Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
“Vậy là ai?”
Lâm Huyền Anh: “...”
Dữu Vãn Âm vốn thuận miệng hỏi, thấy sắc mặt bình tĩnh của hắn ta, lại đột nhiên dừng lại.
“Vậy là ai?” Nàng lại hỏi một lần nữa: “ Nơi này còn có người chủ sự khác sao?”
Lâm Huyền Anh nháy mắt.
Ánh mắt nhẹ nhàng chuyển sang một bên khác.
Dữu Vãn Âm đột nhiên đứng dậy, động tác quá nhanh, suýt đánh đổ cây đèn bên cạnh.Lâm Huyền Anh giống như muốn đỡ nàng, nhưng nàng đã lảo đảo đi tới trước tấm rèm kia và không chần chừ kéo nó ra.
Hạ Hầu Đạm cười với nàng: “Đã lâu không gặp.”
Trong ánh sáng mờ mờ, hắn mặc áo lông cáo, ngồi quanh lò sưởi, nhưng khuôn mặt lại không một chút màu da, làn da có chút xanh tái như ma quỷ.
Cơn gió thổi từ tấm rèm làm đèn lung lay, hắn che một nửa cơ thể trong bóng tối đậm, tóc dài tung bay, ánh mắt xung quanh như mực đổ.
Dữu Vãn Âm: “... Anh đã đi đâu?”
Hạ Hầu Đạm bình tĩnh nói: “Đúng như lời A Bạch vừa nói, nếu em muốn rời đi, bây giờ chính là cơ hội cuối cùng.”
Dữu Vãn Âm lại tiến lên một bước, mũi ngửi thấy mùi máu tươi nhàn nhạt: “Trên đường xảy ra chuyện gì? Bắc Chu ở đâu?”
Hạ Hầu Đạm không để ý “ Em đã đọc thư chưa?”
Dữu Vãn Âm bỗng nhiên cảm thấy tim đau nhói, tức giận bùng cháy: “Câm miệng trả lời câu hỏi của em!”
“Nghe có vẻ em đã đọc rồi. Vì đã biết tất cả, em có thể suy nghĩ kỹ trước khi đưa ra quyết định...”
“Bốp.” Dữu Vãn Âm tát hắn một bạt tai.
Hạ Hầu Đạm nghiêng đầu sang một bên, nửa ngày không có động tĩnh.
Ngực Dữu Vãn Âm phập phồng: “Vậy là, anh đã trở về, nhưng lại trốn tránh không tới tìm em, mà lại sai A Bạch đến đuổi em đi.”
Lâm Huyền Anh: “...”
Lâm Huyền Anh từ sau rèm thò ra nửa cái đầu:“Vậy ta tránh một chút.”
Trong lều, hai người không để ý đến hắn ta.
Lâm Huyền Anh lặng lẽ rời đi.
Giọng Dữu Vãn Âm càng lạnh: “Anh thực sự nghĩ rằng, lúc này, em sẽ vứt bỏ mọi thứ mà đi?”
Hạ Hầu Đạm cuối cùng cũng nhẹ lắc đầu, chậm rãi quay đầu nhìn nàng, ánh mắt khẽ di chuyển, yếu ớt nói: “Từ trước tới nay chưa từng có nữ nhân nào dám đánh trẫm.”
Dữu Vãn Âm: “...?”
Dữu Vãn Âm tức giận không chỗ trút giận, lại giơ tay lên.
Hạ Hầu Đạm lắc đầu, kiên nhẫn nói : “Em đã thu hút sự chú ý của anh.”
Lửa giận của Dữu Vãn Âm đang phồng lên, đột nhiên như một quả bóng khí bị đâm, một lúc không biết phải làm gì.
Ngược lại trong mắt Hạ Hầu Đạm có thêm một chút cười, vươn tay kéo tay áo của nàng: “Đừng giận.”
Dữu Vãn Âm hất tay hắn ra.
Hạ Hầu Đạm: “...”
Dữu Vãn Âm hai tay bắt lấy cổ áo lông cáo của hắn, kéo xuống, lại cởi áo giữa của hắn.
Hạ Hầu Đạm né tránh: “Lâu ngày mới gặp lại nhiệt tình như vậy sao...”
Dữu Vãn Âm căn bản không để ý đến sự hài hước của hắn, hai ba lần kéo vạt áo hắn xuống, lộ ra da thịt phía dưới. Đồng thời nàng cũng hiểu được mùi máu tươi nhàn nhạt kia.
Trên người Hạ Hầu Đạm không có vết thương từ vũ khí, chỉ có những vết thâm tím và vết cào trải khắp cơ thể, nhìn một cái da thịt rách nát, vệt máu chảy liên tục, còn có những vết thương chưa lành vẫn chậm rãi chảy máu.
Dữu Vãn Âm lại nắm lấy cổ tay của hắn, cuốn áo lên xem, không ngạc nhiên khi thấy những vết cắn đầy máu.
Nàng như bị chói mắt, nghiến răng hỏi: “Anh phát bệnh trên đường?”
Hạ Hầu Đạm: “Ừ.”
Cũng chính bởi vậy, hắn không thể dựa theo ước định kịp thời chạy tới Bái Dương.
Lúc ấy ở dưới chân núi Bắc Sơn, thừa dịp động đất đại loạn, Bắc Chu thân mang trọng thương cõng hắn, cùng một đám ám vệ xông ra vòng vây.
Sau khi thoát truy binh, Bắc Chu lại dừng bước nửa đường, giao Hạ Hầu Đạm cho ám vệ, lại nhìn hắn thật sâu, sau đó thoát đội một mình đi về một ngã rẽ khác.Ông ta không để lại một câu, cho nên Hạ Hầu Đạm cũng không biết là do ông ta lo lắng sẽ làm chậm tốc độ của mọi người hay là sau khi biết được thân phận thật sự của mình, lựa chọn mỗi người đi một ngả.
Sau đó, dựa vào một đám ám vệ liều mạng bảo vệ hắn, bọn họ lại mấy lần thoát hiểm. Nhìn thấy Bái Dương trước mặt, Hạ Hầu Đạm lại đột nhiên độc phát.
Lần này cơn đau đến mạnh mẽ hơn, còn hơn trước. Hạ Hầu Đạm chỉ chịu được trong thời gian một nén hương, sau đó mất đi thần trí. Ở trong đau đớn điên cuồng làm những gì, chính hắn cũng không biết.
Ám vệ mới đầu không dám trói hắn, về sau thật sự không ngăn được hắn tự tổn thương chính mình, hơn nữa sợ động tĩnh quá lớn đưa tới truy binh, mới không thể không đem trói hắn giấu đi.
Chờ hắn hôn mê tỉnh lại, đã qua hai ngày hai đêm.
Mà lúc này, Lâm Huyền Anh đã dẫn quân xuất phát, rời khỏi Bái Dương.
Hạ Hầu Đạm phái người liên lạc với Lâm Huyền Anh, xác nhận Dữu Vãn Âm khỏe mạnh. Nhưng trạng thái của hắn suy yếu quá mức, lúc này biểu hiện trước mặt hữu quân, ngược lại sẽ dao động lòng quân. Bởi vậy vẫn đợi đến khi vào đêm, mới được tâm phúc của Lâm Huyền Anh đón tới quân doanh.
“ Anh vốn định lén nhìn em một cái... Lạnh.” Hạ Hầu Đạm ngừng nói, hít một hơi khí lạnh: “ Nhẹ một chút.”
Dữu Vãn Âm đang bôi thuốc cho hắn, nghe vậy đầu ngón tay run lên: “Đau lắm sao?”
Hỏi xong mới bỗng dưng phản ứng lại mười mấy năm tên này đau đầu muốn nứt ra, sẽ vì chút vết thương nhỏ này mà tê lạnh sao?
Hạ Hầu Đạm mím môi, dõng dạc nói: “Có chút, không thì em giúp anh thổi chút đi.”
Dữu Vãn Âm không thể nhịn được nữa, im lặng vài giây nhìn thẳng hắn hỏi: “Anh cố ý phải không?”
“Hả?”
“Cố ý chọc em tức giận, lại cố ý để em tự phát hiện vết thương của anh?”
Hạ Hầu Đạm: “...”
Hạ Hầu Đạm: “Đúng vậy.”
Dữu Vãn Âm nhìn xuống bôi thuốc cho hắn, sau đó lấy quần áo ấm từ bên lò sưởi và nhẹ nhàng mặc cho anh. Nàng nhỏ giọng hỏi: “Thực ra, A Bạch tìm đến em cũng là do anh cố ý để em nghi ngờ và đến lều tìm anh, phải không?”
Hạ Hầu Đạm cúi đầu: “Đúng vậy.”
Dữu Vãn Âm trong lòng đột nhiên nổi lên một trận chua xót: bỗng tràn lên một cảm giác đau đớn: “Anh muốn gì? Anh làm như vậy... cố gắng che giấu em suốt thời gian dài như vậy, nhưng lại để em tự mình thoát hiểm, còn để lại một bức thư thú nhận tất cả... cuối cùng lại xuất hiện trước mặt em như vậy, nhưng lại hỏi em có muốn đi không... Anh thực sự muốn gì?”
Hạ Hầu Đạm không trả lời.
Khi nàng đứng dậy, ngón tay của Hạ Hầu Đạm nhẹ nhàng vươn lên cổ tay nàng.
Ánh sáng của ngọn nến lung linh, phản chiếu trong đôi mắt tối tăm của hắn, cuối cùng cũng có một chút sáng rõ.
Dữu Vãn Âm bị lạnh đến rùng mình.
Hắn nắm chặt ngón tay của nàng, mạnh đến mức nàng lần đầu tiên cảm nhận được sự đau đớn.
Hạ Hầu Đạm ngẩng đầu lên nhìn nàng, nụ cười nhẹ nhàng trên khuôn mặt biến mất, thậm chí cả sắc màu dịu dàng như sương mù khi đối diện với nàng cũng phai nhạt đi.
Như một con bọ cạp giương đuôi, vua sói lộ răng nanh, một quân chủ dựa vào đa mưu túc toán cười đến cuối cùng mặt không chút thay đổi nhìn nàng. Giữa họ không còn bất kỳ lớp mặt nạ nào, chỉ còn sự trần trụi, chân thực đến tận xương.
Hắn không nói một từ nào, nhưng đã nói lên tất cả: tất cả đều nằm trong kế hoạch. Với việc làm mình là mồi, từng bước từng bước, đó là một kế hoạch tinh xảo và tàn nhẫn nhất của hắn.