Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Bạo quân thấy vậy liền cười, một cước đá nàng vào lãnh cung.
Đoan Vương tiến cung vốn dĩ sẽ gặp nàng ở lãnh cung, nhưng lại bị nữ phụ pháo hôi câu dẫn ngay trước cửa. Mất đi cơ hội tình chàng ý thiếp với chân mệnh thiên tử, nàng sẽ từ đây trở thành trò hề cùng nữ phụ pháo hôi tranh giành tình cảm, ngấm ngầm hãm hại nữ phụ pháo hôi, vận mệnh trượt dài xuống vực sâu.
Dữu Vãn Âm muốn xoay chuyển tình thế, đêm nay chính là cơ hội cuối cùng. Nàng nhất định phải gây ấn tượng với bạo quân, đạt thành hợp tác chiến lược với hắn, trước tiên giết chết Đoan Vương và nữ phụ pháo hôi đã rồi tính tiếp.
Dữu Vãn Âm quyết tâm thực hiện điều này.
Nữ phụ pháo hôi có thể dựa vào kỹ thuật trang điểm để lột xác, nàng đường đường là nữ chính tại sao lại cứ phải để mặt mộc? Tất cả đều là người làm công ăn lương, chẳng lẽ nàng không biết nịnh hót lấy lòng “sếp” sao? – Dữu Vãn Âm sớm đã nhìn thấu, hoàng đế trong loại truyện này chính là đóng vai “sếp”, muốn nàng hoạt bát còn muốn nàng quyến rũ mà không lả lơi, muốn thấy nàng si mê còn muốn thấy nàng hóm hỉnh mà đoan trang.
Ở công ty nàng bị “khách hàng” hành hạ hai năm, kinh nghiệm đầy mình, không tin không dỗ dành được tên bạo quân trong truyền thuyết này.
Dữu Vãn Âm cười nói: “Cái người kia…” Nàng nhớ lại một chút: “Tiểu Mi à, ngươi giúp ta búi tóc là được rồi, còn lại ta tự làm.”
Nàng nghiên cứu một hồi mấy món đồ trang điểm cổ đại, đánh phấn kẻ mày, thoa son môi dán hoa điền, trang điểm cho khuôn mặt vốn đã xinh đẹp tuyệt trần càng thêm quyến rũ như hồ ly tinh vừa hóa hình, thay y phục dưới ánh mắt kinh ngạc của nha hoàn.
“Thế nào?”
Tiểu Mi càng thêm muốn nói lại thôi: “Tiểu thư, trang điểm như vậy có phải quá phô trương không?”
“Không sao.” Dữu Vãn Âm vô cùng tự tin, bởi vì trong nguyên tác, bạo quân rất thích kiểu này, nữ phụ pháo hôi sau khi đi theo tuyến nhân vật quyến rũ còn được sủng ái vài phần. Mà với nhan sắc của nữ chính làm nền tảng, sự xuất hiện lần này chắc chắn sẽ càng thêm sát thương.
Đã không tránh khỏi, chi bằng hóa bị động thành chủ động, lấy tâm thế ra trận mà cười đối với nhân sinh.
Dữu Vãn Âm một đường đắm chìm trong ánh mắt của đám thái giám cung nữ, được đưa đến tẩm cung của hoàng đế.
Vừa bước vào trong điện, nàng cảm thấy nhiệt độ giảm xuống hai độ.
Trong phòng im lặng như tờ, toát ra một cỗ u ám chết chóc. Bạo quân mắc chứng đau nửa đầu kinh niên, đang nằm trên giường cho người xoa bóp huyệt thái dương, nửa người bị màn che khuất, từ góc độ của Dữu Vãn Âm, chỉ có thể nhìn thấy một bàn tay trắng bệch buông thõng bên mép giường.
Nữ ngự y phụ trách xoa bóp run rẩy, chỉ sợ ấn không đúng ý hắn, sẽ bị kéo ra ngoài chôn sống.
Thái giám dẫn đường nói: “Bệ hạ, Dữu tần đến rồi.”
Dữu Vãn Âm phong tình vạn chủng* quỳ xuống trước giường.
*Phong tình vạn chủng là một thành ngữ Hán Việt dùng để miêu tả sắc đẹp của mỹ nhân cực kỳ gợi cảm và vô cùng quyến rũ khiến cho người người say đắm u mê khi nhìn vào.
Nàng có thể cảm nhận được một ánh mắt đang nhìn chằm chằm vào đỉnh đầu mình, nhưng đợi hồi lâu, chỉ nghe thấy trong màn giường truyền ra một câu: “Cút đi.”
Giọng điệu lạnh nhạt pha chút mệt mỏi.
Dữu Vãn Âm kinh ngạc ngẩng đầu.
Trong nguyên tác tuyệt đối không có tình tiết này.
Thị vệ của bạo quân cũng rất hung hăng, vừa nghe thấy câu nói này, tuy rằng không biết nàng chọc giận bạo quân chỗ nào, nhưng vẫn lập tức tiến lên, một trái một phải túm lấy nàng, định lôi ra ngoài.
Dữu Vãn Âm: “???”
Dữu Vãn Âm còn chưa kịp nghĩ xem làm thế nào để giành giật vận mệnh, động tác của thị vệ lại dừng lại. Giọng nói trong màn giường mang theo chút bực bội: “Nàng ta không ở lại thị tẩm thì phải chết sao?”
Thị vệ: “?”
Thị vệ không hiểu ý, tóm lại quỳ xuống nhận tội chắc chắn không sai: “Bệ hạ tha mạng.”
Bạo quân dường như càng thêm bực bội, Dữu Vãn Âm chỉ thấy bàn tay trắng bệch kia tùy ý phất phất, tất cả cung nhân lần lượt lui ra ngoài, trong đại điện rộng lớn lập tức chỉ còn lại một mình nàng.
Dữu Vãn Âm quỳ hồi lâu, thấy bạo quân không có ý định mở miệng, liền mạnh dạn đưa tay vén màn giường.
Hoàng đế đương triều Hạ Hầu Đạm, dung mạo tuyệt thế.
Lúc đọc truyện Dữu Vãn Âm đã thầm oán thán trong lòng, tác giả nguyên tác chắc chắn là một nhan khống, không chỉ miêu tả dung mạo của nam chính Đoan Vương đẹp đến mức trên trời dưới đất không ai sánh bằng, mà ngay cả hoàng đế vốn là phản diện cũng đẹp trai một cách không cần thiết.
Lúc này nhìn thấy người thật ở cự ly gần, càng thêm chấn động.
Lông mày như mực, môi đỏ như máu. Khuôn mặt không có chút chính khí nào, quanh hàng lông mày là lệ khí âm trầm, giống như yêu nghiệt ngàn năm mà cao tăng cũng không thể siêu độ.
Dữu Vãn Âm trang điểm theo kiểu hồ ly tinh, vừa đối mặt với hắn, liền hiểu sâu sắc ý nghĩa của câu “thân quạ sao dám bì với công”.
Đối phương dường như không ngờ nàng sẽ lại gần, cau mày nhìn nàng, vẫn không nói gì.
Dữu Vãn Âm bị khí thế của hắn dọa sợ, những lời thoại đã chuẩn bị cũng bay biến hết.
Hai người cứ như vậy nhìn nhau chằm chằm, giằng co hồi lâu, Hạ Hầu Đạm khẽ mở đôi môi mỏng, cuối cùng cũng lên tiếng: “Cái người kia…”
Dữu Vãn Âm: “???”
Dữu Vãn Âm nhắc nhở: “Dữu tần.”
Bạo quân đương triều răm rắp nghe theo: “Dữu tần à, nàng tự trải chiếu ngủ tạm một đêm đi.”
Nói xong liền lật người, định đi ngủ.
Dữu Vãn Âm sững sờ.
Nàng cứng đờ quỳ tại chỗ, hồi tưởng lại nhất cử nhất động của vị bạo quân này kể từ lúc gặp mặt, cẩn thận nghiền ngẫm cảm giác kỳ lạ quen thuộc kia, cuối cùng nhịn không được thăm dò thêm một lần nữa: “… Bệ hạ?”
Bạo quân đương triều lần nữa bực bội quay đầu lại: “Còn chuyện gì?”
Dữu Vãn Âm như đang mộng du hỏi: “How are you?”
Hạ Hầu Đạm im lặng hồi lâu, hốc mắt đỏ lên: “I’m fine, and you?”
Mười phút sau, hai đại phản diện trong nguyên tác ngồi đối diện nhau, bắt đầu trao đổi thông tin.
Hạ Hầu Đạm: “Hai tiếng trước tôi vừa xuyên vào đây. Lúc đó tôi đang nằm trên du thuyền, tắm nắng uống Sâm Panh chơi điện thoại, điện thoại hiện lên một cái thông báo vớ vẩn, đề cử cho tôi truyện này… Tôi nhắm mắt mở mắt ra đã thành thế này rồi.”
Dữu Vãn Âm: “Hai tiếng trước? Tắm nắng? Lúc đó tôi đang trên đường tan làm, trời đã tối đen rồi, chẳng lẽ anh ở bên kia đại dương sao?”
Hạ Hầu Đạm gật đầu: “Đi nghỉ mát.”
Dữu Vãn Âm im lặng: “Chẳng lẽ anh là tổng tài bá đạo trong truyền thuyết?”
Hạ Hầu Đạm: “Bá đạo hay không tôi không biết, nhưng tôi đúng là tổng tài, ngày tháng trôi qua cũng khá sung sướng.” Hắn nói đến đây lại đập một cái vào đầu gối: “Khốn kiếp! Sao lại đến cái nơi tắm rửa cũng không có đèn sưởi, còn phải chịu đựng khối u trong não chờ chết chứ!”
Hắn mang gương mặt mỹ nhân rắn rết, hai cánh môi đỏ thắm đóng mở liên tục, cảnh tượng vô cùng kỳ ảo.
Dữu Vãn Âm ép buộc bản thân tiếp nhận thiết lập này: “… Anh bình tĩnh trước đã, chứng đau nửa đầu của anh chưa chắc đã là do u não, dù sao nếu khối u chèn ép dây thần kinh thì phải có những triệu chứng lâm sàng khác chứ.”