Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Hạ Hầu Bạc liếc nhìn mấy cái, thuộc hạ lại đưa ra một mảnh giấy khác: “Cái này được tìm thấy ở trong thư viện.”
Sau khi đám cháy tại thư viện giảm đi một chút, Đoan vương để cho người của mình xông vào đó với danh nghĩa tham gia dập lửa, một là để xác nhận Tư Nghiêu đã chết, hai là để xem xem xung quanh thi thể có chứng cứ nào bất lợi với y hay không.
Thủ hạ không tìm được gì ở chỗ Tư Nghiêu, nhưng lại lấy ra được một mảnh giấy từ trên bàn sách của Dữu Vãn Âm.
Viền mảnh giấy rách nát đã bị cháy xém, trên đó còn lưu lại mấy vết mực loang lổ.
Hạ Hầu Bạc so sánh hai tờ giấy một chút, cười nhạt: “Nhìn ra gì không?”
Thủ hạ: “... Hai tờ giấy này, không phải do cùng một người viết?”
Hạ Hầu Bạc chỉ vào mảnh giấy: “Xem ra đã đến lúc gặp nàng ta rồi.”
Dữu Vãn Âm mở mắt ra rồi lại nhắm lại, đột nhiên xoay người, vùi đầu xuống dưới gối.
Nàng tối qua chỉ uống một ngụm nhỏ thuốc mê hồn, không bị mất trí nhớ. Ngược lại, vì vậy mà nàng nhớ được rõ ràng cuộc trò chuyện.
Đoan vương có thể đang ở bậc cao hơn.
Nàng vốn muốn giấu giếm Hạ Hầu Đạm để điều tra sự việc, nhưng kết quả lại chính miệng nói cho đối phương biết: “Tôi có thể giơ cờ trắng đầu hàng hắn...”
May mà cuối cùng chính mình vẫn tỏ lòng trung thành với Hạ Hầu Đạm, nếu không bây giờ chắc chắn đã nằm dưới đất rồi.
Nhưng cách thể hiện lòng trung thành đó...
Dữu Vãn Âm dùng gối bịt tai lại như một con đà điểu.
Nói xong câu “Hắn sẽ không đâu, hắn đã nói vậy rồi.” nàng hoàn toàn ngất đi, ngã nhào về phía Hạ Hầu Đạm.
Hạ Hầu Đạm cũng không nói gì thêm, bế nàng lên giường, hình như còn đắp chăn cho nàng, rồi quay người rời đi.
Dữu Vãn Âm không biết nên đối mặt với hắn thế nào. Trong thâm tâm bản thân nàng cũng cảm thấy không thể tưởng tượng nổi.
Sau khi đến đây Dữu Vãn Âm đã ba nghìn lần cảnh báo bản thân, ai cũng không được tin, nàng không chơi đùa nổi, không thể yêu đương mù quáng, không thể hành động bốc đồng, không thể chơi đùa với cuộc sống. Đứa con được trời chọn mà chết, quyển sách này sẽ bị cắt ngang; nàng chết rồi, quyển sách này bị cắt đi nhiều nhất là ba trang.
-- Vậy nên rốt cuộc là từ khi nào, trong tiềm thức nàng đã tự bán mình đi?
Bán cũng bán rồi, còn để cho người ta biết! Giống như đang vẫy khăn tay với Hạ Hầu Đạm: Tôi là quân cờ ngu ngốc, tới lợi dụng tôi đi.
Không thể tiếp tục như này được...
“Nương nương?” nha hoàn Tiểu Mi ở bên cạnh giường thúc giục: “Nên dậy rồi, hôm nay phải đi bái kiến thái hậu.”
Lúc Dữu Vãn Âm đang trang điểm, Tiểu Mi ở bên cạnh trò chuyện: “Nghe nói sáng nay trong tẩm cung của Bệ hạ có tiểu cung nữ bị dùng nghiêm hình để thẩm vấn, sau đó bị kéo ra ngoài. Hình như trong trà có thuốc tránh thai, nương nương người không sao chứ?”
Dữu Vãn Âm trong đầu nghĩ về tách trà đó, hiểu rõ ràng nguyên nhân hậu quả.
“Không sao đâu, ta chỉ uống một chút thôi, phần lớn là do Tạ tần uống.”
Tiểu Mi có chút sững sờ, khéo léo nói: “Nàng ta bây giờ đã là Tạ phi rồi.”
Dữu Vãn Âm: “...”
Vành mắt Tiểu Mi đỏ hoe: “Bệ hạ sao có thể vô lý như vậy, lại để cho hai người cùng một đêm, còn phong cho nàng ta làm phi! Lão gia và phu nhân sẽ đau lòng biết bao a, hu hu hu...”
Dữu Vãn Âm nhớ lại, chính mình dường như là để anh ta diễn một màn bá đạo tổng tài yêu tôi với Tạ Vĩnh Nhi.
Tiểu Mi hãy còn cảm thấy ấm ức: “Nghe nói nàng ta vẫn còn giả vờ sợ hãi từ chối đủ kiểu, sau đó Bệ hạ nói, nói Người chưa từng gặp qua nữ nhân nào đặc biệt như nàng ta.”
Dữu Vãn Âm: “...”
Hạ Hầu Đạm quả thực đã diễn nó rồi.
Khi các phi tần đang thỉnh an, hắn lại xuất hiện, lần này còn không cho Dữu Vãn Âm một ánh mắt, trực tiếp ngồi xuống bên cạnh Tạ Vĩnh Nhi.
Tạ Vĩnh Nhi cảm thấy không thoải mái nên dịch sang bên cạnh, hắn lại xích tới gần hơn.
Tạ Vĩnh Nhi dâng trà cho hắn, hắn cố ý chạm vào tay nàng ta khi nhận lấy.
Dữu Vãn Âm ngồi ở một bên trong nháy mắt cảm thấy vô số ánh mắt chăm chú nhìn về phía mình, bao gồm cả thái hậu. Nàng vô cùng nhập tâm diễn mà đau buồn cúi thấp đầu.
Trong lòng thái hậu tính toán cần phải chuẩn bị canh tránh thai mới rồi.
Thái hậu: “Tiệc hoa triêu cũng gần đến rồi, Hoàng đế có suy nghĩ gì không?”
Hạ Hầu Đạm: “Tới lúc đó, hãy để Tạ phi trình diễn nhảy múa đi.”
Hắn híp mắt nhìn Tạ Vĩnh Nhi: “Đã nghe qua Tạ Phi đàn nhạc ca hát, nhưng vẫn chưa chiêm ngưỡng qua điệu múa của nàng.”
Dữu Vãn Âm thầm nghĩ: Vậy nếu như nhảy Cực Lạc Tịnh Thổ, Hạ Hầu Đạm có thể kiềm chế được không?
Hạ Hầu Đạm đúng lúc đó liếc nhìn nàng một cái, tựa hồ tưởng tượng ra khung cảnh tương tự, khóe miệng khẽ co giật một cách khó nhìn thấy.
Dữu Vãn Âm vội vàng dời tầm mắt đi, để tránh cảnh cười lớn.
Dù thế nào đi nữa, với tư cách là đồng đội thì Hạ Hầu Đạm, so sánh với Đoan vương vẫn là đáng tin hơn nhiều.
Hạ Hầu Đạm ngồi một lúc rồi rời đi.
Đợi đến khi Tạ Vĩnh Nhi cùng với các phi tần đi ra từng người một, mới phát hiện ra An Hiền không đi ra cùng Hoàng đế, mà đang đợi ở bên ngoài.
Thấy nàng ta đi ra, An Hiền cười nói: “Tạ phi nương nương, nô tài đưa người về.”
Đại thái giám bên cạnh Hoàng đế đem báu vật đưa cho Tạ Vĩnh Nhi!
Dữu Vãn Âm lại cảm thấy vô số ánh mắt. Nàng ủ rũ mỉm cười, rời đi một mình.
Trong nguyên văn có nói tới, tên thái giám này để nịnh bợ Dữu Vãn Âm, đã dốc sức giẫm đạp Tạ Vĩnh Nhi khi nàng ta mất đi chỗ dựa. Sau này Tạ Vĩnh Nhi lật ngược tình thế, An Hiền lại đi tâng bốc nàng ta, nhưng bị nàng ta đưa vào tù.
Bây giờ chi tiết mất chỗ dựa bị khuyết, Tạ Vĩnh Nhi không trở thành kẻ thù với lão ta, trái lại còn nhanh nhẹn đi tới bên cạnh lão.
Nàng ta suy cho cùng cũng là sủng phi của ác ma, mặc dù không kiên nhẫn với chuyện được sủng ái, cũng muốn tận dụng trọn vẹn.
Chi bằng lợi dụng An Hiền loại bỏ một số cái gai trong mắt trước.
Hai người đi được một đoạn, Tạ Vĩnh Nhi yếu đuối đáng thương hỏi: “An công công có thể chỉ xem, Bệ hạ rốt cuộc vừa ý ta ở điểm nào không?”
An Hiền cười nói: “Bệ hạ nói, đêm qua thấy người điên điên khùng khùng, có một tinh thần sống động, không giống với các phi tần khác, sáng nay lại coi thường phi vị, ngây thơ đáng yêu biết bao.”
Tạ Vĩnh Nhi: “...”
Quá quê mùa rồi!
Dữu Vãn Âm không bận tâm đến vở kịch nhỏ này, một mình đi bộ tới Tàng Thư Các.
Tàng Thư Các đang được xây dựng lại trên địa điểm cũ, quá trình tương đối chậm chạp.
Nàng nhìn về phía những người thợ thủ công cẩn thận làm việc mà ngẩn ngơ một lúc, trong đầu tính toán về chuyện của Đoan vương, bỗng nghe có người gọi: “Dữu quý phi.”
Dữu Vãn Âm quay đầu lại, bên cạnh có một người ăn mặc như thợ thủ công, không nói thêm một lời đưa cho nàng một vật: “Xin hãy nhận lấy.”
Dữu Vãn Âm khó hiểu cúi đầu nhìn một cái, là một bức thư, trên thư không có chữ ký.
“Đây là...” Nàng ngẩng đầu lên, đã không còn thấy bóng dáng đối phương nữa rồi.