Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Dữu Vãn Âm vội vàng ngăn bà lão lại, chỉ nói là đi đường mệt mỏi, muốn ngủ nhờ một đêm.
Bà lão có chút do dự, ông lão lại không vui: “Không phải ta không có lòng tốt, nhưng các ngươi nhiều người như vậy, nhà ta chỉ có một cái giường, đệm chăn lại càng không đủ.”
Ám vệ lại lấy ra chút đồng tiền: “Lão gia, chỉ cần một cái chăn trải sàn cho người bệnh, còn lại chúng ta có thể ngồi thiền.”
Ông lão kéo bà lão qua một bên: “Ai biết bọn họ từ đâu tới, bà quên gần đây trong thôn có rất nhiều người bị trộm sao?”
Câu nói không được hạ thấp giọng, mọi người đều nghe thấy.
Ám vệ sắc mặt thay đổi, liếc về phía Dữu Vãn Âm.
Dữu Vãn Âm mặt tái nhợt nở nụ cười: “Đã như vậy, chúng ta sẽ không quấy rầy nữa, đa tạ hai lão vì tô mì.”
Nàng chống đỡ đi một mạch về phía cửa.
Đúng lúc này, từ hướng phòng bếp bỗng nhiên truyền ra một âm thanh rất khẽ, tựa hồ là cánh cửa sổ bị gió thổi lay động một chút.
Vợ chồng ông bà lão không hề hay biết, ám vệ lại biến sắc, lặng lẽ ra dấu. Mấy người không cần nhiều lời, đồng thời xoay người, nhanh chóng đi thẳng vào phòng bếp.
Ông lão: “Này, các ngươi muốn làm gì...”
Dữu Vãn Âm cũng kinh ngạc quay đầu lại, tay giấu trong tay áo cầm lấy khẩu súng.
Ở trong nhà bếp xảy ra một cuộc hỗn loạn, kèm theo một vài tiếng kêu đau lạ lẫm. Ám vệ lại xuất hiện, một nhóm người cùng nhau nắm chặt một hình dáng nhỏ bé đang cố gắng trốn thoát.
Ám vệ: “Người này vừa mới leo qua cửa sổ và vào nhà bếp, chúng tôi đã bắt được nó ngay lập tức.”
Người bị bắt dáng người thấp bé như khỉ, đầu bù tóc rối, một đôi mắt bởi vì gầy gò mà lồi ra hung tợn trừng bọn họ. Dữu Vãn Âm bị ánh mắt của hắn liếc qua, như bị kim đâm, cả người nổi lên sự khó chịu không thể tả.
Trong tay y còn nắm chặt một cái bao quần áo, bị ám vệ đoạt lấy mở ra, túi tiền, ngọc bội, thịt khô các loại bày ra một bàn.
Bà lão: “A, đó là thịt của gia đình tôi cho dịp Tết!” Bà lão tiến lại nhìn kỹ: " Cái ngọc bội này có vẻ giống của nhà lão Vương?”
Tên trộm kia đột nhiên gào thét như khóc lóc om sòm, thanh âm khàn khàn đến chói tai, lại bị ám vệ gắt gao đè chặt trên mặt đất không thể cử động.
Ông lão: “...”
Ngay sau khi nói khách là trộm, ông lão lại nhìn thấy khách bắt trộm. Ông lão đỏ mặt, lắp bắp xin lỗi mọi người lại được Dữu Vãn Âm dùng giọng nói ấm áp dỗ dành.
Vợ chồng ông bà lão cũng thuần phác, để bày tỏ lòng biết ơn, lúc này thu dọn chăn đệm và nước nóng, cho Dữu Vãn Âm ngủ lại. Lại mời ám vệ hỗ trợ trói tên trộm, ném vào phòng chứa củi sau nhà, chuẩn bị để sáng hôm sau đi báo quan.
Dữu Vãn Âm uống chén canh gừng, hai ngày nay rốt cục lần đầu tiên nằm vào trong chăn, gần như chỉ cần chạm vào gối là nàng đã ngủ say.
Không ngủ được bao lâu, cảm thấy có người đang lay người mình.
Trong phòng đã tắt đèn, vợ chồng già trở về phòng ngủ, mấy ám vệ ngồi dựa tường bên cạnh giường của nàng.
Người lay nàng chính là ám vệ: “Thỉnh nương nương thứ tội, vừa rồi thuộc hạ đem tên trộm kia trói vào phòng chứa củi, động tĩnh hắn giãy giụa quá lớn, khiến một ít thôn dân kéo đến. Ông lão kia còn trả lại vật bị mất cho hàng xóm, trước mắt năm sáu hộ gia đình đều biết chúng ta ở đây.”
Khách lạ thân thủ bất phàm, vừa đến đã bắt được tên trộm - - loại tin tức này vừa sáng sẽ truyền khắp thôn.
Bọn họ không ở nhà trọ, vốn là vì ẩn nấp hành tung. Bây giờ lại thêm chuyện này, khả năng bại lộ sẽ tăng lên gấp bội.
Ám vệ âm thầm nói nhỏ hơn: “Nương nương, g.i.ế.t sao?”
Dữu Vãn Âm bị sốt đến choáng váng đầu óc, suy nghĩ chậm nửa nhịp, sững sờ nhìn y.
Ám vệ: “Thừa dịp trời tối g.i.ế.t mấy người này, còn kịp giá họa cho tên trộm, xóa đi dấu vết chúng ta đã tới.”
Dữu Vãn Âm theo bản năng nói: “Không được.”
Qua vài giây nàng mới hiểu rõ suy nghĩ: “Chúng ta đi ngay bây giờ, mau chóng đến Bái Dương.”
Nàng cố gắng đứng dậy, chỉ cảm thấy toàn bộ khớp xương trong cơ thể như bị gỉ sét, mệt nhừ không có sức lực.
Ám vệ ngăn nàng lại: “Nương nương nghỉ ngơi một lát đi.”
Dữu Vãn Âm cũng biết trạng thái của mình, cố gắng lên đường cũng chỉ cản trở: “Hai canh giờ, hai canh giờ sau đánh thức ta.”
Nhưng nàng không thể ngủ đủ hai canh giờ.
Đêm khuya, tiếng vó ngựa đi vào giấc mộng, nàng mê man lâm vào một hồi g.i.ế.t chóc không ngừng nghỉ. Giống như trở lại dưới chân núi Phù Sơn, nhìn thấy quân nổi loạn đẩy Hạ Hầu Đạm chìm vào trong. Ngàn kiếm vạn đao đổ xuống, trong nháy mắt biến hắn thành xác trắng xương, nhưng hắn như không cảm thấy đau, ánh mắt vượt qua đám đông nhìn về phía nàng, yên bình và ôn nhu.
Hắn nhìn xa làm khẩu hình: “Chạy”
Dữu Vãn Âm giật mình, mạnh mẽ kéo ý thức trở về hiện thực.
Tiếng vó ngựa phát ra từ mặt đất. Sau vài hơi thở, chó trong thôn đều sủa náo loạn.
Ám vệ bên cạnh nâng nàng dậy, lại cầm bao y phục lên, trong bóng tối chỉ cửa phòng.
Phía cổng làng vọng lên một giọng nam, như đã tích trữ đủ năng lượng, vang xa trong đêm yên lặng: “Nhà nào có kẻ nghi ngờ đến xin ở qua đêm, báo ngay, thưởng mười lượng bạc...”
Cách vài giây, lại hô một lần.
Dữu Vãn Âm ở trong lòng chửi một câu.
Bên ngoài hô đến lần thứ ba, Dữu Vãn Âm đã đẩy cửa viện ra một đường, chợt nghe cửa lớn mấy nhà gần kề két két két liên tục mở ra, tiếng bước chân nhỏ nhặt trực tiếp chạy về phía cổng làng, rõ ràng là tất cả đều muốn có được mười lượng bạc thưởng đó.
Nàng ở trong lòng chửi một tiếng thứ hai, xoay người nói: “Trốn bằng đường sân sau!”
Tình thế không thể do dự, mấy người nhanh chóng chạy về phía sân sau, lúc vòng qua phòng trọ, chỉ thấy cửa sổ phòng ngủ của vợ chồng ông bà lão đã lộ ra ánh đèn.
Ám vệ bước chân không ngừng, trước tiên là nhảy qua hàng rào sau sân, sau đó xoay người đón Dữu Vãn Âm.
Tiếng bước chân của hơn trăm người đang ngày càng gần lại, ánh lửa hừng hực đã chiếu tới cửa trước.
Ám vệ cõng Dữu Vãn Âm trên lưng, chạy như điên.
Nhà vợ chồng ông bà lão ở rìa thôn, sau nhà cách đó không xa chính là một mảnh rừng cây, trong bóng tối lại không thấy rõ rừng này lớn bao nhiêu, kéo dài đến nơi nào.
Gió lạnh đập vào mặt, Dữu Vãn Âm nheo mắt lại, đang định chỉ huy ám vệ trốn vào trong rừng, trong góc mắt nàng bỗng chợt lướt qua một hình bóng đen.
Nàng nhìn chằm chằm, hình bóng đó vừa mới nhảy ra từ sau sân, đang chạy về hướng khác, bóng lưng thấp bé như khỉ, nhìn hết sức quen mắt.
Tên trộm kia đã thoát khỏi phòng chứa củi.
Tên trộm vừa chạy vừa kéo dây thừng trên người, gặp phải bọn họ cũng cứng đờ, lập tức “xì” một tiếng liền chạy đi và biến mất không còn dấu vết. Trong bóng tối chỉ có thể nhìn thấy y biến mất ở con đường hẹp phía sau nhà hàng xóm.
Suy nghĩ của Dữu Vãn Âm xoay tròn: Tên trộm này có thể ở trong thôn ăn trộm lâu như vậy, chứng tỏ trước đó chưa bao giờ bị bắt...
Trong phòng vợ chồng ông bà lão trở nên ầm ĩ, truyền ra một tiếng quát lớn: “Chia nhau đi lục soát!”
Cùng lúc đó, Dữu Vãn Âm cũng hạ quyết định: “Đuổi theo tên trộm kia!”