Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Nàng khó tin lắc đầu , cố gắng xua tan cơn chóng mặt đang ngày càng nghiêm trọng, lại mở cuốn sách ra lần nữa, kiểm tra lại từng dòng một.
Không chỉ có duy nhất kế hoạch này bị sửa đổi.
Các thay đổi đều là những chi tiết rất nhỏ, chẳng hạn như sự việc diễn ra đêm trung thu trong cốt truyện gốc, bị lùi lại một ngày; lại ví như địa điểm ám sát đại thần nào đó, được thay đổi từ biệt viện này sang biệt viện khác.
Nếu không phải chuyện tối nay xảy ra, có lẽ nàng sẽ không chú ý những thay đổi chi tiết này. Cho dù phát hiện ra, cũng chỉ cho rằng mình nhớ nhầm.
Nếu như không có được cuốn sách này của Tư Nghiêu, nàng chỉ có thể dựa vào cốt truyện của “"Xuyên Không: Ác Ma Sủng Phi", sai khiến Hạ Hầu Đạm đánh trái đánh phải, nhằm phá tan âm mưu của Đoan vương, nhưng mãi mãi bỏ lỡ những chi tiết nhỏ, cuối cùng rơi vào cảnh vạn kiếp bất phục...
Dữu Vãn Âm nhận ra mình đang run rẩy. Nàng đưa tay lại gần ngọn nến để sưởi ấm, nhưng lại càng run hơn.
Tại sao?
Nàng vốn tưởng rằng mình đoán trước được ý đồ của kẻ địch, nhưng Đoan vương sao có thể đoán trước được ý định của nàng?
Lẽ nào, lúc nàng nghĩ mình đang đứng ở tầng cao nhất, Đoan vương lại đứng ở tầng cao hơn, nhìn xuống nàng rồi nhoẻn miệng cười?
Y biết tất cả điều này phải không?
Chính nàng trong mắt y, cũng chỉ là nhân vật trong sách thôi ư?
Y trước kia giả vờ ngu ngốc không biết gì, đều là để tạo ra sự hoài nghi, làm nàng bối rối sao?
Những việc xảy ra tối nay, cũng sẽ được y nhìn thấy- giống như đọc sách vậy, có thể thấy rõ ràng?
Sau đó, y chỉ cần thay đổi sang ngày giờ và địa điểm khác lần nữa, bọn họ sẽ trở thành con chuột bị chơi đùa dưới móng vuốt của mèo.
Dữu Vãn Âm ngồi liệt trên ghế, cảm thấy thân thể của mình đang không ngừng chìm xuống, lún sâu vào vũng lầy tăm tối.
Đột nhiên có một bàn tay đặt trên vai.
Bàn tay đó dịu dàng vỗ nhẹ nàng: “Cô sao vậy?”
Ánh mắt Dữu Vãn Âm đờ đẫn: “Tôi tiêu đời rồi, hỏng bét rồi, GG rồi.”
“Tại sao lại nói vậy?”
Dữu Vãn Âm mắt điếc tai ngơ, một mực lẩm bẩm: “Đợi chết đi, đừng vùng vẫy nữa. Đoan vương mới là người thật, chúng ta? Chúng ta chính là vài dòng chữ Hán, chỉ cần nhấn nút xóa thì sẽ biến mất...”
Hạ Hầu Đạm từ phía sau đi vòng lên phía trước, nhíu mày quan sát vẻ mặt của nàng.
Một chút thuốc mê hồn kia cuối cùng cũng phát tác.
Có lẽ là do xảy ra phản ứng nào đó với dược tính của thuốc tránh thai, thuốc mê hồn này phát tác dữ dội, Dữu Vãn Âm chỉ uống một ngụm, giờ đây như đang lạc trong sương mù, hoàn toàn không biết mình đang ở nơi nào.
Nàng nghe thấy có một giọng nói bình tĩnh hỏi: “Vậy nên, cô muốn từ bỏ rồi à?”
“Tôi...” Dữu Vãn Âm khó khăn suy xét một chút, nhanh trí nhảy số: “Tôi vẫn còn một con đường, bây giờ có thể giơ cờ hàng, sau đó nương nhờ Đoan vương! Anh nghĩ xem hắn có thu nhận tôi không?”
Không nghe thấy câu trả lời.
Dữu Vãn Âm bỗng nhiên nhớ tới một chi tiết khác, ủ rũ nói: “Không đúng, hắn đã biết hết thảy rồi, vốn đã không cần tôi.”
Sự yên lặng kéo dài một đoạn thời gian.
Tiếp đó, giọng nói kia cất lên: “Hoặc là cô có thể khiến hắn yêu cô.”
Dữu Vãn Âm cười nói: “Giành lại kịch bản nữ chính thuộc về tôi? Ha ha ha không được đâu, hắn có Tạ Vĩnh Nhi rồi.”
“Tạ Vĩnh Nhi không như cô.”
“Quả thực là vậy.” Dữu Vãn Âm gật đầu một cách khách quan: “Đề nghị này của anh cũng không phải hoàn toàn không khả thi.”
Hạ Hầu Đạm lặng lẽ nhìn cô: “Vậy nên, cô muốn thử à?”
“Ừm...” Dữu Vãn Âm rơi vào trầm tư.
Tựa như một thế kỉ đã trôi qua, nàng lộ ra vẻ bối rối: “Tôi có vẻ không quá bằng lòng.”
“Tại sao?”
“Hắn quá đáng sợ.” Dữu Vãn Âm cúi đầu: “Chắc chắn chỉ cần chơi đùa tâm trí là có thể khiến tôi một lòng một dạ yêu hắn, sau đó vì hắn mà đánh đổi toàn bộ mọi thứ, vắt kiệt hết giá trị, sau cùng bay nhào đến trước mặt hắn rồi vì hắn cản một đao, hoặc là một mũi tên, không phàn nàn không hối tiếc mà chết trong vòng tay của hắn .”
Nàng vẫy đôi cánh tưởng tượng, tự nói về bản thân cho đến khi bật khóc: “Tiếp đó hắn lại rơi vài giọt nước mắt mang tôi đi an táng, rồi quay đầu đi tìm Tạ Vĩnh Nhi... Đàn ông đều là hoàn thành việc lớn như vậy hết!”
Hạ Hầu Đạm: “...”
Hạ Hầu Đạm đưa tay giúp nàng lau đi nước mắt, vô cùng từ tốn, hết sức nhẹ nhàng mà hỏi: “Còn Hạ Hầu Đạm kia thì sao?”
“Anh ta? Anh ta sẽ không đâu, anh ta đã nói vậy.”
Trước kia Dữu Vãn Âm một mình đắc sủng, cả họ Dữu gia được nhờ.
Dữu Thiếu Khanh ở trong triều đình chỉ là lão già vô hình không chút thành tích, miễn cưỡng được xem như là phe cánh của Đoan vương, nhưng lại luôn bị bài xích.
Mắt thấy Dữu Vãn Âm thăng cấp lên vị trí Quý phi với tốc độ trước nay chưa từng có, sảnh lớn Dữu phủ vốn lạnh lẽo bỗng chốc trở nên náo nhiệt, những người trước đó không thèm để mắt đến đều tới xem xét tình hình, nói lời tốt đẹp.
Dữu Thiếu Khanh mờ nhạt nhiều năm như vậy, giờ đây nhận được một chút nịnh bợ, không kìm được đắc ý, bắt đầu tưởng tượng về tương lai thăng quan tiến chức tươi đẹp sau này. Thế là liền tạo quan hệ với mấy vị quan lớn, mượn danh nghĩa đánh bài để thực hiện hối lộ.
Tuyệt đối không ngờ đến ngày hôm sau đã bị thái hậu tóm được cái đuôi nhỏ, thẳng tay xử lý.
Khi ông ta bị giáng chức, Dữu phủ lại vô cùng vắng vẻ lần nữa.
Người ngồi trong gian nhà đang thở dài than vãn, bỗng nhiên nghe được thông báo: “Đoan vương đến--”
Dữu Thiếu Khanh được sủng mà sợ.
Vào lúc này, đường đường là Đoan vương sao có thể hạ mình tới đây? Lẽ nào mình có giá trị không ngờ tới gì đó với y?
Hạ Hầu Bạc vẫn giữ bộ mặt ra vẻ khiêm tốn của một quân tử, sau khi ngồi vào chỗ mới điềm đạm cất lời: “Dữu đại nhân dạo này thế nào?”
Dữu Thiếu Khanh lau đi giọt nước mắt già nua: “Hạ quan thì vẫn ổn, chỉ là lo lắng Quý... Quý phi nương nương có thể bởi vậy mà mất đi thánh tâm, phải sống những ngày tháng khổ cực.”
Hạ Hầu Bạc liền phối hợp an ủi: “Nghe nói Dữu quý phi thông minh hiền thục, được thánh thượng sủng ái vô cùng. Lần tới bản vương vào cung, cũng sẽ thay ngài hỏi thăm một chút.”
Dữu Thiếu Khanh cảm tạ không ngớt, chỉ đợi lời tiếp theo của y.
Tuy nhiên, không có lời nào tiếp theo. Hạ Hầu Bạc chỉ trò chuyện với ông ta trong khoảng thời gian bằng một chén trà, rồi lại lịch sự cáo từ ra về. Từ đầu đến cuối, Dữu Thiếu Khanh đều không đoán ra được mục đích cho chuyến thăm hỏi của vị đại thần này.
Hạ Hầu Bạc vừa ra khỏi Dữu phủ, phía sau liền có hai bóng người theo sát, cùng y lên xe ngựa.
Hạ Hầu Bạc: “Tìm được rồi?”
Thủ hạ đưa cho y một mảnh giấy nhỏ: “Đây là thứ thuộc hạ tìm được trong phòng ngủ của Dữu Vãn Âm.”
Trên tờ giấy là những bài thơ do Dữu Vãn Âm trước khi nhập cung, đã sao chép lại lúc ở nhà.