Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Hạ Hầu Đạm: “...”
Hạ Hầu Đạm có vẻ còn khó hiểu hơn nàng: “Dù là tổng tài thì tôi cũng không học qua lịch sử kinh tế đâu? Lúc này không phải nền kinh tế thị trường, in tiền, giảm thuế gì đó sẽ có tác động rất lớn...”
Dữu Vãn Âm nghe vậy liền cảm thấy đau đầu: “Được rồi được rồi, hai chúng ta đều không hiểu, vậy chỉ có thể nhờ người hiểu biết đến giúp đỡ.”
Nàng chỉ vào cuốn sách của Tư Nghiêu, đầu ngón tay nàng chỉ vào dòng chữ “Nhân tài thi đỗ”.
“Tôi nhớ là trong số những thí sinh được Đoan Vương tiến cử, có không ít nhân tài sau này trở thành quan lại có năng lực, chúng ta không cần đợi khoa cử, trực tiếp ra tay giành lấy người trước hắn.”
Hạ Hầu Đạm nghi ngờ hỏi: “Với kỹ năng đọc nhanh như gió của cô, có thể nhớ được họ tên thí sinh cụ thể không?”
Dữu Vãn Âm: “...”
Dữu Vãn Âm ủ rũ nói: “Tôi sẽ cố gắng.”
Sáng hôm sau, thái hậu ngắm nhìn móng tay đỏ tươi của mình, nghe báo cáo từ cung nữ như thường lệ.
Cung nữ: “Tối hôm qua hoàng thượng vẫn ở lại chỗ của Dữu quý phi.”
Thái hậu hơi nhướn mày. Trong suốt ngần ấy năm, hoàng đế chưa bao giờ chuyên tâm chiều chuộng một phi tần như vậy. Hơn nữa theo những gì bà ta được biết, hoàng đế đối với chuyện phòng the không những không quan tâm, gần như có thể nói là ghê tởm.
Thái hậu cảm thấy kỳ lạ, liền hỏi: “Có cùng phòng không?”
Cung nữ: “Bên ngoài cung Quý phi được canh phòng nghiêm ngặt, không tiện điều tra. Thêm nữa, hoàng thượng quen với việc giải tán cung nhân, ở riêng với Dữu quý phi.”
Cảm giác nguy cơ trong lòng Thái hậu ngày càng mạnh mẽ: “Xem ra canh tránh thai này chắc chắn phải cho đi rồi.”
Cung nữ vội vàng nói: “Nô tì sẽ đi lo liệu.”
Thái hậu lại nói: “Dữu Vãn Âm này hoàn toàn không coi ai gia ra gì, cũng đến lúc phải dạy cho nàng ta một bài học rồi. Cha nàng... đang nhậm chức Thiếu khanh phải không?”
Trương Tam đột nhiên mở to mắt, tim đập loạn xạ.
Ánh nắng chói chang, cách đó không xa có tiếng gọi: “Điện hạ...”
Trương Tam nghi ngờ mình đang mơ. Năm phút trước cậu ta vẫn còn mơ màng trong giờ toán, lén lút lướt điện thoại để xua tan cơn buồn ngủ. Cậu bấm loạn xạ, hình như đã nhấn vào một liên kết tiểu thuyết mạng nào đó có tên là “Xuyên Không: Ác Ma Sủng Phi” - vừa nhìn đã biết là đồ rác rưởi.
Trương Tam chán nản lướt qua phần tóm tắt, vào lúc định thoát ra, bỗng nhiên trời đất quay cuồng, trước mắt tối sầm lại.
“Điện hạ”, giọng nói đánh thức cậu lại càng đến gần hơn: “Thái tử điện hạ?”
Trương Tam có dự cảm chẳng lành ngẩng đầu lên, phát hiện mình đang nằm bò ra trên bàn đọc sách. Một tiểu thái giám mặt đầy lo lắng nhìn cậu: “Điện hạ đừng ngủ nữa, nương nương sắp tới kiểm tra bài tập rồi.”
Trương Tam: “...”
Thái tử? Nương nương?
Cậu lén nhéo đùi mình, chợt có một người toàn thân sang trọng, người phụ nữ mang vẻ mặt uy nghiêm bước vào, lạnh lùng nói: “Hôm nay thái tử học hành ra sao?”
Tiểu thái giám cúi thấp đầu gọi: “Thái hậu nương nương.”
Trương Tam: “...”
Toang rồi.
Cậu ta chỉ là một học sinh trung học lười biếng trên lớp, đâu biết được người xưa nói chuyện như thế nào đâu?
Thái hậu ở trước mặt thấy cậu trì trệ không đáp, vẻ mặt bất mãn: “Tại sao không trả lời?”
Tim Trương Tam đập nhanh như muốn nhảy ra khỏi cổ họng, đôi tay run rẩy đem tờ giấy Tuyên Thành đã viết được một nửa tới cho bà ta, ngập ngừng nói: “Chỉ... chỉ có một chút này thôi ạ.”
Người phụ nữ nhận lấy xem qua mấy lần, cũng không biết là hài lòng hay không hài lòng, nhàn nhạt nói một vài câu. Trương Tam ngoại trừ chi hồ giả dã, chỉ có thể nghe hiểu “Hoàng đế”, “cần cù”, “công chính” và mấy từ rời rạc khác.
Cậu ta nghe như không nghe, đầu óc hỗn loạn, chỉ đủ suy nghĩ ba câu hỏi: Chuyện gì đã xảy ra, có thể quay về được không và cậu cần nói gì mới không phải chết.
Đối phương là thái hậu, bản thân là thái tử, là quan hệ bà cháu phải không? Hẳn là vậy đi? Không sai đâu nhỉ?
Thấy người phụ nữ đã nói xong, lại đang đợi cậu ta trả lời, cậu ấp úng căng da đầu đáp: “Vâng, cảm ơnh oàng tổ mẫu.”
Ba giây dài đằng đẵng trôi qua.
Người phụ nữ gật đầu, đứng dậy rời đi.
Trương Tam chậm rãi thở ra một hơi dài, rồi mới nhận ra lưng mình đầy mồ hôi lạnh.
Vậy nên cậu ta rốt cuộc phải học nói chuyện từ đâu?
Dữu Vãn Âm vắt hết óc ra suy nghĩ cũng không nhớ được mấy thí sinh đó tên là gì.
Nhưng nàng lại nhớ ra cách thức khác.
Bắc Chu hiện đang sống trong cung Quý phi, ngoài việc tự mình bảo vệ Dữu Vãn Âm, rảnh rỗi cũng giúp bọn họ huấn luyện các ám vệ.
Ngày hôm đó Dữu Vãn Âm gõ cửa phòng ông: “Bắc thúc, thúc đang bận gì không?”
Bắc Chu trìu mến đáp: “Làm cho Đạm Nhi và con hai cái áo choàng.”
Dữu Vãn Âm: “...Thúc thật là thông minh xinh đẹp. Thúc à, thúc lang bạt giang hồ lâu như vậy, lại từng lui tới chốn thanh lâu, trên người có mang theo mê hồn tán gì gì đó không, cái loại có thể khiến người ta nói ra lời thật ấy?”
Bắc Chu suy nghĩ một chút: “Thuốc mê thì có, nhưng tác dụng so với rượu mạnh chỉ mạnh hơn một chút, có thể khiến người khác thần trí không tỉnh táo hồ ngôn loạn ngữ, nhưng lời nói ra có phải lời thật hay không, cái đó thì không cách nào đảm bảo được.”
Dữu Vãn Âm: “Nếu như để người uống vào, người đó sau khi tỉnh lại có nhớ được mình đã nói gì không?”
Bắc Chu: “Việc này có chút khó, muốn người khác tỉnh lại mà mất trí nhớ, cần liều lượng rất lớn, nhưng liều lượng lớn như vậy thì khi bỏ vào trà hay rượu đều sẽ có mùi lạ, rất khó để không bị phát hiện.”
Dữu Vãn Âm: “Không sao, ta có cách.”
Nàng cảm thấy mình quả thực là một thiên tài, mọi thứ đều nằm trong tầm kiểm soát.
Sau khi lấy được thuốc từ chỗ Bắc Chu, nàng đến ngự thư phòng tìm Hạ Hầu Đạm, bây giờ trong cung ai không biết Dữu quý phi đang được sủng ái chứ, nàng muốn đi tới đâu, căn bản không ai dám cản.
Hạ Hầu Đạm đang xem tấu chương: “Có người thuộc phe thái hậu dâng sớ, nói cha cô lấy cớ đánh bài để hối lộ. Xem ra là thái hậu muốn ra tay với cha cô. Muốn xử lý không?”
Dữu Vãn Âm cũng không để ý: “Xử lí cũng được, giáng chức đi.”
Hạ Hầu Đạm: “Vô tình vậy sao?”
Dữu Vãn Âm nhún vai: “Đâu phải cha ruột của tôi, căn bản không quen biết, trong cốt truyện cũng chẳng có vai trò gì. Hôm nay giáng chức ông ấy, để thái hậu lơi lỏng cảnh giác, biết đâu còn giúp ông ấy tránh được gian khổ lớn hơn.”
Hạ Hầu Đạm: “Cũng được.”
Thế là việc này đã được quyết định một cách vui vẻ.
Hạ Hầu Đạm cầm bút đỏ lên phê tấu chương. Hắn viết rất chậm, nhưng chữ lại rất ngay ngắn.
Dữu Vãn Âm tò mò nhìn vài cái: “Anh từng luyện chữ à?”
Hạ Hầu Đạm: “Luyện không tốt, chỉ có thể giả vờ, tôi bây giờ chỉ dám viết câu ngắn. Muốn tôi dạy cô không?”
Dữu Vãn Âm vội vàng nói: “Muốn muốn muốn, tôi cũng phải mau mau học thôi.”
Thấy chủ đề bị trôi đi xa, nàng mới chợt nhớ tới mục đích mình đến đây: “Đúng rồi, tối nay anh có thể gọi Tạ Vĩnh Nhi tới thị tẩm không?”
Lặng như tờ.
Hạ Hầu Đạm nhìn chằm chằm nàng một lúc không nói lời nào, cây bút trong tay lơ lửng trong không trung hồi lâu, một giọt mực đặc sệt nhỏ xuống.
Dữu Vãn Âm: “?”