Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Điều khiến nàng ta kinh ngạc chính là, bên cạnh bạo quân vậy mà có một bóng hình xinh đẹp nép sát vào, rót rượu gắp thức ăn, ân cần hầu hạ.
Dữu Vãn Âm được phong phi, ngay cả trang phục cũng được nâng cấp, váy lụa đỏ thêu hoa lựu, trâm cài tóc bằng vàng, nụ cười đắc ý tựa như ánh ban mai đẹp tựa khói chiều. Nàng vốn dĩ đã xinh đẹp, lại còn ngồi bên cạnh Hạ Hầu Đạm, ghé sát tai nói nhỏ, cảnh tượng vô cùng mất kiểm soát, giống như Bàn Tơ Động mở cửa vậy.
Tạ Vĩnh Nhi có chút kinh ngạc. Xem ra sự xuất hiện của mình thật sự đã thay đổi cốt truyện, Dữu Vãn Âm này vậy mà không chọc giận bạo quân, bị đày vào lãnh cung, mà ngược lại còn được hắn sủng ái, phong phi.
Đương nhiên, nàng ta không thèm khát vị trí phi tần đoản mệnh kia, ai có thể cười đến cuối cùng vẫn còn chưa biết.
Nghĩ đến đây, nàng ta càng thêm khiêm tốn, chỉ cúi đầu lẫn vào trong đám đông, không muốn gây ra sự chú ý không cần thiết.
Nhưng mà, sự việc lại không như ý muốn, sau ba tuần rượu, nàng ta nghe thấy Dữu Vãn Âm nũng nịu nói: “Bệ hạ, hiện giờ không khí đang tốt, không bằng để cho các tỷ muội biểu diễn ca múa, thể hiện tài nghệ.”
Tạ Vĩnh Nhi biết nữ chính này chắc chắn đã chuẩn bị ca múa từ trước, muốn nhân cơ hội này để nổi bật, trong lòng cười lạnh đầy khinh thường.
Vậy mà bạo quân kia không biết bị nàng rót cho bát canh mê hồn gì, vỗ tay khen ngợi: “Ý kiến hay, nếu ai diễn không tốt, liền chôn sống tại chỗ.”
Các phi tần lập tức run rẩy như sàng gạo.
Tạ Vĩnh Nhi lạnh lùng nhìn đôi gian phu dâm phụ trên điện kia.
Nào biết đôi gian phu dâm phụ kia đang dùng ánh mắt giao tiếp.
Hạ Hầu Đạm: Tôi diễn quá lố rồi?
Dữu Vãn Âm: Không, rất giống.
Các phi tần vì muốn bảo toàn tính mạng nên thi nhau dâng lên tài nghệ, nhất thời đàn, sáo rộn ràng khắp nơi.
Tạ Vĩnh Nhi là người xuyên không, không học qua ca múa cổ đại. Nhưng nàng ta cũng không sợ, tự tin lấy ra một thứ, nàng ta ngồi trên điện: “Bệ hạ, đây là nhạc cụ thần thiếp rảnh rỗi làm ra, múa rìu qua mắt thợ rồi.”
Hạ Hầu Đạm: “Ừm, thứ này…”
Là đàn ghita.
Hạ Hầu Đạm âm thầm véo mạnh vào đùi mình, để tránh bật cười.
Hạ Hầu Đạm: “… Nhìn khá mới lạ.”
Tạ Vĩnh Nhi cô đơn đánh ra câu đầu tiên.
Dữu Vãn Âm vùi đầu rất thấp, cố gắng khống chế biểu cảm.
Là bản Canon.
Hạ Hầu Đạm: “… Hay, hay.”
Dữu Vãn Âm cúi đầu, vừa lúc nhìn thấy động tác véo đùi của hắn, lập tức vùi đầu thấp hơn.
Tạ Vĩnh Nhi đánh được một lúc, đánh sai một nốt. Nhưng dựa vào việc cả điện không ai biết bản gốc, nên mặt không đổi sắc, vẻ mặt thản nhiên.
Dữu Vãn Âm cũng bắt đầu véo đùi mình.
Tạ Vĩnh Nhi đánh xong một khúc, thấy Dữu Vãn Âm tức giận đến mức mặt mày méo mó, không khỏi sinh ra một tia khoái ý. Nàng là nữ chính thì đã sao? Tôi vẫn có thể dựa vào tài năng để lật ngược tình thế.
Hạ Hầu Đạm: “Hay, hay.”
Đánh xong một khúc, Tạ Vĩnh Nhi trở về chỗ ngồi.
Hạ Hầu Đạm nâng chén rượu lên, che giấu nói nhỏ: “Là xuyên không.”
Dữu Vãn Âm gật đầu: “Rõ ràng.”
Hạ Hầu Đạm: “Hơn nữa trông có vẻ không được thông minh lắm.”
DữuVãn Âm: “Không, không, khuyên anh đừng xem thường cô ta.”
Vừa lúc có nội thị bẩm báo: “Đoan Vương giá đáo.”
Hạ Hầu Đạm buông chén rượu xuống, cười lạnh một tiếng, khiến mọi người xung quanh lại run lên: “Cuối cùng cũng đến.”
Đoan Vương - Hạ Hầu Bạc tiến lên hành lễ. Hạ Hầu Đạm lười biếng ban cho chỗ ngồi, hỏi: “Hoàng huynh đi thảo phạt biên cương, mọi việc có thuận lợi không? Thương thế đã khỏi hẳn chưa?”
Trước đó, Đoan Vương tự mình xin đi thảo phạt biên giới, đánh mấy trận thắng lợi oanh liệt, còn kết giao với mấy vị tướng quân. Y dũng cảm mưu lược, sớm đã nổi tiếng bên ngoài, bá tánh ở biên cương chỉ biết đến Đoan Vương, vậy mà không biết hoàng đế trong triều họ gì tên gì.
Nhưng đối mặt với hoàng đế, y lại tỏ ra ôn hòa thiện lương, cười nói: “Thần vô dụng, ngã ngựa, đã không còn đáng ngại.”
Dữu Vãn Âm nổi hết da gà.
Vừa nãy nàng còn liên tục bật cười, giờ phút này nhìn con hổ mặt cười này, cuối cùng cũng thật sự cảm nhận được sự lạnh lẽo của lưỡi hái tử thần trên đỉnh đầu.
Vị đại huynh này, nếu cũng xuyên không, vậy thì giải Oscar nợ y một tượng vàng.
Hạ Hầu Bạc cùng hoàng đế trò chuyện vài câu, ánh mắt vô tình lướt qua bàn tiệc, chạm mắt với Tạ Vĩnh Nhi.
Tạ Vĩnh Nhi tim đập thình thịch, bỗng nhiên nghe thấy hoàng đế chỉ vào mình nói: “Vị Tạ tần này, vừa nãy còn lấy nhạc cụ tự chế ra đánh tiểu khúc, khá thú vị.”
Ánh mắt Hạ Hầu Bạc rơi xuống cây đàn ghita của nàng ta, nhướng mày, không lộ ra biểu cảm gì khác: “Ồ?”
Hạ Hầu Đạm liền phân phó nàng ta: “Đánh thêm một khúc cho hoàng huynh nghe thử.”
Lần này, Tạ Vĩnh Nhi đàn “Romance De Amor.”
Chắc nàng ta chắc đã lâu không luyện tập khúc này, lại không có bản nhạc nên cứ thế thả hồn theo cảm xúc, đàn tùy hứng, thi thoảng còn sáng tạo nhịp điệu.
Hạ Hầu Bạc cúi đầu lắng nghe, nâng chén nhấp một ngụm nhỏ, dường như rất thích thú. Y không hề tỏ vẻ ngạc nhiên, cũng không có dấu hiệu nào là muốn bật cười.
Tạ Vĩnh Nhi khảy dây đàn bằng những ngón tay thon dài, len lén nhìn y, trong mắt như nước mùa xuân, nhìn gần mới phát hiện tất cả đều là khát vọng sống sót. Nàng ta phải nắm chắc trái tim của con cưng của trời.
Hạ Hầu Bạc không nhìn nàng ta.
Y không hề để lộ liếc mắt nhìn Dữu Vãn Âm ở bên cạnh hoàng đế, vẻ mặt như đang suy tư điều gì đó.
Tạ Vĩnh Nhi giật thót tim, lại đánh sai một âm.
Nàng ta vừa đánh sai, ánh mắt Dữu Vãn Âm “xoẹt” một cái đã bắn về phía Đoan Vương, sáng quắc, bị Hạ Hầu Đạm huých khuỷu tay một cái mới chớp chớp mắt thu lại ánh sáng sắc bén.
Hạ Hầu Bạc bất ngờ chạm phải ánh mắt này, vẫn là bộ dạng không hề dao động, mỉm cười nho nhã lịch thiệp.
Nghe xong một khúc, y vỗ tay cười nói: “Quả nhiên là tiên âm du dương.”
Dữu Vãn Âm thất vọng thu hồi ánh mắt. Hạ Hầu Đạm bên cạnh khẽ nhếch môi, hỏi nhỏ: “Đánh thêm một khúc nữa?”
Dữu Vãn Âm: “Chắc là vô dụng thôi, hoặc là y không xuyên không, hoặc là y không nghe nhạc.”
Hạ Hầu Đạm: “Hay là cô đi tập thể dục nhịp điệu đi?”
Dữu Vãn Âm nhìn hắn với vẻ khó tin. Địch bạn chưa rõ, sao có thể vội vàng để lộ thân phận chứ?
Hạ Hầu Đạm cũng kịp phản ứng, không nói gì nữa.
Hạ Hầu Bạc thu hết vào mắt sự tương tác thân mật của hoàng đế và sủng phi vừa mới được sủng ái, ngồi thêm một lát rồi ôn tồn cáo lui.
Dạ tiệc kết thúc, Hạ Hầu Đạm thở dài: “Không cách nào phán đoán được y có xuyên không hay không.”
“Thật lòng mà nói tôi mong y đã xuyên không rồi.” Du Vãn Âm nói: “Bởi vì nguyên chủ và anh, có thể nói là thù sâu như biển.”
Hạ Hầu Bạc là nam chính trong nguyên tác, đi theo con đường báo thù.
Tuy y sinh ra trước Hạ Hầu Đạm, nhưng lại là con của cung nữ có thân phận thấp hèn. Cung nữ kia chỉ là thị nữ của hoàng hậu, được tiên đế sủng hạnh, mẹ quý nhờ con nên được phong tần. Hoàng hậu ngoài mặt xưng chị gọi em với nàng ấy, nhưng trong một lần tranh đấu trong cung bị người ta nắm thóp, không chút do dự đẩy nàng ấy ra chịu tội thay.