Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Hạ Hầu Đạm: “Sao vậy?”
Lý Vân Tích lại cứng đầu, tích cực tìm đường chết: “Vi thần khẩn cầu nương nương tránh mặt.”
Hạ Hầu Đạm: “?”
Sầm Cẩn Thiên không chịu nổi nữa, kéo tay áo y.
Lý Vân Tịch không thèm để ý: “Ngày đó nương nương nghe lén trên thuyền đã là vượt quyền, hôm nay lại vào Ngự Thư Phòng, hậu cung tham chính, còn ra thể thống gì!”
Hạ Hầu Đạm tiện tay ném vỡ chén trà dưới chân y: “Cút ra ngoài.”
Lý Vân Tích dường như rất mong chờ cơ hội này để thể hiện sự kiên cường, mắt đẫm lệ quỳ xuống dập đầu nói: “Bệ hạ, thần nguyện chết để can gián!”
Hạ Hầu Đạm: “...”
Hắn, một kẻ bá đạo trên sân khấu, hôm nay lại gặp phải đối thủ.
Dữu Vãn Âm dở khóc dở cười.
Nàng đã đọc qua nguyên văn, biết rằng Lý Vân Tích là người có tính cách như vậy, tin rằng mình là người công bằng nhất trên thế giới, lý tưởng là đâm đầu vào đại điện để tên tuổi mãi mãi lưu danh.
Vì vậy, nàng chậm rãi lật lòng bàn tay, vuốt ve vết sẹo chưa hoàn toàn lành: “Vừa rồi quên hỏi, sau khi đại nhân Lý rơi xuống nước hôm đó, vết thương thế nào? Bây giờ đã khá hơn chưa?”
Lý Vân Tích: “...”
Dữu Vãn Âm đưa tay rót trà cho y: “Lý đại nhân bớt giận, không cần vội vàng khuyên can. Ồ.” tay cô run lên, nửa ấm trà đổ lên bàn, thở dài một tiếng: “Tay này coi như bỏ rồi.”
Lý Vân Tích: “...”
Dữu Vãn Âm rót nửa chén trà, tự mình đứng dậy đưa đến trước mặt y: “Lý đại nhân uống trước đi, bản cung sẽ tránh mặt trước.”
Lý Vân Tích: “...”
“Vãn Âm!” Hạ Hầu Đạm đau lòng nói: “Ngươi vì nước vì dân, tận tụy hết mình, trẫm đều thấy trong mắt, cần gì phải để ý đến kẻ vô ơn này?”
Dữu Vãn Âm cười buồn: “Thần thiếp là nữ tử, trong nhà nước này, e rằng không có chỗ dung thân, đại ân đại nghĩa, cũng không liên quan đến thần thiếp.”
Hạ Hầu Đạm: “Nàng ngồi đi, ngồi bên cạnh trẫm, kẻ không hiểu lý lẽ này, muốn đâm đầu thì để hắn đâm chết đi.”
Lý Vân Tích mặt đỏ bừng như gan heo, một lúc lâu không nói được lời nào.
Dữu Vãn Âm nghĩ người này còn có ích, đừng để tức giận mà chết vì xuất huyết não, đang định nói vài lời tốt để dỗ dành y.
“Phịch” một tiếng, y lại cúi đầu thật mạnh: “Nương nương cao nghĩa, vi thần nguyện chết để tạ lỗi!”
Dữu Vãn Âm: “...?”
Không ngờ ngươi lại muốn chết chứ?
Cuối cùng mọi người vẫn ngồi lại thưởng trà bàn bạc.
Dữu Vãn Âm hỏi vấn đề quan trọng nhất trước: “Sầm đại nhân, nghe nói ngài... ừm, rất am hiểu làm nông?”
Dựa theo nguyên văn miêu tả, thư sinh ốm yếu này chí thú không thường, ước chừng là bởi vì đã sớm biết mình sống không lâu, nên không lãng phí thời gian ngâm thơ làm phú, cũng không thích làm những thứ như khẳng khái tranh luận chính trị.
Ông ta từ lúc thiếu niên đã bắt đầu chu du các nơi, nhưng không phải du sơn ngoạn thủy, mà mỗi khi đến một nơi đều khiêng cuốc xuống ruộng làm nông - - nhưng Dữu Vãn Âm rất hoài nghi thân thể yếu ớt này của ông, rốt cục là làm ruộng kiểu gì.
Sầm Cẩn Thiên vội nói: “Vi thần vốn không giỏi canh tác. Mấy năm nay làm ruộng là nhờ món này.”
Ông liền mang ra một quyển sách dày trình lên cho Hạ Hầu Đạm.
Hạ Hầu Đạm lật lật, mặt hiện lên vẻ thán phục: “Ái khanh ghi chép quyển sách này được bao lâu rồi?”
Sầm Cận Thiên: “Ước chừng mười năm.”
“Chuyện này đến Hộ bộ còn chưa làm được, Sầm ái khanh đã làm được, trẫm thật xấu hổ.”
Dữu Vãn Âm thực ra biết đại khái phương pháp nghiên cứu của Sầm Cẩn Thiên, đơn giản mà nói là đi khắp Đại Hạ, mỗi nơi chừa ra một mảnh đất nhỏ làm thí nghiệm, trồng các loại cây trồng chủ lực, sau đó khống chế biến số, lần lượt nghiên cứu ảnh hưởng của đất đai, khí hậu, thời gian trồng trọt, phương thức tưới tiêu tới việc thu hoạch.
Đến nay đã mười năm, ông đã hoàn thành được một hệ thống lý luận ở từng nơi nên trồng cái gì, trồng như thế nào.
Lúc Dữu Vãn Âm đọc sách, ban đầu không nhớ tới nhân vật Sầm Cẩn Thiên, cho đến khi ông chết vì tiếc nuối mới để lại một chút ấn tượng.
Hiện tại nàng đang cầm quyển sách của ông, giống như đang cầm cọng rơm cứu mạng, tay đều run rẩy: “Sầm đại nhân, cây trồng trong đó có bao gồm Yến kê không?”
“Yến kê? Chắc là chỉ có ghi chép lẻ tẻ. Thứ này ở Đại Hạ không thường thấy lắm, phần lớn xem như cỏ dại cho súc vật ăn...”
Dữu Vãn Âm nóng nảy: “Vậy những cây trồng chống hạn khác thì sao?”
Sắc mặt Sầm Cẩn Thiên hơi đổi: “Sao nương nương lại hỏi chuyện này?”
Dữu Vãn Âm nhìn về phía Hạ Hầu Đạm.
Hạ Hầu Đạm một tay chống đầu, xoa xoa huyệt Thái Dương: “Khâm Thiên Giám tính ra, thiên tượng không tốt, hai năm gần đây có dấu hiệu hạn hán”.
Hai viên quan trong nháy mắt mặt trắng bệch.
Hạ Hầu Đạm nhàn nhạt liếc hai người một cái: “Việc này là tuyệt mật”.
Xưa nay trời giáng tai họa, đều là vì trừng phạt quân chủ vô đạo, thường kéo theo cục diện chính trị rung chuyển thậm chí giang sơn đổi chủ.
Lúc này bản thân vị quân chủ này lại chính miệng nói ra, hệt như đang tiên đoán ngày chết của mình.
Dữu Vãn Âm còn muốn giúp hắn bổ sung: “Bệ hạ, Khâm Thiên Giám tính chuẩn không?”
Hạ Hầu Đạm: “Rất nhiều năm không phạm sai lầm.”
Ngay cả Lý Vân Tích cũng không dám can gián gì nữa: “Thần tuyệt đối không tiết lộ một chữ.”
Hạ Hầu Đạm cười nhạo một tiếng: “Sợ cái gì, đây không phải còn chưa tới sao? Hiện tại bắt đầu chuẩn bị đối sách, đến lúc đó sẽ không chết đói đâu. Sầm ái khanh?”
Sầm Cẩn Thiên bình tĩnh nhìn Hạ Hầu Đạm, tựa như nhận được khích lệ gì đó, mỉm cười nói: “Thần trở về lập tức sửa sang lại. Tuy rằng vị Yến kê không ngon, nhưng một năm hai đến ba vụ, nếu gieo trồng rộng rãi, lúc hạn hán quả thật có thể cứu được mạng.”
Dữu Vãn Âm nghe giọng hắn bình tĩnh, cũng không giống như là hoàn toàn không có đầu mối, an tâm trong lòng.
Lý Vân Tích lại nói: “Đại Hạ không có Yến kê, muốn gieo giống từ bây giờ, phải thu thập hạt giống trước.”
Dữu Vãn Âm: “Vậy chỉ có thể đi Yến quốc lấy?”
Lông mày Lý Vân Tích nhảy dựng: “Bệ hạ, lúc này không nên khơi mào chiến sự!”
Yến quốc không ngừng xâm phạm, Đại Hạ dần dần suy yếu kỳ thật rất vất vả ứng phó. Trung quân vất vả lắm mới đẩy lui được địch một lần, tất cả mọi người đều trông cậy vào biên cảnh có thể yên ổn hai ba năm.
Huống chi, hiện tại binh quyền cơ hồ toàn bộ đều nằm trong tay Đoan vương, Hạ Hầu Đạm muốn điều cũng không điều động được.
Hạ Hầu Đạm phất phất tay: “Không cần đánh nhau.” Hắn biết lúc Dữu Vãn Âm nói “lấy”, trong đầu nhất định là nghĩ đến ngoại giao.
Tám phần là lại phải diễn một vở kịch lớn.
Nhưng chuyện này không cần thương lượng với hai người này, Hạ Hầu Đạm lập tức gạt đi mà nói tiếp: “Chuyện hạt giống trước mắt bỏ qua. Lý ái khanh, giả thiết chúng ta đã lấy được đủ hạt giống, bước tiếp theo thì sao?”
“Bước tiếp theo?”
“Không để cho bất kỳ kẻ nào biết hạn hán sắp tới, vậy đến lúc đó, muốn dùng lý do gì thuyết phục dân chúng trồng Yến kê?”
Lý Vân Tích nói ra lời Dữu Vãn Âm từng nói: “Có thể để triều đình thu mua...”
“Quốc khố đã rỗng, triều đình không có tiền.” Hạ Hầu Đạm mặt không chút thay đổi ném ra một tin tức bùng nổ.
Lý Vân Tích: “...”