhiên. Nhưng với tư cách là Hạ Hầu Đạm thì việc này gần như là một cơn ác mộng. Anh chỉ biết từ đó về sau, anh càng sợ bị lộ tẩy.
Người đuối nước luôn cầu xin có thể nắm lấy một khúc gỗ nổi. Nhưng khi họ cách bờ quá xa, định mệnh không thể cứu giúp, việc nắm chặt khúc gỗ chỉ khiến cả khúc gỗ và họ cùng chìm xuống nước.
Anh hy vọng, ít nhất có thể không để em dính máu. Anh hy vọng rằng trong biển đen độc ác này, ít nhất có một nơi để em có thể ngủ một giấc ngon lành. Anh hy vọng sẽ không phải đối mặt với ánh mắt sợ hãi của em sớm hơn. Anh hy vọng nhất là nhìn em vĩnh viễn sáng rực như lửa, sáng như trăng, vĩnh viễn là cô bé như lúc đầu không sợ hãi, đại sát tứ phương.
Nếu em tạm thời sợ hãi và cần một người đồng loại để cho em sức mạnh, thì anh sẽ đóng vai người đồng loại đó, cho đến ngày chết.
Anh không còn quê hương nào nữa, em chính là quê hương của anh.
Khi đó, anh đã tính như vậy đấy.
Nhưng không ngờ, ngày đó lại đến nhanh như vậy. Ban đầu anh hy vọng có thể giúp em tiễn Đoan Vương đi. Ngày mai anh sẽ cố gắng hết sức, nếu anh thành công, gánh nặng của em cũng sẽ nhẹ đi. Nếu anh thất bại, em hãy làm theo những gì viết trên tờ giấy cuối cùng, có lẽ cũng có thể thoát khỏi hiểm nguy.
Sau đó, con đường tiếp theo, sẽ phải em tự đi. Đường xa xôi, giang hồ hiểm ác, hãy cẩn thận.
Mặc dù anh đã nói dối em nhiều lần, nhưng câu này không phải là dối lừa: Em là người mạnh mẽ, dũng cảm nhất mà anh từng gặp trong hai đời. Em nhất định sẽ cười đến cuối cùng, tạo ra một thiên hạ thái bình.
Đến lúc đó, nếu em tha thứ cho anh, hãy ăn một bữa lẩu nhỏ vào những dịp lễ. Hãy coi như anh đã đi cùng em.
Trương Tam
...
Ngoài ra, trong phong bì còn có một trang giấy viết đầy chữ, cùng với một vật nhỏ.
Dữu Vãn Âm đọc xong chữ cuối cùng, ánh hoàng hôn trên bầu trời đã hoàn toàn biến mất. Ám vệ kéo một sợi dây leo che kín lối vào hang động, nhẹ nhàng khuyên nàng nên nghỉ ngơi sớm.
Nàng gấp lá thư nhét vào trong ngực, nằm cùng nó một đêm. Trong đêm lạnh giá núi rừng, từ chân đến đầu nàng dần dần trở nên lạnh lẽo, cuối cùng đông cứng như một tảng đá. Nàng sợ mình sẽ không thể tỉnh dậy nếu ngủ một giấc, nên mở mắt và đếm lặng lẽ. Tai nàng nghe tiếng nhẹ nhàng của người bảo vệ thay phiên nhau trông coi và tiếng hú lạnh lẽo từ xa.
Sáng sớm hôm sau bọn họ lại xuất phát, tìm một dòng suối nhỏ, tẩy đi vết máu trên người.
Dữu Vãn Âm mặc trên người là áo vải nam trang, chắc là Hạ Hầu Đạm để tiện cho nàng chạy trốn nên đã thay cho nàng. Trong bao phục còn chuẩn bị dụng cụ nàng thường dùng để cải trang, quần áo dự phòng, dao găm đá lửa các loại nhu yếu phẩm.
Dữu Vãn Âm trang điểm lại bằng nước suối, dán râu, sau đó đứng bên bờ đốt cháy lá thư, nhìn nó cuộn tròn trong ngọn lửa, biến thành những tro tàn rơi vào nước, trôi theo dòng nước xa xa.
Nàng nhìn mấy ám vệ đang nhìn mình, phát hiện ra là từ đêm qua đọc xong thư cho tới bây giờ nàng đã không nói lời nào.
Nàng hắng giọng khô khốc: “Vết thương của hai người thế nào rồi?”
Ám vệ nhao nhao nói: “Đều là vết thương nhỏ, đã khỏi rồi.”
“Ừ. Chúng ta phải đi đến nơi có người ở, mới có thể hỏi thăm tình hình đô thành.”
Ám vệ thấy vẻ mặt nàng như thường, cũng không tiếp tục náo loạn đòi về đô thành, đều như trút được gánh nặng, vội nói: “Thuộc hạ phụng mệnh bảo vệ nương nương, tình thế trước mắt khó lường, nếu Đoan vương chưa chết, ba đội quân biên giới do hắn sắp xếp vẫn sẽ tấn công từ ba phía này, đàn áp cấm quân để giúp hắn lên ngôi. Ba đội quân này đến từ phía bắc, đông và nam, thuộc hạ nghĩ rằng, trước khi họ kết hợp, chúng ta vẫn có thể tìm một lối thoát.”
“Chúng ta đi về hướng nam.” Dữu Vãn Âm xách bao quần áo, xoay người xuất phát.
Ám vệ sửng sốt, vội vàng đuổi theo nhận lấy bao phục của nàng: “Nương nương, phía nam là phương hướng hữu quân muốn tới.”
Dữu Vãn Âm nhìn thẳng: “Hướng Nam, đi Bái Dương. Đây là ý của bệ hạ”
Bái Dương chỉ là một tòa thành nhỏ bình thường không có gì lạ, địa thế cũng không có gì đặc biệt. Tại sao phải đến nơi đó, ám vệ không hiểu.
Chẳng lẽ Hạ Hầu Đạm bố trí viện quân ở nơi đó? Nhưng nếu có viện quân, đã nên sử dụng từ hôm qua rồi, tại sao lại chờ đến bây giờ?
Dữu Vãn Âm giữ kín bí mật, bước đi không ngừng: “Các vị vất vả, hộ tống ta đi. Còn gì ăn không?”
Nàng nhận lấy lương khô, vừa đi vừa nhét vào miệng, ép bản thân nhai nuốt xuống.
Ám vệ ở phía sau nàng có chút lo lắng liếc mắt nhìn nhau. Họ không biết nội dung của lá thư, cũng không biết việc cho nàng xem lá thư trước có phạm sai lầm không.
Trong nửa ngày lặng lẽ đi trên đường, trước mắt xuất hiện những ngôi làng rải rác.
Trừ bọn họ ra, trên đường không có mấy bóng người, hơn nữa mỗi người đều vội vã, vẻ mặt như chim sợ hãi.