Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
“Thật sao? Cô chắc chắn?”
“Không chắc chắn, tôi đoán bừa đấy. Cứ nghĩ theo hướng tích cực đi, nhỡ đâu anh bị người ta hạ độc mãn tính thì sao.”
Hạ Hầu Đạm: “?”
Hạ Hầu Đạm: “Vậy cô đã đọc truyện này chưa? Hiện giờ tôi đang trong tình cảnh gì?”
Dữu Vãn Âm: “Tôi có đọc, nhưng chỉ đọc lướt qua, không kỹ lắm. Nói đơn giản là, mẹ anh ghét anh, anh trai anh - Đoan Vương cũng ghét anh. Phi tần của anh ghét anh, đại thần của anh cũng ghét anh. Theo nguyên tác thì tôi cũng ghét anh.”
“Tôi đã làm chuyện tày trời gì?!”
Dữu Vãn Âm thở dài: “Mẹ anh không phải mẹ ruột của anh, không dạy dỗ anh tử tế. Anh lại mắc chứng đau nửa đầu, từ nhỏ tính cách đã cố chấp, tàn bạo thích giết chóc. Hiện tại trung thần trong triều đã bị anh giết sạch, lưu đày cũng lưu đày hết rồi. Anh còn ban hành một đống chính sách rác rưởi, khiến dân chúng oán thán sôi trào. Theo mạch truyện gốc, anh sẽ bị Đoan Vương thay trời hành đạo vào gần cuối truyện.”
Hạ Hầu Đạm: “… Tôi chết thế nào?”
Dữu Vãn Âm cẩn thận nhớ lại: “Quên rồi, lúc đó tôi đọc đã rất mệt, nhảy qua mấy trang. Hình như là bị ám sát, nhưng cụ thể là năm nào tháng nào, ai ám sát thì tôi thật sự không nhớ rõ.”
Dữu Vãn Âm bắt đầu tin rằng người trước mặt thật sự là một tổng tài từng trải. Bởi vì hắn trầm tư hồi lâu, vậy mà lại bình tĩnh hỏi: “Vậy còn cô? Nhân vật của cô, nhìn mặt cũng không giống người tốt.”
Dữu Vãn Âm thừa nhận: “Là phản diện. Đáng lẽ là nữ chính trong loại truyện ngôn tình này, bên cạnh sẽ có một đám người nhà cực phẩm và bạn thân sau lưng đâm dao. Nhưng do tôi là phản diện nên không có thiết lập chi tiết như vậy. Hình như tôi bị gia tộc đưa vào cung làm quân cờ, nhưng tôi lại yêu Đoan Vương, nên khắp nơi gây khó dễ cho nữ phụ pháo hôi, cuối cùng kết cục bi thảm. Sau khi anh chết, tôi cũng bị ban bồi táng theo.”
Hạ Hầu Đạm: “Ồ.”
Hai người nhìn nhau, trong nháy mắt này đã đạt thành nhận thức chung: Muốn sống sót, nhất định phải hợp tác chiến lược, cấu kết với nhau.
Hạ Hầu Đạm đưa ra phương án đầu tiên: “Bây giờ tôi sẽ giết hết bọn họ.”
Cuối cùng hắn cũng nói ra một câu phù hợp với gương mặt của mình.
Dữu Vãn Âm lắc đầu: “Tám phần là không khả thi. Quyền lực của anh đã bị tiêu tan gần hết rồi, muốn giết Đoan Vương không dễ dàng như vậy. Hơn nữa bọn họ mới là con cưng của trời trong nguyên tác, tất cả các tình tiết chính đều phục vụ cho bọn họ. Nếu trực tiếp giết bọn họ, chẳng khác nào khiến cuốn sách này bị cắt ngang. Lúc đó chúng ta còn sống được hay không là một ẩn số.”
“Vậy cô có đề nghị gì?”
“Chỉ có thể kiểm soát biến số trước, từng chút từng chút một thay đổi cốt truyện, xem sẽ gây ra hậu quả gì, sau đó mới tính tiếp…”
Hạ Hầu Đạm giơ một ngón tay lên: “Từ từ đã. Trong nguyên tác, hai vai diễn này của chúng ta không phải xuyên không đúng không? Vì chúng ta đã đến đây, vậy nữ phụ pháo hôi còn bị xuyên không nữa không? Nếu ba chúng ta đều xuyên không, vậy còn Đoan Vương, vẫn là người ban đầu sao?”
Dữu Vãn Âm: “Tôi có một ý, có thể xác nhận thân phận của bọn họ.”
Ngày hôm sau, nữ phụ pháo hôi - Tạ Vĩnh Nhi đang trang điểm trước gương, tiểu nha hoàn bỗng nhiên chạy vào, hưng phấn nói: “Tiểu thư, nghe nói bệ hạ muốn tổ chức một buổi dạ tiệc, tất cả phi tần đều có thể tham gia. Tiểu thư mau chóng trang điểm đi, mấy hôm nay tôi học được hai kiểu tóc mới…”
Tạ Vĩnh Nhi cười nói: “Ngươi đúng là nhiều ý tưởng.” Nàng ta tuy ngoài mặt ra vẻ dịu dàng ngoan ngoãn để nha hoàn sửa sang tóc tai cho bản thân, nhưng trong mắt lại lóe lên một tia âm u.
Không ai biết, Tạ Vĩnh Nhi đã bị đổi tim, giờ phút này, người đang điều khiển cơ thể nàng ta là Mã Xuân Xuân - người xuyên vào trong sách.
Mã Xuân Xuân không biết trên thế giới này có một cuốn tiểu thuyết xuyên không tên là “Xuyên Không: Ác Ma Sủng Phi”, cũng không biết đã có người từ nơi cao hơn nhìn thấu cả cuộc đời của mình.
Đối với nàng ta mà nói, bản thân là đang xem một cuốn tiểu thuyết cung đấu tên là “Đông Phong Dạ Phóng Hoa Thiên Thụ” thì xuyên vào thế giới này, là người thật duy nhất, toàn tri toàn năng, nắm giữ vận mệnh của tất cả nhân vật.
Ví dụ như, nữ chính Dữu Vãn Âm đã thầm thương trộm nhớ Đoan Vương - Hạ Hầu Bạc, đêm qua hầu hạ hoàng đế không chu đáo nên bị đày vào lãnh cung. Hôm nay, Đoan Vương sẽ gặp lại nàng ở trước cửa lãnh cung, kết duyên với nhau.
Còn việc nàng ta cần làm là cướp trước, chặn đường Đoan Vương, chiếm lấy mạch truyện vốn thuộc về nàng ta.
Nghĩ đến đây, Tạ Vĩnh Nhi ra vẻ vô tình quay đầu hỏi nha hoàn: “Vãn Âm tỷ tỷ đêm qua thị tẩm, không biết hiện giờ thế nào rồi. Có tin tức gì truyền ra không?”
Nha hoàn: “Nghe nói đêm qua bệ hạ hài lòng vui vẻ, sáng nay đã hạ chỉ, phong Dữu tần thành Dữu phi.”
Tạ Vĩnh Nhi tay run lên, một chiếc trâm cài tóc rơi xuống bàn.
Sao có thể như vậy? Chẳng lẽ sự xuất hiện của nàng ta đã khiến mạch truyện ban đầu xảy ra sai lệch sao?
Nhưng không sao, nàng ta có thể giữ vững. Chỉ cần nắm chắc cốt truyện chính, con đường phía trước của nàng ta sẽ một khung cảnh tươi sáng.
Tạ Vĩnh Nhi thay một bộ thường phục không để lộ thân phận, trang điểm tỉ mỉ, dựa vào trí nhớ về nguyên tác “Đông Phong Dạ Phóng Hoa Thiên Thụ”, đi loanh quanh trong hậu cung, sớm đã mò đến gần lãnh cung, đợi ở nơi Đoan Vương nhất định phải đi qua.
Nàng ta biết chỉ một lát nữa thôi, Đoan Vương sẽ đến đây, bí mật liên lạc với nội gián trong cung.
Một lát sau, quả nhiên có tiếng bước chân truyền đến. Tạ Vĩnh Nhi quay đầu lại, chỉ thấy vị vương gia trẻ tuổi bước đến, người mặc áo bào trắng, đầu đội mũ miện vàng, thắt lưng ngọc bích, cao quý vô song.
Bỗng nhiên gặp người ở gần lãnh cung, y cũng không hề tỏ ra lúng túng, chỉ tự xưng là lạc đường, mang theo phong thái nho nhã lịch thiệp hỏi đường nàng ta.
Tạ Vĩnh Nhi e thẹn nhìn lại, thành công bắt được sự kinh diễm trong mắt đối phương.
Nàng ta không nói rõ thân phận, chỉ nói: “Để thiếp dẫn điện hạ đi.”
Hai người sóng vai đi cùng nhau, trò chuyện rất vui vẻ. Cho đến khi gần đến nơi, nàng ta mới lùi lại một bước: “Đi thêm nữa thiếp không tiện đi, điện hạ cứ tự nhiên.”
Đoan Vương ngẩn ra: “Nàng là ai?”
Lúc này nàng ta mới tự nói rõ thân phận: “Thần thiếp là phi tần trong cung.”
Trong mắt Đoan Vương lộ ra vẻ thất vọng: “Ta còn tưởng nàng là nữ quan…”
Tạ Vĩnh Nhi nhìn bóng lưng lưu luyến không rời của y, khóe miệng nở nụ cười.
Đại cục đã định.
Ngày hôm sau, Tạ Vĩnh Nhi vẫn phải đến dự tiệc.
Nàng ta đi theo các phi tần khác, lần lượt ngồi xuống theo phẩm cấp, len lén ngẩng đầu lên, nhìn thấy vị bạo quân trong truyền thuyết.
Hạ Hầu Đạm chống một tay lên bàn, lười biếng ngồi nghiêng, tóc dài xõa xuống, nhan sắc gần như yêu nghiệt. Nếu không biết bản tính tàn bạo dưới lớp vỏ bọc này, e rằng chỉ cần nhìn một cái là bị mê hoặc, tan xương nát thịt.