Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Dữu Vãn Âm: “...”
Người này là nhân vật trong sách, thiết lập nhân vật có phải quá sinh động không?
Dữu Vãn Âm lấy lại bình tĩnh, hạ thấp giọng thể hiện ra sự oai phong: “Nói chuyện chính, không ngờ cô lại gây ra biến động lớn như vậy, khiến Đoan vương bị xoay vòng vòng, còn làm cho cốt truyện trong sách bị rối tung lên, cô muốn chịu trách nhiệm thế nào đây?”
Tạ Vĩnh Nhi “hừ” một tiếng: “Nếu tôi đi theo cốt truyện của cô, chỉ có thể làm pháo hôi mà chết sớm thôi.”
Dữu Vãn Âm khéo léo thuyết phục: “Cô không nên tiết lộ tên của mấy thí sinh rớt bảng đó cho Đoan vương. Đoan vương giữ lại họ làm quan trong triều, tất nhiên có thể để bọn họ tránh bị đối xử bất công, nhưng cũng tước đi cơ hội được trải qua sự rèn luyện của họ. Chính như cái gọi là trời trao cho người trọng trách lớn...”
Tạ Vĩnh Nhi giận tím mặt: “Đồ chó tác giả, cô cho rằng tôi không nhớ nguyên văn sao?”
“Nguyên văn thì sao chứ?”
Tạ Vĩnh Nhi: “Trong nguyên văn sau khi Lý Vân Tích và Dương Đạc Tiệp vạch trần tên hỗn thế ma vương đó, vừa ra khỏi phòng thi thì bị chụp bao tải đánh chết; Nhĩ Lam bị phát hiện là nữ giả nam, sau khi chịu đựng đủ loại khinh miệt nhục nhã thì bị đuổi khỏi kinh đô, ôm hận mà tự sát; vẫn còn...”
Dữu Vãn Âm quay đầu hướng về phía Hạ Hầu Đạm điên cuồng ra hiệu: Ghi lại đi ghi lại đi!
Hạ Hầu Đạm: Đang ghi rồi đang ghi rồi.
Tạ Vĩnh Nhi một hơi liệt kê năm sáu cái tên: “Cái gì mà trời trao trọng trách chứ, bọn họ cũng giống như tôi, đều chỉ là bia đỡ đạn do cô tiện tay tạo ra lại tiện tay bóp chết mà thôi, còn không cho phép chúng tôi phản kháng sao?”
Tuy nhiên Dữu Vãn Âm đã không còn lắng nghe bài phát biểu hùng hồn của nàng ta nữa.
Dữu Vãn Âm đến gần bên cạnh Hạ Hầu Đạm, nhìn những cái tên vừa được hắn ghi ra, hài lòng thỏa dạ nói: “Không sai, chính là bọn họ. Tìm được những nhân tài này, sản xuất ra một ngàn tám trăm mẫu Yến kê, đều không phải sợ hạn hán hay lạm phát nữa.”
Tạ Vĩnh Nhi ngồi ở vị trí ban đầu, say khướt làm ồn lên: “Đồ chó tác giả, không còn gì để nói nữa à?”
Hạ Hầu Đạm: “Nhưng những học giả có hoài bão này chắc chắn là hận hôn quân đến chết, bằng không cũng sẽ không dễ dàng bị Đoan vương lợi dụng. Làm sao để lừa bọn họ làm việc cho mình trước kỳ khoa cử, vẫn cần phải nghiên cứu thêm.”
Tạ Vĩnh Nhi quay đầu nhìn xung quanh: “Người đâu?”
“Tới đây!” Dữu Vãn Âm có lệ hô lên một tiếng, lại thấp giọng nói với Hạ Hầu Đạm: “Tôi nghĩ xong rồi, phải dựa vào kỹ năng diễn xuất của anh. Thêm nữa sau khi lấy được lòng tin của bọn họ, anh còn phải thuyết phục họ đổi tên, nếu không thì khi mấy người đó vào triều làm quan, Tạ Vĩnh Nhi biết được lai lịch của bọn họ sẽ nhận ra khác thường.”
“Chó—— tác—— giả—— cô ác với tôi lắm—— đấy——” Tạ Vĩnh Nhi la hét không ngừng còn khóc nấc lên.
Dữu Vãn Âm cảm thấy đau đầu: “Đến đây đến đây.”
Nàng không có kinh nghiệm dỗ dành người say, chỉ đành ngồi xổm xuống vỗ vai xoa đầu: “Đừng khóc nữa, so lên thì chẳng bằng ai so xuống không ai bằng mình, Dữu Vãn Âm kia mới thật sự thê thảm kìa.”
Tạ Vĩnh Nhi càng được dỗ dành lại càng buồn hơn, khóc lớn nói: “Đoan vương căn bản không tin tôi, tôi chỉ là công cụ hình người thôi...”
Nàng ta khóc quá lớn, Dữu Vãn Âm sợ người hầu nghe được, đi tới che miệng nàng ta lại, bỗng nghe được nàng ta lơ mơ nói gì đó.
Trong nháy mắt.
Vào khoảnh khắc đó, máu trong cơ thể Dữu Vãn Âm đều lạnh đi.
Nàng vô tình quay đầu sang, liếc Hạ Hầu Đạm.
Hạ Hầu Đạm đang trầm ngâm suy nghĩ những cái tên vừa được ghi ra, không để ý tới trò hề bên cạnh.
Nhịp tim Dư Vãn Âm đập nhanh như đánh trống, ghé sát vào tai Tạ Vĩnh Nhi: “Ban nãy cô vừa mới nói gì? Ngoan, nói lại lần nữa.”
Tạ Vĩnh Nhi: “Tôi nói hắn không tin tôi... Hức, rõ ràng tôi đã chỉ hắn hạ thuốc kích dục cho phó thống lĩnh rồi, nhưng lại nghe lỏm được hắn nói với mưu sĩ của mình, nói muốn hạ độc ngựa của người đó...”
Tạ Vĩnh Nhi đưa ra ý tưởng cho Đoan vương, để y đi xúi giục phó thống lĩnh cấm vệ quân họ Triệu kia, là tình tiết được viết trong “Xuyên Không: Ác Ma Sủng Phi”
Dựa theo nguyên văn, Đoan vương chắc chắn sẽ tiếp nhận đề xuất của nàng ta, dùng thuốc kích dục để hạ bệ phó thống lĩnh, sau đó dụ ông ta chơi đùa với tiểu thiếp mà thống lĩnh cấm vệ quân thích nhất. Cuối cùng lại để cho thống lĩnh thấy được cảnh này, từ đó mà kết thù với phó thống lĩnh.”
Phó thống lĩnh là đồ vô dụng không có não, để tự bảo vệ mình, đành phải liên minh với Đoan vương, giết chết thống lĩnh, chiếm lấy vị trí của ông ta, Đoan vương thông qua việc điều khiển ông ta, kiểm soát được lực lượng cấm vệ quân.
Dữu Vãn Âm nhớ sự việc xúi giục phản bội này, nhưng lại không nhớ rõ quá trình cụ thể.
Giờ đây nghe Tạ Vĩnh Nhi nói, nàng mới nhớ ra, Đoan vương trong nguyên văn quả thực đã làm như vậy.
——Vậy thì, tại sao trong sổ ghi chép của Tư Nghiêu, lại là một kế hoạch khác?
Tạ Vĩnh Nhi sau khi say rượu phát điên xong, liền nằm xuống ngủ thiếp đi.
Dữu Vãn Âm và Hạ Hầu Đạm người nâng đầu, người nâng chân, dìu nàng ta lên long sàng, còn gỡ cả ga giường và quần áo của nàng ta, làm giả cảnh tượng sau khi xong việc.
“Nàng ta uống nhiều canh mê hồn như vậy, sau khi tỉnh lại sẽ không nhớ gì cả” Dữu Vãn Âm nói: “Đến lúc đó anh lại mắng nàng ta mấy câu, chỉ cần nói nàng ta sợ hãi tinh thần rối loạn, phát điên cả đêm gì gì đó, để nàng ta tin là được.”
Hạ Hầu Đạm: “Nàng ta sẽ không tin, nàng ta điên rồi mà tôi còn không chôn nàng ta, ắt có điều kỳ lạ.”
Dữu Vãn Âm có chút nhức đầu, không kiên nhẫn xua xua tay: “Vậy anh chỉ cần diễn cái đó một chút, chính là cái, ‘Nữ nhân, trước nay chưa từng có ai dám đối xử với tôi như vậy, em đã thành công thu hút sự chú ý của tôi’.”
Hạ Hầu Đạm: “... Cô nghiêm túc đấy à?”
Dữu Vãn Âm: “Anh tự do phát huy đi... Tôi mệt rồi, đi trước đây.”
Dữu Vãn Âm vội vã quay về cung Quý phi.
Nàng run rẩy mở cuốn sách của Tư Nghiêu, ôm lấy mong đợi nhỏ bé để xác nhận lại, cuối cùng một tia hi vọng cũng tan vỡ. Chính xác là Tư Nghiêu đã ghi như này: “Mời Triệu Phó uống rượu, hạ độc ngựa, khiến cho ngựa điên giẫm qua nghi trượng của tiên đế.”
Nghi trượng đó là thứ lúc trước tiên đế ban thưởng cho Đoan vương, khen ngợi chiến công của y, luôn được đặt trong sân của phủ Đoan vương.
Tội danh phá hoại vật được ban tặng, khác xa với “chơi đùa với tiểu thiếp của thống lĩnh”, đủ để hù dọa lòng can đảm của phó thống lĩnh Triệu.
Tại sao?
Tại sao Đoan vương lại thoát khỏi cốt truyện gốc, không còn tin tưởng vào Tạ Vĩnh Nhi, ngay cả kế hoạch phải làm theo cũng bị thay đổi rồi?