Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
“Sau khi trở về Thái y viện, sư phụ suy nghĩ rất lâu mới nói với ta chuyện mạch tượng. Ta đối với Duệ Vương... Rất căm hận, nên khuyên sư phụ giấu nhẹm chuyện này đi, mặc kệ Duệ Vương có biết hay không.”
“Mãi cho đến mấy ngày sau, vết thương của Bắc tiên sinh chuyển biến xấu, ông ấy nôn ra máu rồi hôn mê bất tỉnh, lúc cung nữ lau vết máu cho ông ấy, vô tình phát hiện ra lớp ngụy trang trên mặt ông ấy. Lúc đó ta đang đưa thuốc qua, vừa lúc nhìn thấy cung nhân hoảng hốt chạy đi bẩm báo với Duệ Vương. Ta biết là không ổn, liền dùng mê dược mê man thị vệ canh gác ở cửa, lẻn vào dùng ngân châm đâm vào huyệt đạo của Bắc tiên sinh, đánh thức ông ấy dậy, nói cho ông ấy biết Duệ Vương sắp phát hiện ra rồi.
“Cũng là đến lúc đó, ta mới biết được thì ra ông ấy chính là Bắc ma ma bên cạnh bệ hạ.
“Ông ấy cũng nhận ra ta, trên mặt không lộ vẻ kinh hoảng, chỉ hỏi ta Duệ Vương có bắt được bệ hạ thật hay không. Ta nói không có. Ông ấy lại dặn ta nhất định phải chữa khỏi chứng trúng độc của bệ hạ, ta nói... Ta nhất định sẽ dốc hết sức. Ông ấy cười cảm ơn, lại nói mấy ngày nay mình vẫn luôn tìm cơ hội gi3t chết Duệ Vương, đáng tiếc là Duệ Vương luôn luôn không để lộ sơ hở, mà ông ấy lại bị thương nặng, không còn sức lực. Hiện giờ chỉ còn cơ hội cuối cùng, muốn ta hỗ trợ.”
Nói đến đây, dường như Tiêu Thiêm Thái nhớ lại hình ảnh lúc đó, giọng nói có thêm một tia nghẹn ngào.
“Ta biết ông ấy muốn liều chết đánh cược một lần, liền thi châm cho ông ấy thêm lần nữa, bức ra nội lực cuối cùng trong cơ thể ông ấy. Ông ấy bảo ta trốn xa một chút, đừng để người khác phát hiện, sau đó lại nằm xuống giả vờ hôn mê, chờ Duệ Vương đến.
“Sau đó, ta trốn quá xa, chỉ thấy Duệ Vương dẫn theo một đám thuộc hạ đi vào, không lâu sau, thi thể của một tên thuộc hạ bị khiêng ra. Nên ta đoán, là do Duệ Vương gian xảo, bản thân không dám tiến lên, bèn ra lệnh cho thuộc hạ đi thăm dò tình hình của Bắc thúc. Bắc thúc không còn cách nào khác, cuối cùng chỉ có thể kéo theo một tên lính quèn…”
Hạ Hầu Đạm dường như đã hạ quyết tâm phải đứng thành một pho tượng đá, đứng đến khi trời đất hoang tàn.
Dữu Vãn Âm đợi một lát, nhẹ giọng bảo Lâm Huyền Anh đưa Tiêu Thiêm Thái đi. Nàng tự mình đi đến bên cạnh Hạ Hầu Đạm, nắm lấy tay hắn. Đều lạnh như băng.
Hạ Hầu Đạm: “Rõ ràng anh đã nói với ông ấy rồi, anh không phải là nghĩa tử của ông ấy.”
Dữu Vãn Âm: “... Lúc nào?”
“Lần cuối cùng trước khi chia tay.”
Dữu Vãn Âm thầm thở dài một hơi trong lòng: “Bắc thúc có quá ít thứ để dựa dẫm trong cuộc đời. Có lẽ trong lòng ông ấy, anh đã là con của ông ấy rồi. Cho nên... Ông ấy là cam tâm tình nguyện.”
Không biết qua bao lâu, Lâm Huyền Anh lại trở về, thấy hai người bọn họ vẫn còn đứng bên cạnh quan tài, lắc đầu, tự mình tiến lên dùng sức đẩy nắp quan tài lại: “Đừng nhìn nữa. Tính toán thời gian, sư phụ ta khoảng thời gian này cũng nên xuất quan rồi, ta đi gửi cho ông ấy một phong thư. Ông ấy và Bắc sư huynh là bạn thân, chiếc quan tài này nên chôn cất ở đâu, phải nghe ý kiến của ông ấy.”
Hắn vỗ vỗ vai Hạ Hầu Đạm: “Sư phụ ta rất lợi hại, đã đoán trúng rất nhiều chuyện, có lẽ ông ấy cũng có cách hay để giải độc trên người ngươi. Thôi, đừng đứng nữa, nếu không ta tìm cho ngươi một nơi không có ai, khóc một trận cho đã?”
Hạ Hầu Đạm xoay người, nhưng hốc mắt lại khô khốc: “Canh chừng Hạ Hầu Bạc cho kỹ, ngàn vạn lần đừng để hắn ta chết. Ta phải lên kế hoạch cho kỹ, nên khoản đãi hắn ta như thế nào.”
Hạ Hầu Bạc bị giam vào một căn phòng tối ở nơi sâu nhất trong thiên lao, hưởng thụ đãi ngộ xa xỉ là do ám vệ hoàng gia tự mình canh giữ.
Những ám vệ này trong nguyên tác cũng đi theo Hạ Hầu Đạm đến giây phút cuối cùng, mãi cho đến khi bị Duệ Vương đuổi cùng g.i.ế.t tận. Lần này, đất trời đảo lộn, bọn họ ngược lại được sống sót. Thế nhưng mỗi người bọn họ đều do một tay Bắc Chu huấn luyện, nhìn thấy Hạ Hầu Bạc, ai nấy đều nghiến răng nghiến lợi, tự nhiên sẽ không để hắn ta sống dễ chịu.
Trong mật thất không có cửa sổ, cũng không thắp đèn, tối đen như mực, càng không thể nào phán đoán được thời gian trôi qua.
Trong không khí tràn ngập một mùi hôi thối.
Xe lăn của Hạ Hầu Bạc đã sớm bị lấy đi, hai tay cũng bị trói, chỉ có thể nằm trên đống rơm rạ ẩm ướt. Có lẽ là do sốt cao, hắn ta dần dần không còn cảm nhận được cơn đau dữ dội ở hai chân nữa.
Trừ mùi hôi thối của chất thải, hắn ta còn có thể ngửi thấy mùi thối rữa không thể nào xua tan được - thân thể của chính hắn ta đang bắt đầu thối rữa từ bên trong.
Hắn ta toát mồ hôi hột, hơi thở mong manh, vô thức mở to hai mắt trong bóng tối. Trong lòng hắn ta luôn có một cảm giác mơ hồ, dường như cả đời này của hắn ta không nên đi đến kết cục như vậy.
Không biết từ lúc nào, hắn ta đã chìm vào giấc mộng.
Đó là một giấc mơ chân thật. Trong mơ, hắn ta oai phong lẫm liệt, dùng đủ mọi thủ đoạn g.i.ế.t chết Thái hậu và hoàng đế. Năm đó hạn hán, cả nước chết đói vô số, dân chúng lầm than; Yến quốc thừa cơ xâm nhập, gi3t chóc cướp bóc. Nhưng hắn ta, vị Nhiếp chính vương văn võ song toàn, đã đánh lui quân địch, lại dựa vào uy vọng tột bậc của mình, dẫn dắt bá tánh Đại Hạ vượt qua thời kỳ gian khổ, cuối cùng Thái tử nhường ngôi, trở thành một đời minh quân.
Hắn ta vênh váo tự đắc nhìn xuống thiên hạ, bên cạnh dường như còn có một bóng hình mảnh mai đứng đó. Hắn ta tưởng đó là Dữu Vãn Âm, nhưng khi quay đầu lại, lại không thể nào nhìn rõ dung mạo của đối phương.
Đang nghi ngờ, một chậu nước lạnh dội thẳng vào đầu, hắn ta ngã xuống đất trong ngục.
Hạ Hầu Bạc nheo mắt nhìn sang.
Dữu Vãn Âm tay cầm giá nến, yên lặng đứng bên ngoài song sắt. Ánh nến đỏ rực chiếu lên khuôn mặt xinh đẹp của nàng từ dưới lên trên, không hiểu sao lại toát lên vẻ âm trầm.
Im lặng vài giây, Hạ Hầu Bạc khàn giọng nói: “Ta mơ thấy cảnh tượng mà ngươi đã tiên đoán. Ta đứng trên đỉnh vạn sơn, bát phương thần phục.”
Dữu Vãn Âm nhìn hắn với ánh mắt gần như là thương hại.
Ánh mắt này lập tức chọc giận Hạ Hầu Bạc, nhưng trên nửa khuôn mặt lành lặn chỉ lộ ra vẻ bi thương: “Vãn Âm, đến cuối cùng rồi, nàng nói một câu thật lòng đi, ‘thiên nhãn’ của nàng là thật sự tồn tại, hay chỉ là giả dối?”
Dữu Vãn Âm cười nói: “Đương nhiên là thật. Vừa rồi ngươi mơ thấy chính là kết cục vốn có của ngươi, rất tốt đẹp phải không? Biết sớm thì đã nói ngươi đang mơ giấc mơ này rồi, chậu nước này có thể dội muộn một chút.”
Hạ Hầu Bạc: “?”
Dữu Vãn Âm: “Thật ngại quá vì đã cắt ngang giấc mơ đẹp của ngươi, chi bằng để ta bổ sung thêm một số chi tiết nhé.”
Nàng ân cần miêu tả, hắn ta đã giành chiến thắng vang dội như thế nào, binh sĩ trung quân dưới trướng đã sát cánh chiến đấu cùng hắn ta như thế nào, quân thần hòa thuận...
Sự bình tĩnh mà Hạ Hầu Bạc cố gắng duy trì cuối cùng cũng không thể kìm nén được nữa: “Không cần nói nữa. Thắng làm vua thua làm giặc, ta đường đường là một phàm phu tục tử lại đi đối đầu với các ngươi, đến cuối cùng thất bại cũng không còn gì để nói. Chỉ là các ngươi dựa vào thiên nhãn, âm thầm bày mưu tính kế phản bội tam quân, thật sự không phải là hành vi của chính nhân quân tử.”