Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Ám vệ chui vào con đường hẹp, vừa hay nhìn thấy lưng tên trộm biến mất một lần nữa phía trước. Họ tăng tốc đuổi theo, rẽ góc cùng một chỗ.
Tên trộm: “...?”
Tên trộm bỏ chạy thục mạng.
Ám vệ cũng không ngừng truy đuổi.
Lộ trình mà tên trộm chọn rất khó nhằn, rõ ràng y đã biết rõ địa hình của làng, vượt qua hàng rào, leo qua lỗ chó, hình dáng linh hoạt như con cá, dù ám vệ có tầm nhìn tốt hơn người, cũng vô số lần suýt bị mất dấu hắn.
Một tên trộm đột ngột dừng lại giữa đường, quay lại và giận dữ nhìn họ, lấy tay vạch áo một cách lộn xộn, dường như đang cho thấy hắn không mang theo tang vật trên người mình, hoàn toàn không hiểu tại sao lại phải truy đuổi mình một cách rầm rộ như vậy.
Dữu Vãn Âm: “Không phải đuổi theo ngươi, đừng đứng đó, mau dẫn đường!”
Tên trộm: “??”
Tiếng la hét từ phía sau lại tiến gần, tên trộm tự động quay sang một hướng khác, chạy thêm một đoạn, đột nhiên nhận ra rằng mục tiêu của bọn truy đuổi phía sau hoàn toàn không phải là mình.
Thì ra mình thật sự chỉ là người dẫn đường.
Tên trộm suýt nữa tức điên, đưa lưng về phía bọn họ đảo tròng mắt, lại lần nữa chuyển hướng.
Truy binh một trận ầm ĩ, làm cả làng nhà đều tỉnh giấc, mọi nhà đều sáng đèn, thỉnh thoảng có người mở cửa sổ để nhìn.
Ám vệ cõng Dữu Vãn Âm đột nhiên quát khẽ: “Ngươi chạy đi đâu?”
Ban đầu tên trộm đã dẫn họ đi một vòng tròn, nhưng lại đụng phải bọn truy binh!
Nhìn thấy bị phát hiện, tên trộm cúi người xuống và muốn chạy trốn.
Ám vệ nhào tới bắt y.
Phía sau ánh lửa lóe lên, có người hô to: “Nhìn thấy bóng dáng, bên này...”
Ám vệ: “Chia ra.”
Bốn tên ám vệ quả quyết tản ra, hai người che chở Dữu Vãn Âm, còn lại hai người chọn đường khác, cố ý chạy về hướng dễ thấy.
Ám vệ bắt được tên trộm, vụt một tiếng nát xương cổ tay hắn, lại che miệng không cho hắn kêu đau, nghiến răng nói “Dám giở trò, người chết trước chắc chắn sẽ là ngươi, hiểu chưa?”
Tên trộm cả người run rẩy, quy phục gật đầu.
Hai người kia dẫn đuổi truy binh, tiếng người phía sau dần thưa thớt.
Tên trộm càng chạy càng lệch, cuối cùng nhảy vào sân một hộ gia đình. Dữu Vãn Âm do dự một chút, vẫn ra hiệu đi theo vào.
Ngôi nhà này không có đèn sáng, sau nhà một mảnh đất hoang vu, cỏ dại mọc um tùm, không giống như là nơi có người ở. Tên trộm nhanh chóng quỳ xuống bò vào bụi cỏ dại cao nửa người, thậm chí biến mất hình dạng.
Ám vệ buông Dữu Vãn Âm xuống, nhìn theo, thì thầm: “Hang đất.”
Ba người không dám trì hoãn, toàn bộ bò xuống, kéo cỏ dại che khuất lối vào.
Hang đất này cực kỳ nhỏ, không rõ mục đích được tạo ra là gì, cũng có thể là tên trộm đã đào ra để tự mình trú ẩn. Bây giờ có thêm ba người lớn, đột nhiên chật chội đến mức quay đầu cũng khó khăn.
Tên trộm kia sớm đã bị ám vệ cầm dao găm kề cổ, để ở góc tối, không dám thở mạnh.
Một lát sau, có tiếng người đến gần.
Một tiểu đội truy binh tìm tới nơi này, lục tung hậu viện. Dữu Vãn Âm cầm súng trong tay, nín thở chờ đợi.
Trên đỉnh đầu có người nói chuyện: “Chắc không phải ở đây, họ đều chạy vào rừng.”
“Mấy người trong thôn kia không phải nói là mấy nam nhân sao? Ta nghĩ lại sắp bắt nhầm người rồi, đây là thôn thứ mấy rồi?”
“Không chừng là cải trang đấy.”
“Hừ, con đàn bà xấu xa này thật biết trốn. Người trên nói chỉ cần bắt được, chết sống đều được, nếu nằm trong tay chúng ta, thà để huynh đệ ta trải nghiệm cái vị...” Một vài từ còn lại đã bị che giấu, chỉ còn lại tiếng cười thầm.
Bước chân hỗn loạn dừng ở ngoài bọn họ vài tấc, lại dần dần đi xa.
Sau một lúc nữa, khi xác nhận mọi người đã đi xa, cơ thể căng thẳng của Dữu Vãn Âm mới thả lỏng từng chút từng chút, run rẩy.
Nàng sốt cao chưa hạ lại lăn qua lăn lại lần này, chỉ cảm thấy mắt bắt đầu thấy đóm sáng, dính vào tường và từ từ trượt xuống.
Ban đầu nàng còn ôm một chút hy vọng cuối cùng, hy vọng người đến không phải là người của Đoan Vương. Tuy nhiên, sau khi nghe xong cuộc trò chuyện vừa rồi, tình hình đã rõ ràng hơn.
Đô thành bây giờ là Đoan vương nắm quyền.
Hạ Hầu Đạm đâu? Còn có thể sống sao?
Ám vệ cởi áo khoác khoác lên người nàng.
Dữu Vãn Âm: “Đa tạ.” Nàng run tay quấn chặt áo bào: “Hai vị huynh đệ vừa mới tách ra ...”
“Có lẽ sẽ được che giấu bởi cây rừng, tiêu diệt một đoàn truy đuổi.” Ám vệ bình tĩnh nói: “Bọn họ sẽ tự sát trước khi bị bắt, sẽ không để lại manh mối cho người khác.”
Lúc xuất phát hộ tống nàng hai mươi người, bây giờ chỉ còn lại hai người.
Dữu Vãn Âm trầm mặc một lát: “Là lỗi của ta.”
Nàng để lại năm hộ thôn dân nhưng lại chôn vùi tính mạng hai ám vệ.
Ám Vệ kinh ngạc, muốn tìm lời an ủi nàng, Dữu Vãn Âm lại đột nhiên hỏi: “Các ngươi tên gì?”
Bắt đầu từ ngày xuyên tới, nàng vẫn luôn lảng tránh vấn đề này. Bởi vì theo nguyên tác, những người trẻ này đều sẽ chết. Nàng không muốn biết tên của họ, như thể chỉ cần họ giữ cho mặt mình mờ nhạt, nàng có thể giảm bớt một phần nợ.
Ám vệ: “Thuộc hạ là Thập Nhị, hắn là Tứ Thất. Vừa rồi đi là Lục Ngũ và...”
Dữu Vãn Âm: “Tên thật.”
“Thuộc hạ không có tên thật, bệ...” Ám vệ bận tâm đến tên trộm ở một bên, tạm thời đổi giọng: “Chủ nhân nói, ngày chúng thuộc hạ nhận được số hiệu, ngài đã đem tên thật của chúng thuộc hạ khắc lên bia mộ, từ nay về sau quá khứ tan biến, không được nhắc lại nữa.”
Dữu Vãn Âm ôm đầu gối ngồi, vùi mặt vào giữa đầu gối.
Thế gian mênh mông này, có một người có thể thấy rõ tất cả đau khổ của nàng.
Khi nàng lẻ loi độc hành, mới phát hiện mỗi một bước đều bước trên dấu chân của hắn. Con đường dài đằng đẵng đưa tay không thấy năm ngón kia, hắn đã không biết đi được bao xa, thế cho nên ngay cả bóng lưng cũng không tìm thấy.
Trong hang động, không có tiếng chim hót, chỉ có hơi thở nặng nề của tên trộm đã bị gãy xương cổ tay.
Cổ họng Dữu Vãn Âm thắt chặt, lại kiên trì nói: “Tên thật.”
Ám Vệ dừng một chút, có vẻ là nở nụ cười: “Thuộc hạ là Thập Nhị.”
Tứ Thất ở một bên thấp giọng ép hỏi tên trộm kia chạy ra khỏi thôn trang, nửa ngày hỏi không ra một câu. Hắn dùng dao găm rạch, tên trộm bị đau, mang theo tiếng khóc nức nở “A a” mà kêu lên.
Tứ Thất: “Thì ra là một người câm.”
Dữu Vãn Âm: “Lục soát người hắn, hắn vừa mới thoát khỏi phòng củi, trên người hẳn là còn giấu công cụ.”
Lục soát một hồi, Tứ Thất tìm ra một lưỡi dao, còn có một tin tình báo mới: “... Là một nữ câm điếc.”
Lâm Huyền Anh dẫn quân một đường giết về phía đô thành, ngày đầu còn gặp chút cản trở, bị bọn họ nghiền nát.
Bắt đầu từ ngày thứ hai, chống đối mờ nhạt đến mức có thể bỏ qua, có vài châu phủ thậm chí chưa chiến mà hàng, mở rộng cửa thành tùy ý bọn họ qua đường, chỉ cầu sớm đưa những hung thần này đi.
Rất nhanh bọn họ liền biết được nguyên nhân. Đô thành đại loạn, hoàng đế “đột nhiên mắc bệnh nặng”, hôm nay là Đoan vương nhiếp chính.
Mà Đoan Vương tuyên bố yêu hậu Dữu Vãn Âm giết vua không thành, đang truy nã bắt nàng khắp nơi.
Cùng lúc đó, lá thư mật mới bay đến tay Lâm Huyền Anh.