Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Lâm Huyền Anh cố gắng làm rõ suy nghĩ: “Vậy có khi nào là khả năng thi thể là giả, nhưng bệ hạ còn ở trong tay Đoan Vương hắn giữ nó như một con át chủ bài?”
“Không có khả năng.” Dữu Vãn Âm bình tĩnh lắc đầu: “Hiện nay, toàn bộ thiên hạ đều biết bệ hạ đã băng hà, tin tức vẫn do hắn ta tung ra, khi đó hắn ta lại tạo ra một hoàng đế khác, ai sẽ tin?”
Lâm Huyền Anh kinh hãi: “Ngươi sẽ không nhận sao?”
“Ta nhận ra. Nhưng Đoan Vương không tin ta. Hắn ta từ trước đến nay lạnh lùng, lạnh nhạt tin rằng mọi người đều như vậy, với tính cách của hắn ta sẽ không lấy tính mạng con người ra mạo hiểm. Điều này, ta đã hiểu khi lập kế hoạch.”
Kế hoạch của Dữu Vãn Âm, nói ra kỳ thật đơn giản nhưng thô bạo: Đoan vương nóng lòng nhìn thấy viện quân ba phương, sớm muộn gì cũng phải mật hội với thủ lĩnh ba quân. Lâm Huyền Anh chỉ cần ẩn nhẫn đến lúc đó, tại chỗ rút súng giết tất cả mọi người, thủ lĩnh tập thể chết bất đắc kỳ tử, còn lại tự nhiên sẽ cây đổ bầy khỉ tan.
Nếu như hai quân còn lại đến lúc đó còn tà tâm không chết, đến lúc đó hữu quân có thể tiêu diệt họ mà không quá muộn.
Lâm Huyền Anh vốn muốn gây chiến trước khi Đoan Vương nghi ngờ, đơn giản là đã quen với hình thức tư duy của thời đại vũ khí mạnh, không lo lắng đến lực sát thương của tính áp đảo, để cho bọn họ có tự do vô hạn về mặt chiến thuật.
Đoan Vương nghi ngờ thì sao? Thiết lập nhiều phòng bị hơn nữa thì thế nào? Trừ khi y phát triển áo chống đạn, mọi thứ đều vô ích.
Dựa theo cái kế hoạch này, nếu như có thể bắt giặc trước bắt vua, liền có thể đem thương vong giảm xuống thấp nhất. Đồng thời, việc hoạt động bị trì hoãn cũng mang lại thêm thời gian để tìm kiếm tung tích của Hạ Hầu Đạm, đảm bảo hắn không bị đặt vào tình thế nguy hiểm.
Chỉ là, đô thành truyền đến tin tức “tốt” này...
Lâm Huyền Anh lo lắng liếc nhìn bên cạnh.
Dữu Vãn Âm biểu hiện quá mức bình tĩnh, bình tĩnh đến mức khác thường.
Hắn ta đang muốn mở miệng cẩn thận thảo luận một chút về thi thể thật giả, chợt nghe nàng nói: “Nếu bệ hạ không ở trong tay Đoan Vương, vẫn phải nắm chắc tìm được chàng ấy.”
Lâm Huyền Anh: “...”
Nàng đã từ chối hoàn toàn thảo luận về khả năng xác chết là thật.Dữu Vãn Âm không chỉ từ chối thảo luận, mà còn từ chối suy nghĩ theo hướng đó.
Một khi nàng mở cánh cửa đó, suy nghĩ của nàng sẽ ngay lập tức bị đình trệ, tay chân cũng sẽ không nghe lời.
Như có một giọng nói trong tăm tối ép buộc nàng: Đừng dừng lại, đừng nghĩ về hắn, tiếp tục tiến về phía trước.
Nàng biết rằng mình chỉ còn nhờ vào một hơi thở. Nàng không thể để hơi thở đó ngưng lại ở đây, vì còn những việc cô phải hoàn thành.
Sau một ngày hành quân, đại quân đóng trại nghỉ ngơi.
Lâm Huyên Anh cho Dữu Vãn Âm một cái lều riêng, vẫn do Thập Nhị và Tứ Thất phụ trách bảo vệ.
Nàng còn có thêm một người hầu,sau khi vào Bái Dương thành, nàng định trả tiền công cho nữ nhân câm kia rồi từ biệt, nhưng không ngờ nàng ta nhìn nàng một lúc rồi vẫy vẫy tay, tỏ ý muốn ở lại làm việc.
Ăn cắp quá vất vả, không muốn cố gắng nữa.
Dữu Vãn Âm do dự một chút, nghĩ đến dọc theo đường đi nàng ta vốn có vô số cơ hội đem mình giao cho truy binh, nhưng nhất quyết không bán đứng mình, dường như bản tính không ác. Hơn nữa nàng là một nữ tử đi theo trong quân, quả thật có rất nhiều bất tiện, vì thế tạm thời thu nhận nàng ta làm thị nữ.
Nữ nhân câm đó trời sinh tính thông minh, động tác cũng nhanh nhẹn. Hai ám vệ vừa dựng lều trại lên, nàng ta đã trải đệm chăn cho Dữu Vãn Âm, thậm chí còn lấy một ấm nước nóng, đổ vào bình nước, đưa cho Dữu Vãn Âm, ý bảo nàng ôm giữ ấm.
Dữu Vãn Âm vẫn còn cảm lạnh, ôm bình nước ấm trong lòng thở phào nhẹ nhõm, quyết định tạm thời không hỏi nàng ta lấy từ đâu ra.
Dữu Vãn Âm vốn tưởng rằng mình sẽ thức trắng đêm khó ngủ, nhưng cuối cùng nhờ vào sự mệt mỏi của cơ thể, nàng mê man mất ý thức.
Ngủ thẳng đến nửa đêm, bỗng nhiên bị người đánh thức.
Nữ nhân câm ngồi xổm trước mặt nàng, đốt một cây tấu chương, sắc mặt cảnh giác, ra dấu tay ý bảo nàng cẩn thận nghe.
Dữu Vãn Âm ép bản thân tỉnh táo lại, chỉ có thể nghe thấy gió tuyết gào thét bên ngoài lều trại.
Dữu Vãn Âm: “Sao vậy...”
Lời còn chưa dứt, nàng hơi dừng lại.
Trong tiếng gió tuyết, có vẻ như còn có sự xáo động khác, là tiếng ồn ào của người.
Tuy nhiên, trước khi cô có thể phân biệt rõ, tiếng ồn đó đã im bặt.
Dữu Vãn Âm đẩy chăn ra, nhận lấy cuộn giấy lửa từ tay nữ nhân câm.
Nếu như xảy ra chuyện gì, vì sao Lâm Huyền Anh không phái người thông báo cho nàng, ngay cả Thập Nhị và Tứ Thất cũng không có cảnh báo?
Trong lòng nàng nghi ngờ, thổi tắt lửa. Để tránh hiềm nghi, giữa lều bị một tấm rèm vải ngăn cách, hai ám vệ gác đêm ở một bên khác.
Dữu Vãn Âm rón rén đi tới vén rèm vải lên. Quả nhiên, hai ám vệ bên ngoài đều không biết tung tích.
Nàng lại vén rèm cửa lên, híp mắt nhìn ra ngoài trong gió tuyết đập vào mặt.
Trong doanh địa lúc này một mảnh an tĩnh, không giống như bị tập kích. Cách đó không xa, trong lều chủ soái của Lâm Huyền Anh lộ ra ánh đèn chập chờn.
Dữu Vãn Âm còn chưa chạm tới cửa lều của chủ soái, rèm cửa kia đã bị người ta xốc lên, Lâm Huyền Anh bước nhanh ra, trong khi còn quay đầu nói với phía sau: “Đợi một chút, ta sẽ đi hỏi Nương nương!”
Hắn ta gần như va vào Dữu Vãn Âm, chỉ nhờ khéo léo mới tránh được: ".... Sao người tỉnh dậy?”
Dữu Vãn Âm: “Ta đang tìm ám vệ của ta.”
Lâm Huyền Anh lúng túng một chút: “Họ đã biến mất?Đừng nóng vội, ta phái người đi tìm. Bên ngoài lạnh, vào trong rồi nói chuyện đi.”
Lâm Huyền Anh tìm cho nàng một tấm chăn: “Ngồi xuống. Sao mặc ít như vậy mà chạy ra ngoài? Tới uống chút trà nóng...”
Nói là sẽ sai người đi tìm người ám vệ, nhưng mà mãi mà không thấy hắn ta có hành động.
Dữu Vãn Âm tìm tòi nghiên cứu nhìn hắn một cái, không chạm vào cốc trà nóng, nhưng ánh mắt lại lặng lẽ quét qua khắp trong lều. Trong lều chủ soái cũng treo một tấm màn vải, ngăn cách nửa không gian khác. Không biết sau đó là súng ống đạn dược hay là cái gì khác.
Lâm Huyền Anh ngồi đối diện nàng, dường như đang mơ màng, tự thưởng thức một ngụm trà: “Vãn Âm, ta muốn hỏi lại một lần nữa.”
Đây là lần đầu tiên từ khi gặp lại nhau, hắn ta gọi tên nàng một cách trực tiếp.
Lâm Huyền Anh vẻ mặt nghiêm túc: “Chúng ta sắp đến đô thành rồi, đến lúc đó, sẽ không còn đường quay lại. Nếu ngươi muốn rời đi, đây là cơ hội cuối cùng. Ta đưa ngươi đến nơi an toàn, ngươi có thể có cuộc sống của riêng mình...Ngươi vốn không cần phải gánh vác tất cả.”
Ánh mắt của hắn ta sáng hơn cả ngọn nến này, nhìn chằm chằm vào nàng.
Nhưng mà câu hỏi này đặt ra lúc này, thật sự không thích hợp chút nào. Trong đầu Dữu Vãn Âm chỉ nghĩ: Vừa rồi hắn ta đang nói chuyện với ai? Ám vệ đi đâu rồi?
“Ta không gánh vác...” Nàng cười cười: “ Ai gánh vác đây? Ngươi sao?”
Ánh mắt Lâm Huyền Anh trở nên u ám một chút: “Ta đã nói ta không có hứng thú.”