Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Ngày đó Bắc Sơn binh chiến, trong lúc văn võ bá quan hoảng loạn, mọi người theo bản năng sẽ chạy đến các phe phái mà họ đã chọn. Chính vì vậy, nhiều người ủng hộ Hoàng đế bị Hạ Hầu Đạm phát hiện.
Lúc này, những người này bị y quét qua bằng một ánh mắt lạnh lẽo, đột nhiên run rẩy, cúi đầu thấp hơn, trong lòng than thở không ngớt.
Ai bảo bọn họ đặt sai bảo vật chứ?
Hạ Hầu Bạc thu hồi ánh mắt, chậm rãi nói: “Bản vương ngược lại có chút tò mò, Lý đại nhân cuối cùng có chuyện gì quan trọng, nhất định vào lúc này quấy rầy bệ hạ?”
Nói đến nước này, hiển nhiên nếu Lý Vân Tích còn tiếp tục, tội danh “đồng bọn của yêu hậu” sẽ được đặt lên đầu y.
Lý Vân Tích ngửa đầu đối diện Đoan Vương:“Thần cho rằng“
“Thần cho rằng biến cố ở núi Bắc Sơn ngày đó rất kỳ quặc, còn rất nhiều điểm đáng ngờ chưa rõ, cần bẩm báo bệ hạ.”
Dương Đạc Tiệp chậm rãi đi tới bên cạnh Lý Vân Tích : “Chỉ bằng vào một tên thích khách, liệu có thể kết tội một người kế vị của một đất nước?”
“Nói đúng.”
Nhĩ Lam theo sát phía sau: “Dữu Thiếu Khanh là quốc trượng, chưa xét xử đã bị giam cầm, không biết theo luật gì?”
“Thôi đi!” Đồng đẳng của Đoan Vương kêu gào:“Điện hạ, mấy người này vô cớ sinh sự, ý đồ bất chính, nên bắt tra rõ!”
Hạ Hầu Bạc nhíu mày, giơ tay lên với thị vệ.
“Kim đại nhân lời ấy sai rồi!”
Một quan viên trẻ tuổi đột nhiên bước ra: “Lý đại nhân cầu kiến bệ hạ, chính là bởi vì việc cơ yếu như thế, xác thực cần bệ hạ tự mình định đoạt, không biết trong miệng Kim đại nhân vô cớ sinh sự là ý gì?”
Người này chính là một trong những ủng hộ hoàng đế bại lộ dưới chân núi Bắc Sơn. Với sự dẫn dắt của người đó, những người ủng hộ Hoàng đế còn lại nhìn nhau, đều có chút muốn hành động.
Họ đã hiểu rõ hơn khi nhìn thấy ánh mắt sát khí trong mắt Đoan Vương, bây giờ muốn tự bảo vệ mình đã quá muộn. Dù cho nhất thời muốn làm chim cút rụt đầu với tính cách nghi ngờ và cẩn trọng của Đoan Vương, họ không bao giờ có cơ hội sống sót.
Thay vì ngồi chờ chết, không bằng buông tay đánh cược một lần.
Lúc này, mọi người không thể không bị kích thích một chút. Một kẻ soán vị kiêu ngạo như thế, còn có thiên lý hay không!
Một rồi thêm một, hơn hai mươi người đứng lên, đối đầu với Đoan Vương, đôi khi còn có những người không nói một lời nhưng cuối cùng cũng nhìn thẳng vào Đoan Vương.
Vô số ánh mắt cùng nhìn về phía y, tạo nên một sức ép khó chịu.
Hạ Hầu Bạc trong lòng hận ý ngập trời.
Y có thể giết một hoặc hai. Nhưng khi thế lực phản kháng trong đô thành còn chưa hoàn toàn bị thanh trừ, y không chịu nổi hậu quả giết chết mấy chục trọng thần.
Phải cắn răng nhịn vài ngày, chờ ba quân đến, sẽ không còn lo lắng về sau.
Y hít sâu một hơi, nhẹ nhàng nói: Vào cuối ngày hôm nay, khi long thể của bệ hạ hồi phục một chút, chắc chắn sẽ triệu kiến các ngươi. Hãy về đi.”
Vừa dứt lời, liền giơ tay ý bảo cung nhân đẩy mình đi, bóng lưng có chút chạy trốn.
Đám người Lý Vân Tích tự nhiên sẽ không bị câu nói lập lờ nước đôi này qua loa tắc trách.
Sau khi hạ triều, bọn họ dẫn theo một đám quan viên trẻ tuổi, trực tiếp đến trước cửa tẩm cung của Hạ Hầu Đạm quỳ thành một hàng.
Thị vệ tiến lên muốn xua đuổi, vẻ mặt người đó lại thản nhiên: “Chúng ta chỉ quỳ gối cầu phúc cho bệ hạ, chờ ngài triệu kiến.”
Những thứ này đều là văn thần tay trói gà không chặt, mang danh nghĩa đến cầu nguyện cho Hoàng đế. Thị vệ không dám tự tiện thô lỗ, đành phải đi xin chỉ thị của Đoan vương.
Cũng không biết Hạ Hầu Bạc đã ra lệnh gì, không ai đến đuổi đi nữa, để cho họ tự mình quỳ trong gió lạnh.
Đến buổi chiều, các văn thần ngã trái ngã phải, ngay cả Lý Vân Tích thân thể cường tráng nhất cũng đông lạnh đến nổi run rẩy. Nhĩ Lam bên cạnh sắc mặt xanh mét, đã là lung lay sắp đổ.
Lý Vân Tích miễn cưỡng ngẩng đầu nhìn cửa lớn tẩm cung vẫn đóng chặt như trước, bắt đầu suy tư là xông vào một lần thử xem hay là hồi phủ trước, ngày mai lên triều sớm lấy cái chết ép buộc.
Nhưng vào lúc này, cửa tẩm cung đột nhiên mở ra, một cung nữ chạy như bay ra, chạy dọc theo hành lang dần xa.
Lý Vân Tích nhìn chằm chằm, trong lòng dâng lên dự cảm không lành.
Chỉ chốc lát sau, cung nữ mang theo lão thái y tập tễnh vội vàng chạy về. Thị vệ lập tức đóng chặt cửa lớn, ngăn cản ánh mắt dò xét của bọn họ.
Sau một lúc nữa, Hạ Hầu Bạc đến một mình, khuôn mặt lạnh lùng, được người đẩy vào trong cửa. Lý Vân Tích và những người khác đã đứng dậy, chạy đến gọi một tiếng, nhưng y không để ý.
Lý Vân Tích quay sang vệ binh: “Cho bọn ta vào.”
Thị vệ: “Thuộc hạ có lệnh trong người, không được cho qua.”
Dương Đạc Tiệp run rẩy kéo Lý Vân Tích ra, tiến lên thương lượng với thị vệ. Còn chưa nói được hai câu, từ trong cửa phát ra một tiếng kêu thảm thiết.
Đám người Lý Vân Tích lướt qua một đám cung nữ khóc sướt mướt, trong lúc hỗn loạn, họ chen vào phòng bên trong và đến gần giường.
Thái y quỳ, Đoan Vương ngồi. Người nằm trên giường sắc mặt tái nhợt, không nhắm mắt.
Lý Vân Tích vẫn không tin, nhìn kỹ mặt hắn ba lần, trong đầu “ rầm” một tiếng, chỉ biết mình quỳ xuống, trong lòng lại mơ hồ.
Làm sao có thể là Hạ Hầu Đạm?
Hạ Hầu Đạm làm sao lại... c.h.ế.t một cách yên lặng, cô đơn như vậy?
Đây không nên là hắn, cũng không phải là cách hắn c.h.ế.t.
Đoan Vương ngồi trên xe lăn, cố hết sức nghiêng người cầm tay Hạ Hầu Đạm, khuôn mặt tràn đầy nỗi đau thương: “Bệ hạ yên tâm, ta sẽ nuôi dưỡng tiểu thái tử thật tốt.”
Trong miệng Lý Vân Tích miệng như có một mùi máu, răng sau cắn ra máu. Y đột nhiên ngẩng đầu, nhìn chằm chằm vào Đoan Vương với ánh mắt ác độc.
Hạ Hầu Bạc như chưa nhận ra, nhấc tay áo một cách tao nhã lau qua đôi mắt, nửa khuôn mặt còn lại vẫn mang vẻ nhã nhặn: " Bây giờ thời buổi hỗn loạn, càng không thể một ngày không có vua, mau chóng chuẩn bị đại điển đăng cơ của Thái tử đi.
Người đâu “Vâng”! “Ngoài cửa sổ có người đồng thanh đáp lại, khí thế kinh người.
Ánh mắt Hạ Hầu Bạc xẹt qua Lý Vân Tích, lại nhẹ nhàng ném xa: “Đưa các vị đại nhân về phủ tạm nghỉ, chuẩn bị tang lễ.”
Leng keng - - loong-coong - -
Tiếng chuông tang trầm thấp bay ra khỏi đô thành, vang mãi dưới bầu trời màu xám xịt.
Lâm Huyền Anh nhận được tin này khi đang trên lưng ngựa. Tin tức thiên tử băng hà không có khả năng áp chế được, cả đội ngũ xôn xao.Hắn ta sững sờ mấy hồi, đột nhiên phục hồi tinh thần lại, nhanh chóng quay đầu nhìn phía sau.
Dữu Vãn Âm đang giả làm thị vệ bên người hắn ta, đi theo phía sau hắn ta hành quân.
Nàng bị áo giáp che khuất hơn phân nửa khuôn mặt, không thể nhìn thấy biểu cảm của hắn.
Lâm Huyền Anh thu dây cương lại, giảm tốc độ và đi cùng nàng, nhưng đây là lần đầu tiên do dự không biết mở miệng như thế nào.
Cuối cùng hắn ta chỉ thấp giọng khô khan hỏi:“Ngươi cảm thấy thế nào?”
Dữu Vãn Âm: “Là tin tốt.”
Lâm Huyền Anh: "...?”
Hắn ta hơi run sợ nhìn về phía Dữu Vãn Âm.
Giọng nói của Dữu Vãn Âm không hề gợn sóng: “Nếu thi thể là thật, Đoan Vương đã không còn quân bài để có thể uy hiếp chúng ta. Nếu thi thể là giả, chứng tỏ hắn vẫn chưa tìm được bệ hạ, vậy trong tay hắn cũng không có quân bài nào. Bất luận là tình huống nào, chúng ta đều có thể tiếp tục đẩy mạnh kế hoạch.”