Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Dữu Vãn Âm đi tới nơi không có người mới mở bức thư ra, chỉ có lác đác mấy con chữ: “Nửa đêm Ngự Hoa Viên, sau núi đá nói chuyện.”
Chỗ ký tên chỉ vẽ con rùa.
Thị vệ trông coi canh gác xung quanh Ngự Hoa Viên dường như bị đuổi đi hết rồi. Dữu Vãn Âm không mang theo đèn, đành dựa vào ánh trăng mà lần mò tiến về phía trước, liền nghe thấy phía sau núi đá phát ra một giọng nói ấm áp: “Vãn Âm.”
Hạ Hầu Bạc quả nhiên đang chờ ở đó, mặc một bộ bạch y dưới ánh trăng trông như thần tiên hạ phàm.
Dữu Vãn Âm một mình đến nơi hẹn, ít nhiều có phần sợ hãi. Vốn dĩ muốn mang theo người để bảo vệ tính mạng, nhưng dù là Bắc Chu hay là ám vệ, nhất định sẽ tìm Hạ Hầu Đạm tố giác, vậy nên nàng chỉ đành lén lút ra đây.
Nàng cần phải biết đang ở bậc mấy, mới có thể quyết định tiếp theo nên đi thế nào.
Nàng hít một hơi thật sâu, bình tĩnh lại rồi nhập tâm vào vai diễn, nét mặt lộ ra sự e thẹn: “Điện hạ, sao lại gọi ta như vậy.”
Hạ Hầu Bạc cười không trả lời, chỉ nói: “Sáng hôm nay đã gặp được Dữu Thiếu Khanh, ông ấy rất bận tâm, không biết Người ở trong cung như thế nào.”
Dữu Vãn Âm thở dài một hơi: “Bệ hạ sáng nay đã phong Tạ phi.”
Nhắc đến cái tên này, nàng liếc nhìn thoáng qua Hạ Hầu Bạc, trong bóng tối không nhìn ra được nét mặt y có gì thay đổi.
Dữu Vãn Âm dứt khoát thẳng thắn hỏi: “Điện hạ nghĩ Tạ phi như thế nào?”
“Nàng ta là phi tử của Bệ hạ, ta không dám ý kiến xằng bậy.”
“... Vậy còn ta thì sao?”
“Người?” Hạ Hầu Bạc chầm chậm tiến lại gần nàng một bước: “Vãn Âm, chúng ta đã quen biết nhau lâu như vậy rồi, có những lời không phải cũng nên nói ra rồi sao?”
Dữu Vãn Âm làm ra dáng vẻ tình tứ: “Ví dụ?”
Đoan vương cũng tình tứ nói: “Ví dụ, ngươi rốt cuộc là ai.”
Đứng vững rồi, Dữu Vãn Âm nghĩ.
Hạ Hầu Bạc: “Lại ví như, Bệ hạ là ai, Tạ Vĩnh Nhi là ai?”
Dữu Vãn Âm không thể kiềm chế được bản thân lùi lại một bước.
Phỏng đoán tồi tệ nhất đã thành sự thật rồi.
Y có thể nhìn thấu Tạ Vĩnh Nhi, có lẽ là bởi vì cái đồ não yêu đương Tạ Vĩnh Nhi đã lỡ mồm nói ra điều gì đó. Hơn nữa nhìn thấu nàng, có lẽ là do nàng đã lộ ra sơ hở ở đâu đó. Nhưng nhìn thấu được ảnh đế Hạ Hầu Đạm, thì tuyệt đối không có cơ hội.
Y chỉ có thể là đang đứng ở bậc cao hơn.
Hạ Hầu Bạc mỉm cười nói: “Không cần căng thẳng như vậy, ta vẫn luôn chưa từng có ác ý với ngươi. Ngươi cũng có thể đã đoán trước một số việc, thì càng nên hiểu rõ, chọn ta mới là lựa chọn sáng suốt.”
Dữu Vãn Âm: “Ngươi... ngươi nếu như đã biết hết mọi thứ, còn cần ta làm cái gì nữa?”
Hạ Hầu Bạc sững một chút: “Ngươi hiểu lầm rồi, ta tới tìm ngươi, không phải là do biết được cái gì, chỉ là vì trong lòng tâm duyệt với ngươi thôi.”
Dữu Vãn Âm cảm thấy vô cùng hoang đường: “Chúng ta ngay cả giống loài đều không giống nhau, ngươi sao có thể tâm duyệt với ta?”
Hạ Hầu Bạc như ngừng lại một chút: “Điều này không hề gây trở ngại.”
Dữu Vãn Âm: “A? Vậy nên ngươi đây là thích vai diễn của ta sao?”
Hạ Hầu Bạc mỉm cười dịu dàng: “Vì vậy nên ngay từ lúc đầu đã tới tìm ngươi rồi.”
Ngọn đèn trong tẩm cung trông như hạt đậu.
“Dữu quý phi đi tới Ngự Hoa Viên, ta đi theo nhìn thoáng qua, nàng ta đang gặp riêng với Đoan vương.” Bắc Chu thẳng thắn nói: “Ở quá xa không nghe rõ đang nói gì, nhưng mà không khí có vẻ rất dịu dàng.”
Hạ Hầu Đạm: “...”
Bắc Chu lo lắng nói: “Đạm Nhi, người này nếu như đã đi theo địch, xử lý nàng ta không phải tốt hơn à? Thúc biết Người thích nàng ta, nhưng nàng ta cũng là người bên gối Người, một khi sinh ra dị tâm, thì sẽ rất nguy hiểm.”
Hạ Hầu Đạm dùng một ngón tay gảy ngọn nến, không nói gì.
Ám vệ quỳ bên cạnh thuần thục nói: “Thuộc hạ đi lo liệu.”
Hạ Hầu Đạm chậm rãi nói: “Các ngươi có bao giờ nghĩ tới, đứng từ góc độ của nàng, đi theo Đoan vương thực sự đáng tin cậy hơn không?”
Bắc Chu rất nghi hoặc: “Tại sao? Người không phải đã nắm chắc kế hoạch của Đoan vương rồi sao?”
Hạ Hầu Đạm cười khổ.
Đêm qua Dữu Vãn Âm vội vã từ biệt, mất công rảo bước nhanh trốn về Điện quý phi, sau đó phát hiện ra bí mật của Đoan vương. Nàng khi đó không có suy nghĩ sẽ nói cho mình biết, chỉ là do ly thuốc mê hồn đó khiến nàng nói ra sự thật.
Nàng tin tưởng mình, nhưng nàng lại quá sợ Đoan vương.
Muốn được sống tiếp, âu cũng là bản chất của con người.
Bắc Chu thở dài một hơi: “Người không nên để tìm cảm nam nữ làm mờ lý trí... Nữ nhân đó quan trọng tới vậy sao?”
Hạ Hầu Đạm: “Nàng ấy là chỗ dựa của ta.”
Bắc Chu và ám vệ ngơ ngác nhìn nhau.
Thế nào lại trở thành chỗ dựa rồi?
Ám vệ chưa từng gặp qua loại tình cảnh này, thăm dò hỏi: “Bệ hạ, chôn sao?”
Hạ Hầu Đạm: “Nếu ngươi còn hỏi thêm một chữ nữa, trẫm liền chôn ngươi.”
Dữu Vãn Âm lần mò đi về tới Điện quý phi, mỗi bước chân đều nặng hơn ngàn cân.
Trong đầu nàng là một mớ hỗn loạn, tất cả kế hoạch, tất cả tham vọng, thậm chí cả nhận thức của bản thân, hoàn toàn vỡ tan thành vô số mảnh vụn.
Không chơi nữa, như này thì còn chơi thế nào nữa?
Có lẽ khi đối phương đọc nàng như một cuốn sách, lại thực sự thích nhân vật này của nàng? Tuy nghe có vẻ rất kỳ lạ, nhưng đối với nàng mà nói thì hoàn toàn là tin tốt. Y đã ném ra cành ô liu, sớm thẳng thừng đến nhờ cậy, còn có thể bày tỏ ra một chút thành ý...
Nhưng tận sâu trong ý thức, từ đầu đến cuối vẫn quanh quẩn một chút cảm giác xa cách.
Bước chân của nàng ngày càng chậm lại, cuối cùng dừng lại tại chỗ.
Không đúng.
Đại não bị nỗi sợ hãi bao trùm bắt đầu khó khăn hoạt động trở lại.
Nếu như Hạ Hầu Bạc thật sự ở bậc cao hơn, làm sao có thể để họ nhìn thấy cuốn sách của Tư Nghiêu?
Hao tâm tổn trí làm giả một quyển sách, cố ý để cho bọn họ nhìn thấy, từ đó nảy sinh ra nghi ngờ với thân phận của y, điều này đối với y thì có ích gì?
Muốn đánh bại Hạ Hầu Đạm, cách đơn giản nhất là không để bọn họ biết được bất cứ điều gì.
Tại sao lại không dứt khoát tiêu hủy cuốn sách đó luôn?
Giống như một khe nứt trên mặt băng, một khi có sự nghi ngờ này, liền có càng nhiều câu hỏi khác ập tới.
Nếu như y đã biết nàng là xuyên tới, có thể nói thẳng ra, tại sao còn cần phải nhiều lần thăm dò nàng?
Lúc nàng nói “giống loài không giống nhau”, y có phải đã khựng lại một chút không?
...
Dữu Vãn Âm lại bước đi, bước chân ngày càng nhanh.
Tất thảy điều này thực ra vẫn còn một cách giải thích khác, chính là Đoan vương vẫn là nhân vật trong sách.
Nhưng mà, y nhận ra sự khác thường bằng cách nào đó, suy đoán rằng bên trong họ đã bị đổi.