Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Dữu Vãn Âm nhìn hắn một lúc, ánh mắt chuyển sang nhìn chiếc đèn cung đình, nhìn theo ngọn nến rung rinh.
Hạ Hầu Đạm quay đầu lại, ngẩn người nhìn nàng: “Cô tỉnh rồi? Tốt quá, cô bị bỏng nhẹ lại ngâm nước hồ không sạch sẽ, tôi thật sự sợ thuốc của bọn họ không chữa khỏi viêm nhiễm. May là vết thương nhỏ, đã bắt đầu lành rồi”
Dữu Vãn Âm không nói gì.
Hạ Hầu Đạm đưa tay đỡ nàng ngồi dậy: “Uống thuốc nhanh đi, cứ coi như uống nước hạ sốt... Ê, sao lại khóc rồi?”
Dữu Vãn Âm nghẹn ngào: “May quá, anh cũng xuyên không đến đây.”
Lần đầu tiên đối mặt với cái chết ở khoảng cách gần như vậy, xung kích quá lớn khiến nàng bị PTSD.
Từ khi xuyên đến cái nơi quỷ quái này, nàng luôn có cảm giác hụt hẫng, không chân thật về hoàn cảnh của mình, cứ như đang mộng du trên mây. Cho đến lúc này, giấc mộng tan, mây tan, nàng mới nhìn thấy vực sâu vạn trượng dưới chân.
Nếu bên cạnh không có người đồng loại này, nàng không biết nỗi sợ hãi và cô độc, cái nào sẽ đè bẹp nàng trước.
Ngay cả mấy câu hắn vừa nói cũng mang đến niềm an ủi to lớn. Cách dùng từ của hắn hướng đến một quê hương vừa quen thuộc vừa xa xôi, giống như đường bờ biển mờ ảo trong kính viễn vọng, tuy không thể đến được nhưng ít nhất cũng là một tọa độ, khiến nàng tin rằng mình vẫn chưa điên.
Hạ Hầu Đạm khuyên can hai câu, thấy không được bèn yên lặng nhìn nàng khóc.
Mưa gió mịt mù, ngọn đèn le lói, trông hắn cũng tiều tụy như nàng.
Đợi nàng hơi bình tĩnh lại, Hạ Hầu Đạm lại múc một thìa thuốc đưa tới, giọng nói rất dịu dàng: “Có mấy cung nhân ở Tàng Thư Các đã trốn thoát được, đều đã được đưa đi chữa trị. Tư Nghiêu... Khám nghiệm tử thi nói hắn ta ra đi trong tư thế an tĩnh, đã trúng độc chết trước khi bị thiêu, không phải chịu khổ hai lần.”
Nghe thấy tên Tư Nghiêu, tim Dữu Vãn Âm lại nhói đau.
Hạ Hầu Đạm nói tiếp: “Bắt được kẻ phóng hỏa rồi, dù sao cũng là kẻ c.h.ế.t thay, không tra được đến Đoan Vương đâu. Đón lão Tư Các về rồi, an bày ở biệt viện ngoại ô. Hiện tại ông ta không còn là mối đe dọa với ai nữa, chắc sẽ có thể an hưởng tuổi già - À, kẻ hãm hại ông ta đúng thật là Đoan Vương.”
Hắn thuật lại cuộc đối thoại với Ngụy thái phó trong nhà lao Hình bộ.
Dữu Vãn Âm: “Vậy nên, chúng ta vốn định đổ tội cho Đoan Vương, kết quả cái tội danh ấy vốn là của hắn ta?”
Hạ Hầu Đạm: “Đúng là thế.”
Thoắt cái, Dữu Vãn Âm nảy ra một ý nghĩ mơ hồ: Sao Hạ Hầu Đạm phỏng đoán bừa mà cũng trúng? Căn bản hắn chưa từng đọc nguyên tác, chỉ dựa vào chút thông tin ít ỏi mà nàng cung cấp, nhắm mắt đoán mò ra được cả bí mật mà nguyên tác không hề nhắc đến, có phải quá thông minh rồi không?
Chẳng lẽ đây chính là thực lực của tổng tài sao?
Nhưng ý nghĩ ấy chỉ thoáng qua rồi biến mất, Dữu Vãn Âm suy đi nghĩ lại, quả thật không nên loại trừ khả năng Đoan Vương có mưu đồ xấu xa nhất.
Ban đầu nàng còn rất có chí tiến thủ, muốn làm kẻ ác nhất trong câu chuyện này, sau khi giao đấu vài hiệp với Hạ Hầu Bạc, nàng phát hiện ra mình còn phải học hỏi thêm nhiều.
Dữu Vãn Âm nói: “Tư Nghiêu nói hắn có để lại một cuốn sách cho chúng ta, có thể đối phó với Đoan Vương.”
Nàng nhỏ giọng thuật lại lời trăn trối của Tư Nghiêu, Hạ Hầu Đạm im lặng lắng nghe, sắc mặt trắng bệch.
Hắn nhìn ngọn nến: “Kết cục của Tư Nghiêu trong nguyên tác là gì?”
“Hình như là vẫn luôn đi theo Đoan Vương, làm một văn thần thì phải.”
Hạ Hầu Đạm cười châm chọc: “Vậy là, chúng ta đã hại chết hắn ta.”
Dữu Vãn Âm vừa hỉ mũi xong, chóp mũi lại cay cay: “Đừng nghĩ như vậy, anh nên nghĩ, nếu theo nguyên tác, Tư Nghiêu đến chết cũng bị che mắt, làm trâu làm ngựa cho kẻ thù của mình.”
Hạ Hầu Đạm vẫn mang vẻ chán nản, ngón tay day day thái dương: “Chỉ lơ là một chút thôi mà đã khiến cô bị thương oan…”
Dữu Vãn Âm không hiểu sao vị đại ca này lại bi quan hơn cả nàng, bèn cố gắng an ủi hắn: “Không phải là hoàn toàn vô ích, ít nhất chúng ta cũng có được manh mối từ Tư Nghiêu, mấy ngày nữa chúng ta đi tìm cuốn sách đó là được chứ gì? Hy vọng hắn ta ghi chép đầy đủ chi tiết, bởi vì tôi thật sự không thể nhớ được chi tiết trong nguyên tác.”
“Tôi đang nghĩ.” Hạ Hầu Đạm vừa xoa thái dương vừa lẩm bẩm: “Những việc chúng ta làm, liệu có ý nghĩa gì không? Trong cuốn sách này, kết cục của nhân vật phản diện có thể nói là đã được định sẵn, càng giãy giụa càng bi ai, chi bằng cứ ăn uống hưởng lạc, chờ đến ngày chết…”
Dữu Vãn Âm: “?”
Không không không, anh không thể bỏ cuộc sớm như vậy được, tôi còn chưa muốn chết đâu!
Dữu Vãn Âm hoảng hốt, luống cuống tìm lời khuyên nhủ hắn: “Có ý nghĩa, đương nhiên là có ý nghĩa rồi, chúng ta không thể giao thế giới này cho kẻ xấu được. Mệnh do mình không do trời! Vẫn còn rất nhiều cơ hội lật ngược tình thế! Chẳng hạn như nạn hạn hán trong nguyên tác, chúng ta nhất định có thể tìm được cây trồng chống hạn…”
Nàng đột nhiên khựng lại.
Tàng Thư Các đã bị thiêu rụi, nàng biết đi đâu tìm tài liệu bây giờ?
Dữu Vãn Âm cũng nản lòng: “Nghĩ kỹ lại thì, ăn no chờ chết cũng không tệ.”
Hạ Hầu Đạm: “...”
Hạ Hầu Đạm: “Hay là cô cố gắng thêm chút nữa đi?”
Thái hậu tự hạ mình đến thăm hỏi.
Cụ thể quá trình thăm hỏi như sau:
Thái hậu: “Nghe nói lần này con đã chịu không ít đau khổ, có biết là ai phóng hỏa không? Con quá nổi bật, khiến người ta ghen ghét, sau chuyện này, cũng nên biết Hoàng đế sẽ không bảo vệ con đâu…” Sau đó là năm trăm chữ thoại kinh điển được lược bỏ.
Dữu Vãn Âm: “?”
Dữu Vãn Âm: “Vâng vâng vâng.”
Thái hậu thở dài: “Trong thâm cung này, nữ nhân nào có được một chút sủng ái đều tưởng mình đã vượt qua được kiếp nạn, nào ngờ quân tâm dễ thay đổi…” Sau đó là năm trăm chữ thoại kinh điển được lược bỏ.
Dữu Vãn Âm không thể tua nhanh bà ta được, chỉ đành buông xuôi, máy móc gật đầu.
Thái hậu: “Chắc con không nghĩ là Ngụy quý phi thất thế thì con có thể ngồi vào vị trí đấy chứ? Ngụy quý phi kiêu ngạo là vì dựa vào gia thế hiển hách, lại có ai gia bảo vệ, có chuyện cũng chỉ bị nhốt vào lãnh cung một thời gian. Phụ thân con là chức quan gì? Con có biết…” Sau đó là năm trăm chữ thoại kinh điển được lược bỏ.
Dữu Vãn Âm: “Đúng đúng đúng.”
Thái hậu duỗi ngón tay sơn móng đỏ chót, chọc chọc vào má Dữu Vãn Âm: “Phụ nữ mà, vẫn nên sống khôn khéo một chút. Chim khôn chọn cành mà đậu, con nghe lời ai gia, ai gia tất nhiên sẽ thương con.”
Dữu Vãn Âm: “Vâng vâng vâng.”
Thái hậu rời khỏi tẩm điện của Dữu Vãn Âm vào buổi sáng, đến chiều đã nghe cung nhân bẩm báo: “Bệ hạ phong cho Dữu phi làm Quý phi.”
Thái hậu: “?”
Dữu quý phi được Hoàng đế đích thân đưa đến điện Quý phi.
Nơi này vốn thuộc về Ngụy quý phi, xưa nay luôn là nơi xa hoa nhất hậu cung. Giờ đây để nghênh đón chủ nhân mới, từ trong ra ngoài lại được tu sửa lại một lần nữa, quả thật là một cung điện nguy nga tráng lệ, Bàn Tơ Động.