Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Hạ Hầu Đạm gật đầu, châm chước một chút.
Hạ Hầu Đạm: “Một con chó mất chủ, còn dám trước trận địa của trẫm mà sủa loạn, trẫm chưa từng thấy kẻ nào vô liêm sỉ như vậy!”
Hữu quân nghe thấy tiếng mắng chửi hay, tiếng g.i.ế.t rung trời.
Dữu Vãn Âm: “...”
Dữu Vãn Âm: “...”
Hạ Hầu Đạm dường như cảm nhận được nàng đang khiếp sợ, khẽ cười một tiếng: “Câu thoại này trẫm đã nhịn mười năm rồi.”
Người khổng lồ: "?”
Hạ Hầu Đạm lại cao giọng nói: “Nghịch tặc Hạ Hầu Bạc giả truyền thánh chỉ, triệu tập ngoại binh đến kinh sư, mưu hại Hoàng hậu, tội ác tày trời, hiện giờ sự việc đã bại lộ, người người đều muốn tru diệt hắn!”
Khí thế toàn thân hắn, thật sự không phải loại hàng giả nào có thể bắt chước được.
Tên phó tướng kia trong lòng kỳ thật rất rõ ràng điểm này, hai chân mềm nhũn, người đầu tiên quỳ xuống, mặt mày xám như tro tàn nói: “Vi thần... Muôn chết!”
Hạ Hầu Đạm canh đúng thời gian dừng một chút, mới nói tiếp: “Nhưng Hoàng hậu nhân từ, niệm tình các ngươi bị ép buộc, không biết chân tướng, hôm nay quay giáo đầu hàng, trẫm sẽ không g.i.ế.t.”
Quân phản loạn đầu hàng.
Hữu quân khí thế hừng hực tiến vào trong thành, phối hợp với Lâm Huyền Anh giải quyết hết cấm quân ngoan cố, sau đó nhanh chóng chạy thẳng đến hoàng cung.
Bách tính trong thành trốn trong nhà, chỉ nghe thấy tiếng đại quân dời non lấp biển đi qua ngoài cửa sổ, vẫn còn run lẩy bẩy, không biết lần này lại phải trốn mấy ngày, nào biết hôm nay trời đã thay đổi.
Hạ Hầu Đạm ngồi trấn bên ngoài thành, một lát sau, thuộc hạ của Lâm Huyền Anh đến báo: “Duệ Vương trốn trong tẩm cung không chịu ra, còn bắt Thái tử và người nhà họ Quốc Cữu làm con tin, Lâm tướng quân không dám xông vào, để thuộc hạ đến thưa hỏi bệ hạ…” Hắn ta có vẻ hơi nghi ngờ, nhưng vẫn thuật lại nguyên văn: “Thỉnh cầu bệ hạ, ‘có thể đi đường tắt kia hay không’.”
Hạ Hầu Đạm: “...”
Hạ Hầu Đạm: “Đi đi.”
Lâm Huyền Anh quen đường dẫn người đi vòng đến lãnh cung, cạy khóa cửa, vén một đống đồ vật che mắt người khác lên, chui vào lối vào của đường hầm kia.
Lúc bọn họ từ đầu bên kia đường hầm chui ra, trong tẩm cung đang diễn ra một màn kịch.
Có một tên thái giám thấy tình thế bên ngoài đột nhiên thay đổi, khuyên nhủ Duệ Vương “lưu được núi xanh còn đó, không sợ không có củi đốt”, làm bộ muốn đẩy xe lăn của hắn ta để đưa hắn ta chạy trốn, lại nhân lúc đó móc ra chủy thủ, muốn g.i.ế.t chết Duệ Vương để làm dấu hiệu đầu hàng, mong có thể giữ được mạng nhỏ.
Lạc đà gầy còn lớn hơn ngựa, Hạ Hầu Bạc dù có chật vật, dù sao cũng còn có mấy tên tử sĩ trốn trong bóng tối bảo vệ. Tử sĩ nhảy ra bắt được tên thái giám kia, còn Hạ Hầu Bạc trong cơn thịnh nộ, đã sống sượng bẻ gãy cổ tên thái giám.
Lúc này Hạ Hầu Bạc đã ở bên bờ vực sụp đổ tinh thần, tự mình điều khiển xe lăn di chuyển đến trước mặt đám con tin kia, đưa tay chỉ một nữ nhân, nói với tử sĩ: “g.i.ế.t ả ta, cắt đầu ném ra ngoài, cho Hạ Hầu Đạm xem.”
Đúng lúc này, Lâm Huyền Anh dẫn người từ dưới gầm giường nhảy ra, nhanh chóng dứt khoát bắn chết tất cả tử sĩ.
Hạ Hầu Bạc quay đầu nhìn bọn họ, dường như là cười một tiếng, trong mắt lóe lên sự khoái trá lạnh lùng, giơ một vật trong tay về phía Lâm Huyền Anh.
Chính là khẩu súng mà Dữu Vãn Âm giá họa cho trung quân, sau đó bị cấm quân lục soát được rồi đưa vào đây.
Con ngươi Lâm Huyền Anh co rút lại, nghiêng người né tránh -
Hạ Hầu Bạc lại chĩa họng súng vào mình, mò mẫm bóp cò súng -
Chẳng có chuyện gì xảy ra cả.
Từ lúc ở trong xe ngựa lên kế hoạch, Dữu Vãn Âm đã tháo đạn của khẩu súng này rồi.
Người của Lâm Huyền Anh lập tức xông lên chế trụ Duệ Vương, trói tứ chi của hắn ta lại, còn nhét giẻ vào miệng hắn ta, đề phòng hắn ta cắn lưỡi.
Lâm Huyền Anh vẫn chưa hoàn hồn, vừa vỗ ngực vừa đi về phía trước, cười khẩy nói: “Duệ Vương điện hạ lại muốn tìm cái chết? Nếu bệ hạ biết được, sẽ đau lòng biết bao đây.”
Lập tức, Lâm Huyền Anh dẫn người đi tiêu diệt tàn dư của Duệ Vương trong thành.
Vì lo Duệ Vương xảo quyệt, để lại tử sĩ làm hậu chiêu, Hạ Hầu Đạm và Dữu Vãn Âm tạm thời không vào thành, mà tiếp tục ở lại trên tường thành, có một bài phát biểu cảm động lòng người trước đại quân.
Sau khi thu thập hết vũ khí của quân phản loạn, Dữu Vãn Âm lệnh cho người đi cứu chữa thương binh, còn Hạ Hầu Đạm tạm thời giao nhiệm vụ cho mấy tên tiểu đội trưởng đã đầu hàng, để bọn chúng hỗ trợ duy trì trật tự.
Dọn dẹp tàn cuộc được một nửa, Lâm Huyền Anh tự mình đi ra, sắc mặt có chút khó coi, ra hiệu cho Hạ Hầu Đạm mượn bước nói chuyện.
“Chúng ta tìm được thi thể mà Duệ Vương dùng để giả mạo ngươi.” Bên trong tường thành, Lâm Huyền Anh dẫn Hạ Hầu Đạm đến trước một chiếc quan tài, sau đó ra hiệu cho thuộc hạ mở nắp quan tài ra, để lộ thi thể bên trong.
Hạ Hầu Đạm tiến lại gần, cúi đầu nhìn chính mình với sắc mặt xanh trắng, chết không nhắm mắt, giả đến mức chân thật kia.
Quá giống.
Giống đến mức cho dù là người quen thuộc nhất với hắn, cũng rất khó nhận ra sơ hở.
Có thể mô phỏng đến mức độ này, không chỉ cần kỹ thuật cao siêu, mà còn cần phải hiểu rõ hắn vô cùng, vô cùng...
Lúc Dữu Vãn Âm đi tới, liền nhìn thấy Hạ Hầu Đạm như đột nhiên đông cứng lại, đứng im bên cạnh quan tài không nhúc nhích.
Lâm Huyền Anh trầm giọng: “Ban đầu ta định khiêng thi thể ra ngoài, vạch trần lớp ngụy trang cho mọi người xem, để tránh sau này lại xuất hiện lời đồn đãi. Nhưng ta thấy lớp mặt nạ kia đã bị người ta gỡ rồi, nên mới nhìn thử một chút…”
Hắn sờ lớp mặt nạ mỏng tang trên mặt thi thể, nhẹ nhàng gỡ một góc.
Bắc Chu yên lặng nằm trước mặt bọn họ.
Chân Dữu Vãn Âm mềm nhũn, loạng choạng không đứng vững.
Hạ Hầu Đạm vẫn cúi đầu, rất lâu sau cũng không có bất kỳ phản ứng nào.
Lâm Huyền Anh nhớ lại những ngày tháng ở chung với vị sư huynh này, rồi lại nhìn thấy thi thể Bắc Chu như vậy, trong lòng cũng nhói đau. Nhưng hắn lăn lộn nhiều năm như vậy, đã thấy qua đủ loại thi thể thảm khốc, hít sâu mấy hơi liền bình tĩnh lại: “Đã cho người đi điều tra, tìm được một người ở Thái y viện, nói là biết chút nội tình, bệ hạ có muốn gặp không?”
Tiêu Thiêm Thái bị đưa tới.
Hắn ta bất an hành lễ, lúc ngẩng đầu nhìn thấy Dữu Vãn Âm, lại len lén gật đầu với nàng. Dữu Vãn Âm ngẩn người, nhớ tới hắn ta còn chưa biết tin Tạ Vĩnh Nhi chết, trong lòng như bị ai đó đâm một nhát dao, phải dùng hết sức lực mới có thể duy trì được biểu cảm.
Tiêu Thiêm Thái: “Khởi bẩm bệ hạ, người này... Bắc ma ma... Bắc, Bắc tiên sinh?” Bản thân hắn ta bị cách xưng hô làm vấp, cẩn thận quan sát sắc mặt Hạ Hầu Đạm.
Hạ Hầu Đạm: “Nói.”
Tiêu Thiêm Thái chỉ có thể tự mình chọn một cách gọi: “Bắc tiên sinh là do trung quân đưa vào cung cho Duệ Vương. Lúc đó ông ấy giả trang thành bệ hạ, không chỉ là ngoại hình, mà ngay cả cử chỉ lời nói cũng học được y hệt, trong cung không có ai nhìn ra sơ hở, Duệ Vương cũng không hề nghi ngờ.
“Lúc đó, Duệ Vương dường như là muốn giam lỏng bệ hạ, cho nên đã tìm thái y đến trị thương cho bệ hạ... Cho Bắc tiên sinh. Ta là đồ đệ, cũng đi theo phụ giúp. Bắc tiên sinh bị thương rất nặng, hơi thở mong manh, mạch tượng yếu ớt, đã không còn ổn lắm. Nhưng ý thức vẫn còn tỉnh táo, lúc nói chuyện với người khác, hoàn toàn giống hệt bệ hạ. Lúc sư phụ bắt mạch cho ông ấy tuy rằng cảm thấy mạch tượng có chút khác biệt với bệ hạ, nhưng không chắc chắn lắm, lại thêm sợ hãi Duệ Vương, nên không lập tức nói ra.