Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Sầm Cẩn Thiên yên lặng quay đầu lại nhìn thoáng qua cửa lớn Ngự Thư Phòng.
Hôm nay hai người bọn họ bàn xong việc, còn có thể sống sót đi ra sao?
Vương triều này còn có thể chống đỡ mấy năm, đủ cho ông trồng trọt sao?
Lý Vân Tích nhíu mày suy nghĩ, hồi lâu vẫn không lên tiếng.
Dữu Vãn Âm mất rất nhiều công sức tìm đến mấy chuyên gia này, mắt thấy chuyên gia cũng không còn cách nào, không khỏi chạnh lòng: “Lý đại nhân...”
Lý Vân Tích ngẩng đầu: “Khai trung pháp thì thế nào?”
Hạ Hầu Đạm: “...”
Hạ Hầu Đạm: “Khai cái gì?”
Lý Vân Tích cuối cùng tốn hai canh giờ, giải thích chi tiết và trả lời các thắc mắc về vấn đề.
Chờ ông ta cùng Sầm Cẩn Thiên cáo lui về sau, toàn thân Hạ Hầu Đạm thả lỏng trên ghế ,người như trượt xuống: “Đầu của tôi...”
Vẻ mặt Dữu Vãn Âm trầm lại một chút, dừng vài giây mới nói: “Đau lắm sao?”
Hạ Hầu Đạm như treo nửa người trên ghế, nhìn nàng một cái thầm chờ mong: “Hơi đau.”
Dữu Vãn Âm dừng lại vài giây, yên lặng ngồi xuống bên cạnh, đưa tay vừa ấn vừa xoa nhẹ huyệt Thái Dương của hắn
Hạ Hầu Đạm nhắm mắt lại, sắc mặt dịu đi một chút, khóe miệng hơi nhếch lên: “Đa tạ ái phi.”
“Đều là bổn phận của thần thiếp.”
Hạ Hầu Đạm bật cười.
Dữu Vãn Âm vừa xoa vừa nói: “Tôi cảm thấy mấy thần tử này rất đáng tin cậy, cứ làm theo lời bọn họ, không chừng có thể chống được hạn hán.”
“Cùng với Đoan Vương”.
“Cùng Đoan vương.” Dữu Vãn Âm phụ họa.
Hạ Hầu Đạm buồn ngủ nghiêng đầu nhắm hai mắt, thấp giọng nói: “Gần đây tôi đang suy nghĩ, nếu đã có quyển sách của Tư Nghiêu, trước mắt lại có trợ thủ, chúng ta có thể lần lượt đánh bại mọi hành động của Đoan vương hay không?”
“Không được, chỉ có thể thất bạinhiều nhất một lần.” Dữu Vãn Âm kể lại đại khái câu chuyện cười “Khai thiên nhãn” một lần: “Đoan vương đã theo dõi tôi, nhưng vẫn chưa rõ năng lực cao thấp của tôi, cũng không rõ tôi có hữu dụng với hắn ta hay không. Chỉ cần thất bại một lần, hắn sẽ hoàn toàn đưa tôi vào sổ đen. Sau đó, tất cả kế hoạch của hắn đều sẽ thay đổi thêm lần nữa, tăng thêm một đống thủ thuật che mắt, chỉ để phòng ngừa tôi.”
Hạ Hầu Đạm: “Cho nên, chỉ có thể để mặc hắn tùy ý làm gì thì làm.”
“Vấn đề không lớn, đại bộ phận kế hoạch trước mắt của hắn đều nhằm vào Thái hậu. Trước hết để cho bọn họ đấu, chúng ta giấu đi mọi tham vọng. Cơ hội thất bại lần đó, nhất định phải tận dụng được.”
Hạ Hầu Đạm không lên tiếng.
Dữu Vãn Âm nhìn chằm chằm bút ký trên bàn đến xuất thần, một lát sau cảm thấy quá yên tĩnh, mới cúi đầu nhìn lại.
Hạ Hầu Đạm đã nhấc mắt lên, đôi mắt đen như mực đang lẳng lặng nhìn nàng.
Dữu Vãn Âm cứng đờ một chút: “Sao vậy?”
“Hôm nay có tiến triển rất lớn, cô lại giống như không vui lắm?”
Dữu Vãn Âm gượng cười: “Không có, chúc mừng aanh, cuối cùng cũng có được phụ tá đắc lực, sau này không phải một mình chiến đấu nữa.”
Hạ Hầu Đạm cười cười, chậm rãi đứng thẳng dậy: “Vãn Âm, cô cảm thấy tin tức chúng ta gặp mặt trong hồ, là ai tiết lộ cho Đoan vương?”
Dữu Vãn Âm giật mình: “Tôi cũng chưa nghĩ ra.”
“Cô nghĩ là tôi làm, đúng không?”
Dữu Vãn Âm: “...”
Hạ Hầu Đạm hiểu rõ: “Cô cảm thấy tôi tranh đấu cùng Đoan vương nhằm so ra ai lòng dạ đen tối hơn, không tiếc hy sinh một trung tướng, thậm chí hắn vốn có thể tạo phúc cho dân chúng một phương. À đúng rồi, cô có cảm thấy lửa của Tàng Thư Các cũng là do tôi phóng hay không? Dù sao nhìn vào kết quả, Tư Nghiêu bị bức đến tuyệt cảnh, quả nhiên đã giao ra quyển sách kia.”
Dữu Vãn Âm khiếp sợ nói: “Chuyện này tuyệt đối không có.”
Vẻ mặt Hạ Hầu Đạm lúc này khiến nàng thấy xa lạ vô cùng. Ánh mắt của hắn như trở nên đặc biệt đen tối, u ám đến mất đi hết thảy ánh sáng, dung mạo vốn đã sắc sảo, lại thêm phần giống như đeo lên mặt một tấm mặt nạ da người ác độc: “Tâm tư của cô đều thể hiện hết ra mặt, Vãn Âm.”
Tóc gáy Dữu Vãn Âm dựng hết lên. Phản ứng kích thích này thường là dành riêng cho Đoan Vương.
Nàng muốn cười ha ha, hỏi lại: “Sao anh lại diễn với tôi.” nhưng răng môi lại giống như đột nhiên bị đóng băng.
Hạ Hầu Đạm nhìn nàng hồi lâu, mới nhẹ giọng nói: “Vậy cô có nghĩ tới, có lẽ phần hoài nghi này của cô, cũng là mục đích của Đoan vương hay không? Hắn không biết chúng ta gặp ai ở trong hồ, hắn muốn giết bọn họ, uy hiếp chúng ta. Nhưng khi nghe thấy tiếng rống giận bi phẫn của cô, hắn đột nhiên ý thức được - đó là cơ hội tuyệt diệu để chia rẽ chúng ta.”
Dữu Vãn Âm: “Cái gì...”
“Hắn cố ý rút lui, làm cho kết quả có lợi cho tôi, bởi vì hắn đoán được, lòng trung thành của cô đối với hắn quan trọng hơn nhiều so với một vài thảo dân kia, khi cô phát hiện ra rằng tôi đã được lợi rất nhiều từ cái chết của Đỗ Sam, cô vẫn sẽ vô tư mà hợp tác với tôi sao?”
Dữu Vãn Âm không nói gì.
Hạ Hầu Đạm buông tay: “Con người có thể chứng minh bản thân đã làm một chuyện, nhưng lại không chứng minh được bản thân chưa làm một chuyện nào. Tôi nói ta không tiết lộ địa điểm, cô n không?”
Dữu Vãn Âm biết hiện tại mình nên làm như thế nào.
Nàng nên bày ra một bộ mặt bừng tỉnh đại ngộ, sửa chữa sai lầm của trước kia, mắng to Đoan Vương hiểm ác ở trước mặt Hạ Hầu Đạm, sau đó tiêu tan hiềm khích khi trước với hắn.
Bộ dạng này nàng từng diễn vài lần ở trước mặt Đoan vương, đã rất thuần thục.
Nhưng nàng không muốn.
Cho dù là đối với Hạ Hầu Đạm rõ ràng là đang không bình thường vào lúc này, nàng cũng không muốn.
Có lẽ bởi vì rốt cuộc áp lực tinh thần diễn xuất của hai bên cũng tích lũy đến điểm giới hạn, gần như nàng không thể khống chế được lời mình nói ra: “Không phải bởi vì Đỗ Sam - không phải bởi vì Đỗ Sam.”
Hạ Hầu Đạm: “Hả?”
Dữu Vãn Âm: “Hôm đó ở trên thuyền, chúng ta đã nói chuyện với các học trò suốt hai tiếng đồng hồ. Hôm nay ở ngự thư phòng, lại là hai tiếng đồng hồ nữa, hơn nữa chủ đề là thuế má. Anh nói nhiều, cho thấy rất nhiều kiến thức, nhưng kiến thức kinh tế của anh cũng đáng thương như tôi.”
Hạ Hầu Đạm: “...”
“Anh là tổng giám đốc của công ty nào? Công ty đó làm nghiệp vụ gì? Khi nào thì đưa ra thị trường? Trước khi anh xuyên tới đây, giá trị cổ phiếu thế nào?”
Hạ Hầu Đạm: “...”
Không thể hỏi tiếp nữa, Dữu Vãn Âm nghĩ thầm. Hắn sẽ giết mình.
Nhưng rõ ràng nàng nghe thấy thanh âm của mình hỏi ra miệng: “Anh rốt cuộc là ai?”
Trong năm giây dài đằng đẵng, có một ý niệm xoay quanh trong lòng Hạ Hầu Đạm: dứt khoát nói cho nàng biết toàn bộ đi.
Nhưng hắn không thể.
Cho dù Dữu Vãn Âm không còn lựa chọn nào khác ngoài hợp tác với hắn, hắn cũng không thể.
Nói ra toàn bộ, ý thức tín nhiệm cùng thân thiết nho nhỏ, yếu ớt kia của nàng, từ nay về sau đều không còn sót lại chút gì.
Giữa việc khiến nàng hoài nghi và khiến nàng hết hy vọng, hắn lựa chọn hoài nghi.
Cơn đau đầu đã kịch liệt đến mức không thể chịu đựng được. Trước mắt Hạ Hầu Đạm đều nổi lên các chấm đen lờ mờ, cố gắng cứng rắn kéo ra một nụ cười vô lại: “Tôi không nhớ rõ.”
Dữu Vãn Âm xoay người rời đi.
Hạ Hầu Đạm chỉ nhớ rõ nghe thấy tiếng nàng mở cửa rời đi, cùng với tiếng hỏi của ám vệ ngoài cửa. Sau đó, chỉ còn lại bóng tối.