Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Tâm phúc ở bên cạnh y quỳ xuống đất.
Sắc mặt Hạ Hầu Bạc xanh xao, mồ hôi lạnh trên trán lau đi lại chảy ra. Tâm phúc thấy vậy trong lòng run sợ, khuyên nhủ: “Điện hạ dưỡng thương quan trọng hơn, vẫn là sớm nằm xuống nghỉ ngơi"
Hạ Hầu Bạc ngắt lời nói: “Người này, lúc trước là trung quân đưa tới?”
Tâm phúc: “Hồi điện hạ,là trung quân đưa tới, còn nói Lạc tướng quân đích thân thẩm vấn.”
Trong mắt Hạ Hầu Bạc hiện lên một tia gian ác, vươn tay lấy một góc của mặt nạ đang dính chặt vào khuôn mặt của xác chết nói thầm: “Ngay cả trung quân cũng có thể phản bội à...”
Mãi đến lúc “Hạ Hầu Đạm" tắt thở, y mới phát hiện người là giả.
Lúc ấy y nổi trận lôi đình, vốn định che giấu tin tức, tiếp tục bí mật đuổi bắt Hoàng đế. Bất đắc dĩ những văn thần tìm đường chết kia ép quá chặt, rất có tư thế không thể diện thánh liền lấy thân tuẫn đạo. Hạ Hầu Bạc ở thời điểm này không dám làm cho bách tích phẫn nộ, chỉ có thể cho bọn họ thấy thi thể giả mạo này.
Ngay sau đó, y sắp xếp cho việc mai táng diễn ra càng sớm càng tốt. Như vậy, chỉ cần khẳng định Hạ Hầu Đạm đã chôn cất, trong tương lai dù có xuất hiện một Hạ Hầu Đạm thật, y cũng có thể phản đối và tuyên bố đó là giả mạo.
Chỉ là bị tên giả này che mắt mấy ngày, hậu quả có thể là trí mạng. Thật sự Hạ Hầu Đạm rốt cuộc trốn đi đâu? Là thừa dịp bọn họ lục soát lơi lỏng chạy ra khỏi vòng vây của ba quân hay là có thế lực phản bội che giấu cho hắn?
Hạ Hầu Bạc không muốn nghi ngờ trung quân. Y và Lạc tướng quân từng kề vai chiến đấu, là mối quan hệ rất sâu sắc. Y tình nguyện tin tưởng Lạc tướng quân chỉ đơn giản là chưa nhìn thấy được sự giả dối của người này.
Tuy nhiên, trong thâm tâm y biết rằng bản thân tuyệt đối không thể đón trung quân vào thành mà không có chút ác cảm nào. Hai quân khác, y cũng không thể yên tâm.
Hạ Hầu Bạc không thể không cảm thấy một chút bất an.
Tâm phúc nhắc nhở: “Điện hạ, ngày mai ba quân sẽ tập kết ngoài thành.”
Hạ Hầu Bạc lấy lại bình tĩnh, bình tĩnh nói: “An bài bọn họ đóng quân ngoài thành.” Y phải đề phòng Hạ Hầu Đạm trở về.
“Điện hạ có muốn triệu kiến ba vị tướng quân không?”
“Bảo ba người bọn họ vào thành gặp ta, bố trí mai phục dọc đường, một khi có người có động tĩnh không đúng, truy sát ngay tại chỗ. Còn nữa, cửa thành cũng thiết lập phòng vệ, phái người đi kiểm tra từng quân nhân mã và quân khu một lần. Nhìn thấy thân hình khả nghi, đều kiểm tra danh tính thật kĩ.”
Tâm phúc ghi nhớ kĩ. Hạ Hầu Bạc lại nghĩ đến một chuyện: “Mời Thái tử đến chỗ ta... Còn có già trẻ trong phủ Dữu Thiếu Khanh, áp giải toàn bộ tới đây.”
Điều này có nghĩa là bắt con tin. Có lẽ Hạ Hầu Đạm không quá để ý sống chết của những người này, nhưng vì thể diện, cũng không thể bỏ mặc nếu như ngày mai Hạ Hầu Đạm thật sự xuất hiện.
Hạ Hầu Bạc xem như đã chuẩn bị chu đáo.Tuy nhiên, trong lòng y vẫn còn một chút lo lắng. Có lẽ vì ngày đó dưới chân núi Bắc Sơn, y đã chứng kiến vũ khí trong tay Hạ Hầu Đạm.Hiện giờ y đã biết người biết ta, quyết sẽ không để cho mình bại lộ ở trong tầm bắn của thứ đồ chơi kia. Những vũ khí đó xuất hiện như một điềm báo không lành. Trong lời tiên tri của Tạ Vĩnh Nhi, y mới là thiên tử trời định. Nhưng vì sao kiên trì đến hôm nay, ông trời không còn chiếu cố y nhiều như trước nữa?
Lúc này y bị hủy dung, là chuyện không tốt, chân bị thương còn đang liên tục chuyển biến xấu.
Trong mắt tâm phúc bên cạnh, chỉ cảm thấy đường đường là một Đoan Vương lại đi đến bước đường này, trên người sớm đã không còn phần khí chất xem nhẹ thiên hạ, du di bất định trong ánh mắt lộ ra tất cả đều là cố chấp đa nghi, thậm chí còn đáng sợ hơn tên bạo quân kia.
Tâm phúc đều âm thầm kêu khổ.
Đã đi đến bước này, không thể dừng lại giữa chừng, chỉ có thể đi đến cùng. Chỉ là những người này ban đầu đã sẵn sàng, chỉ chờ Đoan Vương phong quang thượng vị, nhưng hiện tại lại tìm mọi cách che giấu, không muốn lộ ra sự sợ hãi trong lòng.
Trong không khí tràn ngập một mùi vị lạnh lẽo. Nếu có tướng sĩ kinh nghiệm sa trường ở đây,sẽ nhận ra đây là khí tức bại trận.Ngoài đô thành cách hai mươi dặm, doanh trại hữu quân.
“Cung trong tay áo" đã bí mật phân phát cho một ngàn tướng sĩ. Những người này đều là tinh anh Lâm Huyền Anh tự mình bồi dưỡng, trung thành và tận tâm với hắn ta. Lại trải qua huấn luyện khẩn cấp, rút súng lấy một địch trăm. Bọn họ biết rõ uy lực của vũ khí trong tay, nhưng đến nay vẫn không biết vũ khí này sẽ chỉa vào ai.
Đương nhiên, dọc theo đường đi xem xét thời thế, bọn họ cũng ít nhiều đoán được, vũ khí này... sợ là muốn dùng để mưu phản.Vì vậy, cảm xúc tổng thể tương đối căng thẳng.
Cho đến đêm cuối cùng, Lâm Huyền Anh triệu tập bọn họ đến một chỗ đất trống, lạnh lùng nói:“Đừng lên tiếng.”
Sau đó, hắn ta nhường chỗ cho một nam và một nữ đứng phía sau mình.
Đoàn tinh anh: “... Ai vậy?”
Lâm Huyền Anh: “Chúc mừng các vị, sắp theo rồng lập công rồi.”
Vài giây sau, hàng nghìn người đồng loạt quỳ xuống đất mà không phát ra thêm một âm thanh nào. Họ chỉ dùng cơ mặt để biểu lộ sự phấn khích.
Lâm Huyền Anh rất tự hào, xoay người nói: “Xin bệ hạ chỉ thị.”
Hạ Hầu Đạm gật đầu, không vội không chậm nói: “Mục tiêu ngày mai là bắt sống Đoan Vương, thủ lĩnh còn lại giết bất luận tội. Trừ thủ lĩnh ra, tướng sĩ hai quân không giết. Các ngươi tay cầm lợi khí, phải mau chóng khống chế cục diện, giảm bớt thương vong. Nhiệt huyết của tướng sĩ Đại Hạ ta, hẳn là rải ở biên cương.”
Trình độ văn hóa võ tướng có hạn, cho nên hắn nói rất đơn giản rõ ràng. Nhưng những lời này hiển nhiên từng câu từng chữ nhập vào lòng mọi người, mấy tiểu tướng đã mắt ướt băn khoăn suốt đường đi, trông như đã gặp được chủ nhân thật sự, sĩ khí của toàn quân tăng lên.
Lâm Huyền Anh hài lòng, sau khi nói qua một lần kế hoạch ngày mai một nữa, liền để cho mọi người đều tự trở về doanh trại của mình.
Trở lại lều, Dữu Vãn Âm thấp giọng nói: “Bây giờ chúng ta dịch dung trước đi, chuẩn bị sẵn sàng.”
Hạ Hầu Đạm tự nhiên không có ý kiến, thả lỏng cơ mặt để nàng tự do phát huy.
Dữu Vãn Âm vừa dán râu cho hắn, vừa cười nói: “Nếu mọi chuyện thuận lợi, giờ này ngày mai sẽ có giường ngủ. Lát nữa sẽ phái người đi tìm Bắc Chu về, hiện tại A Bạch cũng ở đây, nồi lẩu bốn người có thể mở lại.”
Nàng tuyệt đối không đề cập tới khả năng Bắc Chu gặp nạn. Hạ Hầu Đạm hiểu được nàng ra vẻ nhẹ nhàng, là muốn an ủi mình, vì vậy cũng “Ừ" một tiếng.
Dữu Vãn Âm lại nói: “Tiêu Thiêm Thái còn ở trong cung. Trước khi rời đi ta đã chỉ cho hắn một ý tưởng lấy độc trị độc, hắn nói có thể thực hiện được, không chừng trong thời gian này nghiên cứu của hắn đã có tiến triển.”
Hạ Hầu Đạm: “Ừ.”
Dữu Vãn Âm: “Đáng tiếc không thể giết Đoan Vương được, hắn chết rồi thế giới có thể sẽ sụp đổ. Nhưng em đã suy nghĩ vài ý tưởng hành hạ hắn, anh nghe thử xem...”
Hạ Hầu Đạm cảm thấy có chút khác thường: “Vãn Âm.” Hắn cầm tay nàng: “Đừng sợ, sẽ thuận lợi.”