Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Hữu quân một đường đi tới, bách tính các châu tuy rằng không dám châu đấu đá xe, nhưng chuyện sau lưng trợn trắng mắt, nhổ nước miếng lại làm không ít.
Nhiều dân chúng vẫn nhớ lợi ích của việc nhẹ gánh nặng và thuế phí của Hạ Hầu Đạm, không tin vào những lời đồn đại của Đoan Vương phát tán về câu chuyện của yêu hậu hôn quân. Hôm nay nghe nói Hạ Hầu Đạm đột nhiên băng hà, càng hết lòng tin Đoan Vương chính là ỷ vào trong tay có binh, công khai đoạt quyền soán vị.
Bởi vậy nhìn thấy đại quân hướng đến đô thành, họ tự nhiên có cái nhìn không hay, những người dũng cảm thậm chí còn ném đá trực tiếp.
Dữu Vãn Âm hiểu rõ nguyên nhân và kết quả, biểu cảm của nàng cũng trở nên phức tạp: “Nói sao nhỉ, còn có chút xúc động.”
Hạ Hầu Đạm cũng cười cười: “Cũng nhờ có hoàng hậu.”
Trước khi nàng đến, lực lượng của hắn chỉ đủ để cá chết lưới rách với Thái hậu Đoan Vương.
Hắn không ngại chết trong bóng tối trước bình minh, nhưng nếu có cơ hội bước vào dưới ánh mặt trời rực rỡ, ai sẽ cự tuyệt chứ.
“Giờ anh...” Hắn nói một nửa nhưng cảm thấy không vui, giọng nói trầm thấp đi.Giờ đây hắn không có chút không nỡ chết.
Dữu Vãn Âm khó hiểu: “Cái gì?
“Không có gì.”
Hạ Hầu Đạm cười kéo nàng ngồi lại chỗ cũ: “Tóc tỷ tỷ thơm quá.”
Đô thành đã bảy ngày chưa sáng,sắc trời tối đen như mực.Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi,mà Thái hậu và Hoàng đế đã qua đời,cầm quân chém g.i.ế.t lẫn nhau, đáng sợ đến mức bách tính trong thành đóng chặt cửa sổ,không thể chịu nổi một ngày.
Sau đó, cuộc g.i.ế.t chóc dường như đã kết thúc, nhưng lệnh giới nội thành vẫn tiếp tục. Không ai biết sự thay đổi này bắt đầu từ đâu và sẽ kéo dài đến bao giờ.Nhưng nếu nhìn từ người chiến thắng cuối cùng,vụ việc này không thể không liên quan đến Đoan Vương.
Mà tác phong làm việc gần đây của Đoan Vương đã phá hủy hoàn toàn danh tiếng mà y đã xây dựng trong nhiều năm, hơn mười tên đại thần quỳ không đứng dậy nổi cũng không thể nhìn thấy mặt Hoàng đế lần cuối cùng,chuyện đáng thương như thế,tường cung dày hơn nữa cũng không ngăn được,ngày hôm sau đã truyền tới phố lớn ngõ nhỏ.Bà lão tám mươi tuổi nghe xong cũng muốn hỏi một câu “Có phải có âm mưu gì hay không”.
Huống chi hài cốt hoàng đế chưa lạnh, Đoan Vương đã gõ trống khua chiêng đi khắp nơi tróc nã hoàng hậu,tình huống này nếu là người có chút đầu óc đều nhìn ra được,đây chính là muốn đuổi tận giết tuyệt.
Dân chúng tranh luận xôn xao.
Sau đó,cấm quân đến,Ôn thống lĩnh mà Đoan Vương mới phong ra lệnh một tiếng,truyền bá tin đồn nhảm giết bất luận tội.
Sau khi mấy hộ gia đình bị kéo ra ngoài giết gà dọa khỉ, đô thành trở thành một nơi tĩnh mạch. Người đi đường nhìn quanh khắp phố lớn ngõ nhỏ ngoại trừ tiếng bước chân cấm quân tuần tra, rốt cuộc không nghe thấy bất luận tiếng người nào, giống như quỷ thành.
Đám người Lý Vân Tích ngồi bên giường bệnh của Sầm Cẩn Thiên.
Trước đó, sau khi Sầm Cẩn Thiên bị Đoan Vương phát hiện ở biệt viện vùng ngoại ô, Hạ Hầu Đạm đã chuyển ông ta đến chỗ ẩn thân mới, để cho ông ta có thể sống cuối đời một cách yên tĩnh.
Ngày Hạ Hầu Đạm băng hà, Đoan Vương bảo các quan thần hồi phủ tạm nghỉ. Lý Vân Tích có loại dự cảm chẳng lành,lần này về phủ sợ là không ra được nữa. Vì thế cùng hai người bằng hữu tốt bàn bạc,quyết định chuyển hướng giữa chừng,trốn đến chỗ Sầm Cẩn Thiên.
Quả nhiên,không bao lâu liền truyền đến tin tức, những quan lại quỳ ngoài tẩm cung đều bị cấm quân vây khốn ở trong phủ nhà, không được ra vào. Hơn nữa người của Đoan Vương tìm được nơi này, cũng chỉ là vấn đề thời gian.
Gây cho dân chúng nghi ngờ lẫn nhau, theo dõi lẫn nhau,Sầm Cẩn Thiên ôm chăn ngồi trên giường bệnh mở miệng trước, giọng nói bình thản: “Chuyện đã đến nước này, sớm tính toán đi.”
Trải qua khoảng thời gian điều trị của Tiêu Thiêm Thái, trạng thái của ông ta cũng tốt hơn không ít, chỉ nhìn sắc mặt,cũng không giống như là chỉ còn vài tháng tuổi thọ. Người bệnh lâu ngày đã sớm coi nhẹ sự sống chết, bởi vậy ông ta ngược lại là người bình tĩnh nhất trong số họ.
Sầm Cẩn Thiên thay bọn họ phân tích: “Trước mắt muốn sống, chỉ còn hai con đường. Hoặc là từ quan hoặc là tìm Đoan Vương đầu hàng. Ta thấy các ngươi cũng không giống như có thể đầu hàng...”
“Đương nhiên không đầu hàng.” Lý Vân Tích quả quyết nói.
Dương Đạc Tiệp thở dài: “Đúng vậy, ta chuẩn bị từ quan.” Trên điện đã không còn người đáng để trung thành, trong thành này hắn ta cũng không ở nổi nữa, không bằng trở về hiếu kính phụ mẫu.
Lý Vân Tích lại dừng một chút. Loại kết cục
từ quan này, nghe không khỏi ảm đạm. Hắn ta bắt đầu lo lắng tâm nguyện lưu danh sử sách tắm máu đại điện.
“Ta cũng muốn đi đầu hàng thử xem.” Nhĩ Lam nhẹ nhàng nói.
Lý Vân Tích: “...”
Lý Vân Tích: “Cái gì?”
Nhĩ Lam cũng không có ý nói đùa: “ Phe phái ủng hộ Hoàng đế lúc này hơn phân nửa từ quan để bảo toàn mạng sống, trong triều sẽ có một lượng lớn chỗ trống. Đoan Vương cần người làm việc cho hắn, trong thời gian ngắn sẽ không động thủ với những người còn lại.”
Lý Vân Tích trong lòng sốt ruột, còn chưa mở miệng,Sầm Cẩn Thiên cũng đã cau mày: “ Huynh đệ của ta thông minh như thế, làm sao không biết Đoan Vương tất nhiên tính sổ?” “ Đi tới đâu tính tới đó, chờ đến lúc đó chết cũng không muộn.”
Nhĩ Lam ở trước mặt bệnh nhân tựa hồ cũng không kiêng kị đàm luận sinh tử: “So với việc hy sinh mạng sống như một con chó trung thành, bệ hạ cũng muốn chúng ta bảo vệ bách tính, không để họ chịu đau khổ vì cuộc hỗn loạn này.”
Lý Vân Tích: “...”
Tâm nguyện của hắn rõ ràng như vậy sao?
Lý Vân Tích rơi vào sự khó xử.Hắn ta đã không còn ngây thơ như lúc mới vào triều,tất nhiên nghe hiểu khổ tâm của Nhĩ Lam. Nhưng mà lúc này cúi đầu trước Đoan Vương,đó là một sự nhục nhã lớn!
Sầm Cẩn Thiên trầm mặc một lát, chậm rãi mở miệng: “Hạ viện sắp đổ, sức một người sao mà cạn kiệt. Đời người ngắn ngủi,huynh đệ đang ở tuổi thanh xuân,không bằng sống cho mình một lần.”
Nhĩ Lam cười lắc đầu, đôi mắt xinh đẹp không tránh né nhìn ông ta: “Sầm huynh có điều không biết,ta ở lại là vì đại nghĩa, cũng là vì tư tình.”
Lý Vân Tích và Dương Đạc Tiệp đồng thời ho khan.
Trong lòng Lý Vân Tích chua xót khó tả, Dương Đạc Tiệp thì đang cảm khái không hổ là huynh đệ kết nghĩa của hắn ta,thẳng thắn vô tư từ bỏ tình cảm.
Nhưng đã qua một lúc lâu, Sầm Cẩn Thiên mờ mịt nở nụ cười: “Thì ra Nhĩ huynh ở đây đã kết lương duyên? Đó cũng là chuyện vui.”
“Ừ, là việc vui.” Nhĩ Lam đứng lên: “ Ta đi xem tình huống bên ngoài thế nào.”
Nàng ta đi rồi.
Lý Vân Tích và Dương Đạc Tiệp như ngồi trên đống lửa cứng đờ tại chỗ. Sầm Cẩn Thiên nhìn xuống đất, cũng không nói gì nữa.
Sau một lúc lâu, Lý Vân Tích không nói một lời xoay người ra cửa, đá một cái vào cột.
Hắn ta ôm chân thở hổn hển mấy hơi, quay lại,
hung dữ nói: “Vậy ta cũng không đi nữa!”
Dương Đạc Tiệp nhìn xung quanh:"... Đều không đi? Vậy ta đi đây. Sau này dù sao cũng phải có người dựng mộ cho các người.”
Dương Đạc Tiệp suốt đêm viết đơn từ chức.
Đoan Vương nhìn thi thể tái xanh của Hoàng đế trong tử cung.