Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Hạ Hầu Đạm hỏi từng từ một: “Cô để tôi, tìm người phụ nữ khác thị tẩm à?”
Dữu Vãn Âm: “...”
Bầu không khí này sao lại kì lạ như vậy? Như thể mình là kẻ nghèo khó vô tâm, nằm ườn ở trong nhà vô công rồi nghề, ép vợ ra ngoài làm gái - Hạ Hầu Đạm, đóng vai vợ.
Dữu Vãn Âm cảm thấy da đầu tê dại: “Không phải thị tẩm thật, khi cô ta đến thì anh chỉ cần đánh thuốc mê cô ta, sau đó mới dễ nói chuyện. Chỉ vậy thôi, tôi không nhớ được họ tên thí sinh, nhưng cô ta nhớ rõ, cô ta đã xem qua “Đông Phong Dạ Phóng Hoa Thiên Thụ”, biết có bao nhiêu thí sinh tài năng sẽ phải chết oan. Khi kỳ thi năm sau diễn ra, danh sách những người mà Đoan Vương lôi kéo sẽ do cô ta cung cấp.”
Nàng nói kế hoạch của mình là như vậy.
Hạ Hầu Đạm miễn cưỡng đáp: “Được thôi, đến lúc đó cô phải trốn ở bên cạnh, theo dõi toàn bộ quá trình, không được phép rời đi.”
Nói xong còn liếc mắt nhìn nàng đầy oán hận.
Da đầu Dữu Vãn Âm càng thêm tê dại.
Hạ Hầu Đạm bắt đầu trở nên quái lạ từ khi nào? Nàng nghĩ mãi, cảm thấy là từ sau khi trở về từ cuộc thám hiểm ở thanh lâu.
Là hiệu ứng cầu treo thôi, chắc là vậy rồi.
Nếu như ở đây cần có một người yêu đương mù quáng, người đó cũng không phải là Hạ Hầu Đạm.
Dữu Vãn Âm thường đọc tiểu thuyết ngôn tình để giết thời gian, nhưng thực ra sớm đã qua cái tuổi tin vào mấy kịch bản kiểu “Tổng tài bá đạo phải lòng tôi”. Với tư cách là một nhân viên văn phòng, nàng đã hiểu rõ chân lý của thế giới này. Giữa các giai cấp luôn có những bức tường ngăn cách, đầu óc của các tổng tài đều rất tỉnh táo, chẳng có ai rảnh rỗi đi giúp đỡ người nghèo cả.
Nếu không thì bởi vì, đây là đang trong một trò chơi sinh tồn, nhưng đã đọc qua kịch bản, giá trị sẽ cao hơn một chút so với những người khác.
Hắn cần bắt đầu xây dựng mối liên kết chặt chẽ hơn với mình. Nàng lạnh lùng phân tích tình hình, nhằm gạt bỏ đi nhịp đập không đúng lúc ở trong lòng.
Dữu Vãn Âm đắn đo một chút, khéo léo bày tỏ: “ Sếp Đạm, anh không cần phải như vậy, chúng ta vốn chính là cùng hội cùng thuyền, tôi sẽ giúp anh đến cùng.”
Hạ Hầu Đạm: “.”
Hạ Hầu Đạm không nói thêm gì, xua xua tay bảo: “Tôi còn một vài tấu chương chưa xem, cô về trước đi.”
Dữu Vãn Âm đi được mấy bước lại quay đầu nhìn lại, cứ cảm thấy dáng vẻ đang ngồi của hắn toát lên sự cô đơn.
Tạ Vĩnh Nhi đang thêu một chiếc túi thơm mới, đại thái giám An Hiền bên cạnh Hoàng đế truyền lời: “Tối nay Bệ hạ muốn triệu ngươi tới thị tẩm, ngươi chuẩn bị cho tốt.”
Tạ Vĩnh Nhi kinh ngạc.
Từ khi Dữu Vãn Âm đắc sủng tới nay, Hạ Hầu Đạm cũng chưa từng triệu ai khác.
Phản ứng đầu tiên của nàng ta là Dữu Vãn Âm đã gặp chuyện gì đó. Phái tiểu nha hoàn ra ngoài thăm dò, nhận được tin tức mới nhất: cha của Dữu Vãn Âm bị giáng chức, nàng ta cũng bị thất sủng.
Tạ Vĩnh Nhi thầm chửi trong lòng, quả nhiên bậc Đế vương vô tình.
Thế nhưng cẩu Hoàng đế này, lại muốn mình đi thị tẩm.
Tạ Vĩnh Nhi chán ngấy rồi. Sự tiếp xúc âm thầm trong khoảng thời gian này, sớm đã khiến nàng ta nảy sinh tình cảm với Hạ Hầu Bạc. Nhưng đứa con thông minh được trời chọn này, lại không dễ rơi vào tình yêu như nàng ta nghĩ, trái lại lúc gần lúc xa, mập mờ không dứt.
Nàng ta vốn đã có tâm trạng chán nản, bây giờ thánh chỉ này truyền tới chẳng khác gì họa vô đơn chí.
Đúng lúc này, nha hoàn báo: “Dữu quý phi đến rồi.”
Dữu Vãn Âm ngồi trong đại sảnh mang vẻ mặt cau có, trong nháy mắt dáng vẻ như phải chịu đựng đủ điều.
Tạ Vĩnh Nhi nhẹ nhàng nói một câu quan tâm đến cha nàng, chỉ thấy nàng rơi nước mắt nói: “Ta đã từng nói, mọi người trong cung này chẳng qua đều là tấm bèo thân bất do kỷ mà thôi. Vĩnh Nhi muội muội, nghe nói đêm nay muội phải đi thị tẩm?”
Tới rồi, Tạ Vĩnh Nhi nghĩ thầm. Đây là muốn diễn một màn cung đấu gì đây?
Không ngờ câu tiếp theo của Dữu Vãn Âm lại là: “Trong lòng muội bây giờ chắc hẳn rất đau khổ nhỉ.”
Tạ Vĩnh Nhi: “...”
Tạ Vĩnh Nhi suýt nữa đã bị làm cho cảm động.
Nàng ta nhiều lần phải nhắc nhở chính mình: Những nhân vật trong sách không hiểu theo tinh thần của mình, dáng vẻ giả vờ hiểu cho mình này chỉ là vì diễn xuất thôi.
Dữu Vãn Âm thấy hết mọi thay đổi trong biểu cảm của nàng ta, tiếp tục đọc lời thoại: “Nghe lời khuyên của tỷ tỷ, nếu cảm thấy thứ gì kì lạ trong tẩm điện, tuyệt đối đừng uống.”
Tạ Vĩnh Nhi: “Tỷ tỷ sao lại nói như vậy?”
Dữu Vãn Âm thấp giọng nói: “Muội có biết nhiều năm như vậy,dưới gối bệ hạ tại sao chỉ có một hoàng tử là thái tử không? Thái hậu gây áp lực, mỗi phi tần được thị tẩm đều phải uống canh tránh thai. Đến lúc đó, muội hãy giả vờ uống, tìm cơ hội đổ nó đi, nếu không thì sẽ không bao giờ có thể mang được long thai...”
Mình chắc chắn sẽ uống, Tạ Vĩnh Nhi nghĩ.
Đại cung nữ dưới trướng thái hậu nhận được chỉ thị, phải cho Dữu Vãn Âm uống thuốc tránh thai.
Đơn thuốc cấm này có chút phức tạp, trong đó có mấy loại dược liệu không thể để lộ ra ngoài. May thay đại cung nữ cũng không phải lần đầu làm việc này, cho người âm thầm đi mua, rất nhanh đã chuẩn bị được một gói thuốc bột. Tiếp đó chỉ cần đổ vào canh hoặc trà, phi tần uống vào, ít nhất một năm không thể thụ thai.
Kết quả là ả ta không tìm được cơ hội.
Dữu Vãn Âm bây giờ ăn cơm uống trà đều ở trong cung Quý phi, mà cung Quý phi còn được canh gác nghiêm ngặt hơn cả tẩm cung của Hoàng đế, khiến người ta không cách nào ra tay.
Đại cung nữ đang lo lắng, đột nhiên nghe được tin: Dữu Vãn Âm đã rời khỏi điện Quý Phi, đi đến tẩm cung của Hoàng đế.
Hôm nay không phải Tạ tần thị tẩm sao? Lúc này qua đó tranh sủng nịnh hót cũng quá ngu ngốc rồi, nếu như Hoàng đế đã chán ghét nàng ta, sao còn có thể gặp nàng ta nữa.
Đại cung nữ lẻn đến cửa sau của tẩm điện, tìm một tiểu cung nữ có quen biết để hỏi thăm, đối phương thấp giọng nói: “Bệ hạ đã cho Dữu quý phi vào rồi.”
Đại cung nữ: “...”
Đây là chuyện gì vậy? Cùng lúc gọi hai phi tần, lẽ nào... Hoàng đế muốn giở trò?
Nghĩ đến đãi ngộ của các phi tần được thị tẩm trước đó, đại cung nữ rùng mình, không dám đoán bậy nữa.
Tiểu cung nữ nhận lấy thuốc bột: “Tỷ tỷ, thuốc tránh thai này rốt cuộc là dành cho ai uống?”
Sự việc xảy ra đột ngột, thuốc bột trong tay đại cung nữ chỉ có một gói. Ả ta do dự một lát, nghĩ bụng nghe theo phân phó của Thái hậu sẽ không cần phải chịu trách nhiệm: “Đưa cho Dữu quý phi.”
Tạ Vĩnh Nhi vẫn chưa tới, Dữu Vãn Âm đã trình diễn một tiết mục đánh ghen, thê thảm níu giữ trái tim quân vương trước mặt những người hầu.
Hạ Hầu Đạm không kiên nhẫn xua xua tay nói: “Vậy nàng cũng ở lại, hai người cùng một lúc đi.”
Dữu Vãn Âm: “Hức, tạ bệ hạ rủ lòng thương.”
Đồng tử của những người hầu xung quanh đó chấn động.
Dữu Vãn Âm tạm cho người hầu lui đi, sau đó nhẹ nhàng ghé vào tai Hạ Hầu Đạm, nhỏ giọng nói: “Tôi mang theo thuốc mê hồn đến rồi.”
Hạ Hầu Đạm: “Ok.”
Dữu Vãn Âm ngồi bên cạnh hắn, một cung nữ nhanh nhẹn dâng lên một tách trà nóng.
Đầu ngón tay tiểu cung nữ có chút run rẩy, nhưng trong lòng Dữu Vãn Âm có chuyện, không chú ý đến.
Hạ Hầu Đạm xua tay cho cung nữ lui đi, thấy Dữu Vãn Âm lấy ra thuốc mê hồn từ trong tay áo, đổ vào ly trà nóng trước mặt.