Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Dữu Vãn Âm tóc tai cháy xém, mấy chỗ có da thịt truyền đến những cơn đau dữ dội, nàng đứng ngây người, dây thần kinh lý trí đã đứt đoạn. Toàn thân run rẩy, bên tai chỉ còn lại giọng nói của Tư Nghiêu không ngừng vang vọng: “Gặp ai cũng đừng dừng lại…”
Có cung nữ hoảng hốt nói gì đó, chạy đến muốn đỡ nàng.
Dữu Vãn Âm chỉ cảm thấy mọi người đều rất hung dữ, vội hất tay cung nữ ra, loạng choạng chạy vào trong cung.
Nàng không biết mình muốn chạy đi đâu, chỉ biết không thể dừng lại, phía sau đều là thú dữ và nước lũ.
Dữu Vãn Âm chạy đến kiệt sức, vấp ngã, cả người cuối cùng cũng tỉnh táo hơn.
Nàng ngẩng đầu lên, nhìn thấy một người mà lúc này nàng tuyệt đối không muốn gặp.
Có vẻ như Tạ Vĩnh Nhi bị dáng vẻ của nàng dọa sợ.
Trước kia Tạ Vĩnh Nhi không thể tránh khỏi việc bị Ngụy quý phi lục soát, chỉ có thể phái người giấu xá lợi ở chỗ Dữu Vãn Âm. Không bị phát hiện là tốt nhất, nếu bị phát hiện, cũng có thể lôi Dữu Vãn Âm ra làm dê tế thần.
Nàng ta tính toán rất kỹ, nào ngờ nghiệp vụ của tên tiểu thái giám kia không thành thạo, vậy mà lại bị bắt tại trận.
Tạ Vĩnh Nhi nghe tiểu thái giám khóc lóc thuật lại, nàng ta biết mình đã thua rồi. Chắc chắn Dữu Vãn Âm có thể đoán ra là nàng ta làm, dù sao nàng ta cũng từng có tiền án. Mà Dữu phi được sủng ái, muốn g.i.ế.t c.h.ế.t ai, vốn dĩ chỉ là chuyện của một câu nói.
Nhưng Dữu Vãn Âm không tố cáo nàng ta.
Thậm chí còn trả xá lợi lại cho nàng ta.
Tại sao?
Dữu Vãn Âm thật sự không muốn đấu đá sao?
Là vì mình thay đổi mạch truyện, không cho nàng có cơ hội yêu Đoan Vương, nên nàng không hắc hóa sao?
Nàng không hắc hóa, vậy chẳng phải kẻ xấu xa nhất bỗng trở thành nàng ta sao?
Tâm trạng Tạ Vĩnh Nhi vô cùng phức tạp.
Nàng ta vẫn luôn lo lắng về chuyện của Dữu Vãn Âm, bỗng nhiên nghe tiểu nha hoàn nói tàng thư các cháy rồi, lập tức giật mình — gần đây Dữu Vãn Âm đang biên soạn sách ở đó.
Không thể nào, mạch truyện của nữ chính trực tiếp dẫn nàng đến kết cục c.h.ế.t chóc sao?
Tạ Vĩnh Nhi không dám tin, chạy về phía tàng thư các, trên đường gặp Dữu Vãn Âm chật vật bất kham.
Hai người nhìn nhau, dường như Dữu Vãn Âm đang cân nhắc một chút, run rẩy đưa tay ra: “Muội muội, cứu ta.”
Tạ Vĩnh Nhi chấn động, chậm rãi bước đến đỡ nàng dậy.
Dữu Vãn Âm: “Đưa ta đi gặp bệ hạ…”
Tạ Vĩnh Nhi: “Tỷ tỷ bị thương rồi? Không được, ta đi gọi người đến khiêng tỷ.”
Dữu Vãn Âm như nắm chặt cọng rơm cứu mạng, không buông tay nàng ta ra: “Đừng đi, đừng rời khỏi ta.”
Tạ Vĩnh Nhi: “?”
Chúng ta có quen biết nhau sao?
Phía sau bỗng nhiên truyền đến giọng nói ôn hòa: “Hai vị nương nương.”
Dữu Vãn Âm như bị dội một gáo nước lạnh từ trên đỉnh đầu xuống, hai chân mềm nhũn, may mà có Tạ Vĩnh Nhi đỡ mới không ngã khuỵ xuống đất ngay tại chỗ.
Hạ Hầu Bạc lo lắng bước đến, giúp Tạ Vĩnh Nhi đỡ Dữu Vãn Âm: “Nghe nói tàng thư các bị cháy, ta đã sai thân vệ đến giúp dập lửa, may mà nương nương phúc lớn mạng lớn. Bị thương ở đâu?”
Dữu Vãn Âm run rẩy môi, không nói nên lời.
Hạ Hầu Bạc dứt khoát bế ngang nàng lên, động tác rất lớn, dường như muốn xem thử nàng giấu gì trên người: “Ta đưa nương nương về tẩm cung nghỉ ngơi.”
Dữu Vãn Âm nhìn đôi mắt không chút gợn sóng của y, hồi lâu mới tìm lại được giọng nói của mình: “… Làm phiền điện hạ.”
Hạ Hầu Bạc ôm người đi được mấy bước, Dữu Vãn Âm cố gắng quay đầu nhìn Tạ Vĩnh Nhi.
Đàn ông của cô ôm tôi, cô không ghen sao? Nhanh lên tiếng ngăn y lại, tôi xin cô đấy!
Tạ Vĩnh Nhi cụp mắt che giấu sự ghen tuông trong mắt, dịu dàng nói: “Điện hạ có lòng tốt, ta cũng đi cùng.”
Dữu Vãn Âm: Cảm ơn, cảm ơn, cảm ơn, cô nhất định đừng có đi.
Hạ Hầu Bạc ôn hòa nói: “Ở đây không cần người, làm phiền Tạ tần đi tìm thái y.”
Tạ Vĩnh Nhi nhìn y với ánh mắt tổn thương, chắc là không muốn thể hiện quá rõ ràng việc tranh giành tình cảm, lại thỏa hiệp: “Được.” rồi xoay người rời đi.
Tim Dữu Vãn Âm như ngừng đập.
Hạ Hầu Bạc thong dong đi: “Hình như nương nương đang run rẩy.”
Dữu Vãn Âm dùng chút lý trí còn sót lại để sắp xếp ngôn ngữ: “… Da bị bỏng nên hơi đau.”
“Nương nương chịu khổ rồi, là do ta đến muộn.”
Sao ngài không đến muộn thêm chút nữa?
Dữu Vãn Âm cảm thấy mình sắp bị tâm thần phân liệt rồi, vừa đề phòng y bóp c.h.ế.t mình bất cứ lúc nào, vừa phải giả vờ ra vẻ xuân tâm nhộn nhạo của nguyên chủ, dịu dàng dựa vào y: “Ngài đến rồi, ta liền khỏe.”
Hạ Hầu Bạc cười: “Vốn tưởng rằng sau khi nương nương vào cung đã thay đổi rất nhiều, không ngờ vẫn như lúc trước.”
Dữu Vãn Âm oán trách: “Điện hạ mong ta thay đổi sao?”
Hạ Hầu Bạc cúi đầu nhìn nàng một cái, thong thả nói: “Ta mong nương nương vẫn như lúc mới gặp, không sợ ta.”
Dữu Vãn Âm: “…”
Vừa nãy là ai muốn thiêu c.h.ế.t tôi vậy?
“Gần vua như gần hổ.” Hạ Hầu Bạc bình tĩnh nói ra lời thoại đáng sợ: “Nương nương thay vì sợ ta, chi bằng sợ bệ hạ. Một con ngựa đau cả tàu bỏ cỏ, người cùng cảnh ngộ, thiên hạ hận Tần đã lâu. Nếu nương nương có thể thật lòng đối đãi với ta, ta nhất định sẽ dốc hết sức bảo vệ.”
Dữu Vãn Âm nghiêng đầu: “Điện hạ đang nói gì vậy, sao ta nghe không hiểu?”
Hiểu, hiểu rõ ràng. Tên này chỉ thiếu điều nói thẳng “Khuyên ngươi cẩn thận chọn phe, thuận ta thì sống, nghịch ta thì c.h.ế.t” thôi.
Dữu Vãn Âm cứ giả vờ ngốc nghếch, Hạ Hầu Bạc cười: “Nương nương quả thật thông minh. Đúng rồi, lần trước xin bức họa của nương nương, vẫn chưa kịp đưa quà đáp lễ…”
Tiếng nói bị tiếng bước chân vội vàng, ồn ào cắt ngang.
Dữu Vãn Âm quay đầu lại, một đám thị vệ đen nghịt vây quanh Hạ Hầu Bạc.
Người đi đầu tiên chính là bạo quân mặt mày lạnh lẽo: “Buông nàng ấy ra.”
Căn phòng chìm trong im lặng.
Lời thoại sến súa đến mức trong đầu Dữu Vãn Âm đang rối bời lại bất chợt hiện lên hai câu đáp trả cũng sến không kém. Một là: “Muốn cô ta sống thì chuẩn bị xe cho ta, để lên một triệu tiền mặt, không ai được đi theo” Hai là: “Hừ, có bản lĩnh thì tới cướp đi, luận về sắc ngươi cũng không đấu lại ta đâu”
Hạ Hầu Bạc không đi theo con đường sến súa.
Y nhẹ nhàng đặt Dữu Vãn Âm xuống, cúi người nói: “Thần thấy nương nương bị thương, nhất thời sốt ruột nên mới thất lễ, mong bệ hạ thứ tội…”
Hạ Hầu Đạm chẳng nghe cũng chẳng hỏi, sải bước tiến lên cởi áo choàng ngoài của mình ra, bọc lấy Dữu Vãn Âm ướt sũng.
Nàng chưa từng chứng kiến thế trận như hôm nay, cố gắng gượng đến giờ, cuối cùng cũng đợi được đồng minh, thở phào một hơi, tầm mắt như thể “tách” một tiếng tắt ngấm, chìm trong bóng tối.
Ký ức cuối cùng của nàng là bản thân ngã thẳng về phía Hạ Hầu Đạm.
Dữu Vãn Âm mê man trong cơn sốt nhẹ suốt mấy ngày. Lúc tỉnh lại, nàng đang nằm trong tẩm điện của mình, cổ họng khô khốc như muốn nứt ra.
Ngoài cửa sổ mưa như trút nước, trời đất tối tăm, bên giường treo một chiếc đèn đồng chao đảo. Hạ Hầu Đạm ngồi quay lưng về phía nàng, cúi đầu dùng thìa khuấy bát thuốc đắng ngắt.
Bóng lưng ấy chưa bao giờ khiến người ta yên lòng đến thế.