Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Lòng bàn tay của hắn không quá ấm áp, nhưng lại khô ráo và ổn định.
Dữu Vãn Âm hít sâu một hơi, trong lòng bình tĩnh trở lại một cách kỳ diệu. Trong đêm lạnh trước bình minh, bọn họ ôm nhau ngủ một giấc.
Sáng sớm hôm sau, ba quân xếp thành hàng chỉnh tề bên ngoài đô thành.
Tòa đô thành này đã mấy trăm năm không phải đối mặt với cuộc tấn công từ bên ngoài. Chỉ riêng trung quân đã xuất động ước chừng năm vạn người, một đường từ biên cảnh tới, tuy rằng dọc đường tổn thất một ít nhân mã, hiện giờ cùng tả hữu hai quân hội hợp, tổng số vẫn đạt hơn tám vạn.
Đội ngũ khổng lồ mà trầm mặc đứng ở ngoài tường thành, từ cửa thành nhìn ra ngoài, liếc mắt một cái không thấy điểm cuối, giống như một dòng nước lũ màu đen.
Sau một thời gian chờ đợi, cửa thành mở toang, một đội nhỏ ra đón.
Người đi đầu cũng không phải là Hạ Hầu Bạc, mà là một người trung niên ngồi ngay ngắn trên ngựa, vừa ra khỏi cửa thành liền xoay người xuống ngựa, hướng về thống lĩnh ba phương vui tươi hớn hở hành lễ.
Trái phải hai quân đầu lĩnh đều là phó tướng quân, trung quân lại là Lạc tướng quân tự mình dẫn quân đến, hiển nhiên đối với Đoan Vương biểu thị thành ý cao nhất. Cũng chính bởi vậy, Lạc tướng quân càng lộ vẻ bất mãn: “Hoàng Trung Lang, vì sao Đoan Vương không xuất hiện?”
Hoàng Trung Lang cười cười nói: “Điện hạ ở trong cung chờ các vị đã lâu, mời mấy vị tướng quân theo ta vào.”
Lạc tướng quân nhíu mày, xoay người chỉ một tiểu đội hộ vệ ra khỏi hàng, theo mình đi về phía cửa thành. Lâm Huyền Anh lạnh lùng nhìn, cũng học theo.
Hoàng Trung Lang lại đưa tay ngăn lại: “ Ồ, cái này, kính xin chư vị dỡ đao xuống rồi vào thành.”
Sắc mặt mấy thống lĩnh đều âm trầm xuống. Lạc tướng quân cười nhạo nói: “Ta mang quân ngàn dặm xa xôi tới gấp rút tiếp viện, đây chính là lễ tiếp đãi của Đoan Vương à?”
Hoàng Trung Lang hoảng sợ, vội nói tốt, thấy Lạc tướng quân không nể mặt, lúc này mới nhìn trái nhìn phải, ghé sát lại gần thấp giọng nói với ông ta: “Tướng quân có điều không biết, trong quân sợ rằng có gian tế...” Hắn ép giọng càng thấp: “Hình như có liên quan đến di thể bệ hạ.”.Ông ta vừa nói vừa nhìn Lạc tướng quân.
Lạc tướng quân biến sắc, có vẻ như đã nghĩ ra điều gì đó, mắt lộ ra vẻ khiếp sợ.
Lâm Huyền Anh cố gắng kiềm chế biểu cảm, làm ra bộ dạng nghe không hiểu ẩn tình, trong lòng lại cảm thấy ngạc nhiên.
Bọn họ vẫn cho rằng, thi thể giả của Hạ Hầu Đạm trong cung là Đoan Vương tự mình chuẩn bị. Nhưng mà bây giờ xem ra, trong đó hình như còn ẩn tình,hơn nữa còn có liên quan đến trung quân.
Chuyện quái gì đang diễn ra vậy?
Lâm Huyền Anh ngẩng đầu nói: “Dù sao lão tử quang minh chính đại, cũng không sợ tra.” Nói xong tiện tay dỡ xuống phối đao, nặng nề ngã ở bên chân Hoàng Trung Lang, hừ lạnh một tiếng vào cửa thành. Đội hộ vệ của hắn ta đi theo một tấc cũng không rời, cũng dứt khoát ném đao kiếm.
Lạc tướng quân trước khi lên đường lại quay đầu đi, khoa tay múa chân với tâm phúc ở lại ngoài thành.
Ông ta không rõ vì sao Đoan Vương lại thay đổi thái độ với mình. Ông ta không hoài nghi Đoan Vương, lại hoài nghi đám người dưới tay Đoan Vương, suy đoán bọn họ đang gây chuyện thị phi. Vừa rồi ông ta khoa tay múa chân chính là để cho tâm phúc tùy cơ hành sự, chiến đấu khi cần.
Ở phía sau đoàn quân, trong chiếc xe chở quân nhu, Dữu Vãn Âm xuyên thấu qua khe hở cửa sổ xe, nhìn động tĩnh ở cửa thành.
Nàng thở dài một hơi, quay đầu nhìn Hạ Hầu Đạm: “Chờ tín hiệu của A Bạch đi.”
Từ cửa thành đến đại điện hoàng cung, dọc theo đường đi tất cả đều là phục binh.
Với sự nhạy bén của võ tướng, tự nhiên rất nhanh đã phát hiện ra điểm này. Sắc mặt Lạc tướng quân đã đen như đáy nồi.
Lâm Huyền Anh thì ở trong lúc đi yên lặng xác nhận vũ khí cất giấu trong tay áo, tùy thời chuẩn bị nổ súng.
Bất luận nội tình như thế nào, nếu Đoan Vương đã nghi ngờ với bọn họ mà nói đó cũng không phải chuyện tốt, khó khăn của việc tấn công trực tiếp đã tăng lên một chút.
Ngoài thành, trong đội ngũ đột nhiên nổi lên xôn xao.
Dữu Vãn Âm ở trong xe cảm giác được, vén rèm lên một góc: “Chuyện gì xảy ra?”
Ám vệ đánh xe thị lực thật tốt: “Cấm quân thống lĩnh tới, đang cho người lần lượt lục soát ba quân, đã kéo một số người ra khỏi đội quân, hẳn là đang... tìm người khả nghi. Còn có một đội nhân mã hướng bên này tới, khả năng muốn lục soát xe quân nhu.”
Lòng Dữu Vãn Âm chùng xuống. Đoan Vương vẫn là Đoan Vương, không tin tưởng người nào.
Trong xe súng ống đã phân phát xong, chỉ còn lại có một ít hỏa dược dự trữ, còn giấu ở một tầng lương thảo phía dưới để che lấp. Nếu có người hạ nhất quyết đến tra, cuối cùng vẫn sẽ phát hiện.
Tim Dữu Vãn Âm đập rất nhanh, dứt khoát thò đầu ra khỏi cửa sổ xe, phát hiện cấm quân đã kéo ba quân ra ngoài dưới chân tường thành, tập trung đến một chỗ, dường như muốn thẩm vấn cùng lúc.
Dữu Vãn Âm: “Bọn họ nhất định đang tìm hai chúng ta. Vậy bọn họ sẽ dựa theo tiêu chuẩn gì mà kéo người?”
Ám vệ lại vận đủ thị lực nhìn một hồi: “Hình như...... đều là người dáng người thấp bé hoặc gầy yếu.” Gầy có thể là Hạ Hầu Đạm, thấp có thể là Dữu Vãn Âm.
Dữu Vãn Âm tâm niệm khẽ động.Một ngàn tên tinh nhuệ mang theo súng,ai nấy đều cao lớn,không nằm trong phạm vi này,không thể được kiểm tra lần đầu.
Ám vệ đột nhiên nói nhanh: “Nương nương, người đến rồi!”
“Quên đi, động thủ trước đi.” Hạ Hầu Đạm giơ súng lên.
Dữu Vãn Âm rút đầu lại, hít sâu một hơi: “Chờ đã, em có chủ ý này.”
Hạ Hầu Đạm: “Cái gì?”
Dữu Vãn Âm vội vàng dặn dò hai câu, Hạ Hầu Đạm chỉ kịp lắc đầu, người tới đã đến trước xe bọn họ, cất cao giọng nói: “Nhấc lên xem thử.”
Ám vệ vén màn xe lên, Dữu Vãn Âm nhìn Hạ Hầu Đạm rồi đi xuống trước.
Người tới nhìn lên nhìn xuống chiều cao của nàng, không chút do dự nói: “Kéo đi.”
Dữu Vãn Âm cúi đầu bị kéo đi.
Hạ Hầu Đạm: “...”
Người tới lại nhìn chằm chằm Hạ Hầu Đạm đi cùng.
Đêm qua Dữu Vãn Âm biến hắn thành một đại nam nhân râu quai nón, vì phối hợp với bộ râu kia, còn nhét chút vải vụn vào trong quần áo của hắn, tạo ra một cơ thể thịt ngang.
Người tới đánh giá một lúc lâu, hất cằm hướng chỉ xe quân nhu: “Bên trong là cái gì?”
Người này không nhận ra Hạ Hầu Đạm, Hạ Hầu Đạm lại nhận ra y. Là một tên đầu sỏ nhỏ cấm quân, dưới chân núi Bắc Sơn lâm trận nương tựa Đoan Vương. Bên cạnh y còn có hai tay sai đang nhìn chằm chằm.
Hạ Hầu Đạm nháy mắt mấy cái: “Tàu ngựa”
Tên đầu sỏ nhỏ: “...”
Tên đầu sỏ nhỏ sửng sốt nghe không hiểu khẩu ngữ quê mùa của hắn: “Cái gì?”
“ Tàu ngựa.”Hạ Hầu Đạm xoay người chuyển xuống một rương lương thảo, mở ra cho hắn xem: “ Tàu ngựa.”
“Được rồi được rồi.” Tên đầu sỏ nhỏ không kiên nhẫn nói: “ Ngươi, đem toàn bộ hàng hóa xuống trải ra.”
Hạ Hầu Đạm chậm rãi lên xe chuyển rương, nhân tiện đưa cho ám vệ một ánh mắt an tâm chớ nóng nảy.
Dữu Vãn Âm bị áp giải đến dưới chân tường thành, quả nhiên nhìn thấy nữ nhân câm trong đám "nhân sĩ khả nghi" được chọn ra.
Mấy ngày trước sau khi Hạ Hầu Đạm xuất hiện, để giữ bí mật nghiêm ngặt, Dữu Vãn Âm không để nữ nhân câm hầu hạ nữa. Nàng ta không muốn rời đi, liền thay nam trang đi theo ở trong quân ăn chực uống ké. Không ngờ hôm nay cô lại gặp phải rắc rối với chiều cao nhỏ bé của mình, tự nhiên bị kéo ra đây rồi ngồi trong đám đông với sự hoang mang.