Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Dữu Vãn Âm: “Nhớ cho nàng ta uống.”
Hạ Hầu Đạm: “Tôi sẽ cố gắng hết sức. Nếu như nàng ta không chịu thì phải làm sao?”
Dữu Vãn Âm tự tin nói: “Anh cứ trực tiếp để nàng ta uống, nàng ta sẽ uống.”
Nàng cẩn thận lắc qua lắc lại, đợi cho bột thuốc hoàn toàn tan hết, mới cầm ly trà đi ra phía sau tẩm điện, đặt ở trên bàn nhỏ trước long sàng.
Đợi nàng quay người đi tới trước điện, tiểu cung nữ ban nãy lại từ trong góc đi ra, nhìn tách trà kia với vẻ mặt kinh hãi.
Dữu quý phi chẳng những không uống chén trà đó, còn muốn đưa nó cho Tạ phi? Lẽ nào nàng ta đã nhìn ra có thuốc tránh thai trong đó? Không thể nào, thuốc tránh thai này khó bào chế, chính là bởi nó sẽ hòa tan sau khi cho vào trà, không có mùi vị khác lạ, cho dù có uống hết cũng vẫn không thể nhận ra.
Hoặc có lẽ, Dữu quý phi tâm tư thâm sâu, đoán được thái hậu sẽ có chiêu này, vậy nên để cho Tạ tần làm bia đỡ đạn?
Điểm yếu của tiểu cung nữ nằm trong tay đại cung nữ, không dám chống lại đối phương. Thấy nhiệm vụ sắp thất bại, ả nghiến răng nghiến lợi, rón rén cầm lấy chén trà.
Dữu Vãn Âm chuẩn bị xong thuốc mê hồn, quay lại trước điện ngồi cùng Hạ Hầu Đạm một chút, thấy sắc trời đã tối, Tạ Vĩnh Nhi cũng sắp đến rồi, liền nói: “Tôi tránh sang điện bên cạnh một chút, kẻo nàng ta nhìn thấy sẽ sinh nghi, đợi thuốc có tác dụng thì anh lại gọi tôi ra.”
Hạ Hầu Đạm: “Vậy cô cứ an tâm ngồi một lát, để bọn họ mang ít trà bánh lên.”
Dữu Vãn Âm ngồi sau tấm bình phong cạnh cung điện, tiểu cung nữ nhanh chóng dâng trà lên.”
Dữu Vãn Âm cho người hầu lui xuống, nhàn nhã cắn hạt dưa.
Tạ Vĩnh Nhi đến, dáng vẻ uyển chuyển hành lễ.
Hạ Hầu Đạm ngồi nghiêng ở đại sảnh, vẫn là gương mặt mang nét điên cuồng như vậy, ánh mắt âm u liếc nhìn nàng ta một cái, cũng không hỏi han gì, tiếc chữ như vàng mà nói: “Đến đây.”
Tạ Vĩnh Nhi nhục nhã đi theo hắn tới long sàng sau tẩm điện. Hạ Hầu Đạm ngồi trên giường, ngón tay nhợt nhạt gõ nhẹ tách trà trên bàn, lại nói ra một chữ: “Uống.”
Tới rồi, canh tránh thai mà Dữu Vãn Âm nói tới.
Tạ Vĩnh Nhi cầu còn không được, cầm nó lên “ực ực ực” một hơi uống hết.
Hạ Hầu Đạm: “...”
Chủ động vậy sao?
Tạ Vĩnh Nhi uống xong trà, không nếm ra vị gì lạ, chỉ nghĩ rằng miêu tả của Dữu Vãn Âm có sai sót, âm thầm chửi một câu.
Hạ Hầu Đạm thấy nàng ta uống nhanh gọn như vậy, uống xong chỉ trong tích tắc với biểu cảm “bây giờ phải phục vụ không”, sẵn sàng chuẩn bị để cởi quần áo rồi, vội nói: “Tạ tần.”
Tạ Vĩnh Nhi dừng lại một chút: “Bệ hạ?”
Hạ Hầu Đạm: “...”
Cô không thể uống chậm một chút, để thuốc mê có thời gian phát huy tác dụng được à?
Hạ Hầu Đạm đành phải mở lời: “Ngày hôm đó trên cung yến, nghe nàng biểu diễn một khúc nhạc, thật khó quên. Tạ tần nếu đã thích âm nhạc tao nhã, chi bằng hát một bài để tăng thêm phần vui vẻ đi.”
Tạ Vĩnh Nhi khinh thường trong lòng: Ngươi có thể thưởng thức bài hát mà ta hát được sao?
Nàng ta ta chuẩn bị một chút, rồi cất lên chất giọng lạnh lẽo như tuyết: “Nâng chén hỏi trời xanh, trăng sáng có tự bao giờ...”
Hạ Hầu Đạm lại bắt đầu véo đùi mình.
Tiếng hát của Tạ Vĩnh Nhi vang vọng trong tẩm điện vắng vẻ, gián tiếp bay sang điện bên cạnh.
Dữu Vãn Âm đang cắn hạt dưa thì bị sặc, che miệng ho khan vài tiếng, cầm tách trà lên nhấp một ngụm.
“Phụt--”
Hạ Hầu Đạm đợi đến nửa bài hát, thấy ánh mắt Tạ Vĩnh Nhi vẫn trong trẻo, cử chỉ bình thường, không khỏi liếc nhìn chén trà trong tay nàng.
Đột nhiên có tiếng ho khan lâm râm truyền tới từ điện bên cạnh.
Hạ Hầu Đạm chợt dừng lại, đứng dậy.
Tiếng hát của Tạ Vĩnh Nhi cũng ngừng theo, nghi ngờ nhìn về phía hắn, Hạ Hầu Đạm thuận miệng nói: “Ngươi ở đây đợi.” rồi bước ra ngoài.
Hắn sải bước lớn đi tới phía sau tấm bình phong, dùng giọng tức giận hỏi: “Sao vậy?”
Dữu Vãn Âm vừa ho vừa nói: “Có vấn đề lớn rồi, chén trà kia của Tạ Vĩnh Nhi không phải thuốc mê hồn, chén này mới đúng, vừa rồi tôi uống vào mới biết!”
Hạ Hầu Đạm: “Tại sao?”
“Tôi cũng không biết, tôi rõ ràng... Bỏ đi, bây giờ không phải lúc để tâm đến chuyện này.” Dữu Vãn Âm đẩy chén trà sang phía hắn: “May mà tôi chỉ nhấp một ngụm nhỏ, không phải vấn đề lớn, anh mau mang đi đưa cho nàng ta nhân lúc còn nóng.”
“Nàng ta vừa uống một chén, lại cho nàng ta chén nữa? Cô cho rằng nàng ta ngốc à?”
Nửa phút sau.
Hạ Hầu Đạm: “Uống.”
Tạ Vĩnh Nhi nhận lấy ly trà mới, ngẩng đầu uống hết trong một hơi.
Hạ Hầu Đạm: “?”
Lần này Tạ Vĩnh Nhi nhận ra hương vị không đúng, cho rằng ly này mới là thật.
Nói đi cũng phải nói lại, ly trà ban nãy sẽ không phải là do nhầm lẫn đó chứ? Chỉ số thông minh của tên bạo quân này có vấn đề à? Trong nguyên văn có thiết đặt này sao...
Hạ Hầu Đạm đợi mấy giây, xòe năm ngón tay trước mặt nàng ta vẫy vẫy: “Tạ tần?”
Tạ Vĩnh Nhi mơ màng như đang ở trên mây: “Ừm”
Hạ Hầu Đạm: “Đây là mấy?”
Tạ Vĩnh Nhi kinh hãi: “Chỉ số thông minh của ngươi thật sự có vấn đề?”
Hạ Hầu Đạm: “...”
Hạ Hầu Đạm quay người gọi Dữu Vãn Âm: “Ra đây đi, nàng ta bị ngốc rồi.”
Dữu Vãn Âm mới nãy vừa nhấp một ngụm thuốc mê, nhưng nàng không cảm thấy gì. Tác dụng của thuốc này chỉ giống như bản nâng cấp của rượu mạnh, bỏ qua liều lượng xét đến độc tính đều là phi khoa học, một ngụm như vậy với bản thân nàng thì không nghiêm trọng.
Nghe thấy Hạ Hầu Đạm gọi mình, nàng đeo mặt nạ hồ ly đã chuẩn bị trước đó lên, từ từ đi đến phía trước Tạ Vĩnh Nhi, giọng nói ồm ồm bắt đầu diễn: “Mã Xuân Xuân, cô vẫn ổn chứ?”
Tạ Vĩnh Nhi đã ngã ngồi trên đất, nấc một tiếng: “Ngươi là ai?”
Dữu Vãn Âm ngồi xổm xuống nhìn nàng ta, giống như đang gọi điện lừa đảo: “Ngay cả tôi mà cô cũng không nhớ sao?”
Tạ Vĩnh Nhi nhìn chiếc mặt nạ hồi lâu, như hiểu ra được gì đó: “Cô biết tên của tôi, vậy nhất định là tác giả Thái Thái của “Đông Phong Dạ Phóng Hoa Thiên Thụ” rồi?”
Dữu Vãn Âm sửng sốt: Trí tưởng tượng của gia hỏa này cũng khá lớn đấy.
Nàng thuận theo đó nói: “Không sai, không ngờ cô xuyên vào trong sách của tôi, lại có thể làm mưa làm gió...”
Tạ Vĩnh Nhi đột nhiên ngắt lời: “Cha mẹ tôi vẫn khỏe chứ?”
Dữu Vãn Âm: “...”
Dữu Vãn Âm: “Rất khỏe, cô vẫn nên quan tâm một chút đến chính mình đi. Không ngờ tới cô lại gây ra biến động lớn như vậy...”
Tạ Vĩnh Nhi lại ngắt lời: “Thần tượng của tôi sau đó giành được hạng mấy?”
Dữu Vãn Âm quay lại nhìn Hạ Hầu Đạm đang đứng ở một bên.
Hạ Hầu Đạm dùng khẩu hình miệng nói: “Nói thứ nàng ta thích nghe.”
Dữu Vãn Âm: “Hạng nhất.”
Một tiếng giòn giã vang lên, Tạ Vĩnh Nhi vừa đau buồn vừa tức giận ném vỡ cái chén: “Không thể nào! Cái nền tảng chó chết đó sẽ không làm người, cô lừa tôi.”