Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
“Thái tử.”
Trương Tam nghe thấy tiếng gọi, vội vàng quay đầu lại, cung cung kính kính nói: “Hoàng tổ mẫu”.
Cung nhân xa xa đang làm việc theo ý chàng ta sai bảo cũng nhao nhao dừng động tác chào hỏi.
Nữ nhân uy nghiêm nhìn phía sau chàng ta: “Đây là đang làm cái gì?”
“Hồi hoàng tổ mẫu, trước đó vài ngày là lễ Hoa Triều, tôn nhi nhìn thấy bố trí trong ngự hoa viên, lập tức sinh ra một ý nghĩ, muốn vì hoàng tổ mẫu mà trồng vài cây hoa.”
Trương Tam ngày ngày nghe lén người lớn nói chuyện, hiện tại phát huy cũng tự nhiên hơn một chút: “Đợi đến lễ mừng thọ của hoàng tổ mẫu, những bông hoa này cũng nở, vừa vặn dân lên hoàng tổ mẫu.”
Vẻ mặt Thái hậu dịu đi một chút: “Ai gia xem cách sắp xếp giống hoa này, hình như có chút dụng ý.”
Trương Tam hé miệng cười nói: “Hoàng tổ mẫu anh minh, đây là một bức song long hí châu, ngụ ý cát tường”.
Hồi lâu chàng ta cũng không nghe được phản hồi.
Trương Tam có chút sợ hãi ngẩng đầu nhìn lại.
Thần sắc Thái hậu lạnh như băng: “Giang sơn Đại Hạ này, chỉ cần một con chân long.”
Trương Tam: “...”
Lời này bảo ta làm sao mà trả lời?
Thái hậu nhìn chàng ta không biết làm sao, thật lâu sau mới lộ ra ánh mắt gần như thương hại: “Mẫu hậu của ngươi mất sớm, hoàng đế đã nạp thêm thê thiếp, rất nhanh sẽ sắc phong tân hoàng hậu, sau đó sẽ có tân thái tử. Trong hoàng cung to lớn này, chỉ có ai gia thương ngươi.”
Trong lòng Trương Tam chỉ có một suy nghĩ.
Hôm nay nhất định chàng ta phải ở chỗ này dỗ dành thái hậu vui. Bởi vì những bông hoa kia là hy vọng duy nhất của chàng để nhận ra đồng minh.
Được lời như lộ ra tấm lòng, hắn vội tiếp lời: “Hoàng tổ mẫu hiểu lầm rồi, tôn nhi trồng hai con rồng, một là hoàng tổ mẫu, một là tôn nhi.”
Thái hậu: “...”
Trương Tam khẩn trương chờ đợi.
Thái hậu cười: “Đây mới là cháu ngoan của ai gia. Ngươi yên tâm, trong cung ắt sẽ không có tân hoàng tử ra đời.”
Dựa theo tình hình sức khoẻ mấy ngày gần đây của Hạ Hầu Đạm, hẳn là tối nay đến phiên Tạ Vĩnh Nhi thị tẩm.
Tạ Vĩnh Nhi trang điểm lộng lẫy đi tới tẩm điện, không ngờ lại bị chặn ngoài cửa lớn.
Thị vệ nói: “Bệ hạ đã ngủ rồi.”
Lúc này mới mấy giờ?
Tạ Vĩnh Nhi cảm thấy nghi hoặc, lại đoán là Dữu Vãn Âm đang gây sự, nàng ta cắn răng, lấy từ trong tay áo ra một khối bạc vụn và đưa tới: “Vị đại ca này...”
Trường kiếm của thị vệ “Xoẹt” ra khỏi vỏ ba tấc.
Tạ Vĩnh Nhi chấn động, vội vàng lui về phía sau.
“Ai da, Tạ phi nương nương.” Đại thái giám An Hiền đẩy cửa đi ra, cười híp mắt nói, “Hôm nay không khéo rồi, bệ hạ đau đầu phiền lòng, ai cũng không gặp, mời nương nương quay về.”
“An công công, nói vậy thì Vĩnh nhi cùng từng học qua một chút thủ thuật xoa bóp.” Tạ Vĩnh Nhi nịnh nọt cười, vừa lật tay áo đã thấy An Hiền nhìn mình, cau mày lắc đầu.
Nàng ta buộc phải dừng lại.
Trong tẩm điện.
Rốt cuộc Bắc Chu cũng không nhịn được, bôi chút dầu thuốc vào lòng bàn tay, xoa nóng hai tay, đưa về phía người năm trên giường hai mắt đang nhắm chặt.
Còn chưa chạm tới huyệt thái dương của hắn, đã bị một bàn tay lạnh như băng kẹp chặt cổ tay.
Hai mắt nhắm chặt đột nhiên mở ra, trong đôi mắt đen láy trào ra lệ khí, sau khi thấy rõ người tới mới khổ sở đè nén lại: “Đừng chạm vào con, Bắc thúc.”
Bắc Chu đau lòng nói: “Người đau như vậy, để thúc xoa bóp, sẽ khá hơn.”
Hạ Hầu Đạm chỉ nắm chặt cổ tay ông.
Bắc Chu: “Ai, sao lại đột nhiên phát bệnh...” Sau khi ông vào cung đã tra qua mỗi góc mỗi nơi, nghiệm qua tất cả món ăn của Hạ Hầu Đạm, đều không phát hiện ra độc dược gì.
Hạ Hầu Đạm nhếch đôi môi đã mất đi huyết sắc: “Có lẽ là trong đầu có khối u.”
“Nói bừa, không phải ta đã chẩn mạch rồi sao, không có.”
Hạ Hầu Đạm nói thầm: “Chụp CT mới được.”
“Cái gì?”
“Không có gì. Thúc, trẫm muốn ăn cháo ngọt.”
Bắc Chu lập tức đứng dậy: “Thúc đi làm cho người.”
Đợi ông đi xa, một thân ảnh lặng lẽ tới gần, quỳ rạp bên giường.
Hạ Hầu Đạm ngẩn ngơ nhìn màn giường một lúc lâu, thở dài: “Đi mời Bạch tiên sinh.”
Tạ Vĩnh Nhi đi thật xa, cũng không thể tin được mình bị đuổi ra.
Rõ ràng Hoàng đế đang si mê nàng ta, mặc cho nàng ta ở trong hậu cung hô phong hoán vũ, vừa mới thanh lý một lũ gây ngứa mắt, thế nào mà qua một đêm tình thế lại thay đổi? Ngay cả trước đây An Hiền luôn tìm mọi cách xu nịnh, giờ đa cũng dám thể hiện sắc mặt đó với mình!
Dựa theo cốt truyện cung đấu, lúc này trời bắt đầu mưa.
Tạ Vĩnh Nhi không mang ô, một mình khổ sở đi trong mưa gió, trong đầu vang lên tiếng nhạc nhị hồ.
Lúc này nàng ta nhất định phải biết rõ, tẩm cung hoàng đế sau cánh cửa lớn đóng chặt kia, có phải đang giấu đi một Dữu Vãn Âm quyến rũ vô ngần hay không.
Tạ Vĩnh Nhi vòng ra ngoài điện quý phi.
Ngàn vạn lần không nghĩ tới, Dữu Vãn Âm không chỉ có trong điện quý phi, hơn nữa còn ngồi một mình trong hành lang, cầm theo một ngọn đèn cung đình ngửa đầu ngắm mưa, sợi tóc ướt sũng dán lên gò má, khuôn mặt xinh đẹp nhất thời lộ vẻ tái nhợt.
Tạ Vĩnh Nhi: “...”
Trong cảnh tượng này, ngươi so với ta còn thê thảm hơn vậy rốt cuộc là thế nào?!
Tạ Vĩnh Nhi dừng bước, đang định dùng chiến thuật rút lui thì Dữu Vãn Âm cũng đã nhìn qua, kinh ngạc nói: “Là Vĩnh Nhi muội muội sao?”
Nàng gọi Tạ Vĩnh Nhi đến hành lang tránh mưa: “Không phải đêm nay muội muội nên đi thị tẩm sao, sao lại ở đây?”
Tạ Vĩnh Nhi cúi đầu: “Sức khoẻ bệ hạ không tốt, đã ngủ rồi.”
Hạ Hầu Đạm bị bệnh? Dữu Vãn Âm sửng sốt.
Buổi chiều ở ngự thư phòng, quả thật hắn từng nói đau đầu. Sau khi nàng đi lại nghiêm trọng hơn sao?
Có lẽ... chỉ là giả bệnh thôi.
Thấy mình nghi ngờ thân phận của hắn, cho nên hắn mượn cớ đau ốm để trốn tránh vấn đề.
Lúc Dữu Vãn Âm vừa rời khỏi ngự thư phòng đã lập tức hối hận rồi. Vạch trần hắn thì có lợi gì cho mình chứ? Cho tới nay nàng luôn cố gắng xem nhẹ cảm giác không ổn định đến từ cơ thể hắn, có thể nói là đang tìm cách trốn tránh --- trốn tránh khoảnh khắc cô đơn một mình như lúc này?
Tạ Vĩnh Nhi quan sát vẻ mặt của Dữu Vãn Âm. Nàng ta không ngờ rằng Dữu quý phi này thật sự không hay biết sự tình.
Nói như vậy, Hoàng đế quả thật đang đổ bệnh?
Tạ Vĩnh Nhi thay đổi suy nghĩ, đột nhiên lộ ra vẻ mặt thân thiết: “Quý phi tỷ tỷ, tỷ đến gặp bệ hạ đi. Vừa rồi ngài ấy rất khó chịu, có vẻ như muốn nói một câu muốn tìm tỷ.”
Cái cảm giác vừa nãy bị thị vệ đuổi đi, nàng ta cũng không muốn chịu đựng một mình.
Phản ứng của Dữu Vãn Âm có chút nằm ngoài dự đoán của nàng ta, trên mặt vừa không phấn khởi cũng không chờ mong, ngược lại nhíu mày, giống như đang trải qua một phen đấu tranh nội tâm.
Tạ Vĩnh Nhi sợ nàng rút lui, đang định giật dây thêm hai câu, Dữu Vãn Âm đã mắc câu: “Đã như vậy thì ta đi xem sao.”
Tạ Vĩnh Nhi đắc ý nhìn nàng xoay người rời đi.
Dữu Vãn Âm cầm ô đi vào trong mưa, đột nhiên quay đầu lại: “Muội muội nghỉ ngơi ở đây một chút, ta bảo Tiểu Mi đưa muội đi thay quần áo sạch sẽ, chờ mưa tạnh sẽ đưa muội về. Cám ơn muội đã cố ý nói cho ta biết việc này.”
Tạ Vĩnh Nhi cười tươi hơn một chút, chậm rãi nói: “Tỷ tỷ nhắc nhở ta đừng uống canh tránh thai, phần ân tình kia, Vĩnh Nhi vẫn ghi tạc trong lòng.”
Dữu Vãn Âm: “...”
Không phải là thật lòng chứ?
Hôm nay xem ra, so sánh với hai gã Hạ Hầu kia, trình độ thảo mai của Tạ Vĩnh Nhi thấp đến mức có chút đáng yêu.
Dữu Vãn Âm cảm thấy áy náy, buồn bã nói: “Không ngờ, còn có thể trông mong một ngày tâm tình cùng muội muội.”
Tạ Vĩnh Nhi: “...”
Không phải là thật lòng chứ?
Chẳng lẽ lần trước thật sự chỉ là thiện ý nhắc nhở?
Từ góc độ của một cổ nhân như nàng ta, quả thật không dự liệu được có ai có ý định diệt trừ Long Chủng. Cho nên lần đó bản thân trúng độc, đơn giản là tự làm tự chịu?
Nhưng... nếu như trong nguyên văn nữ chủ tâm cơ tuyệt đối không làm ác nhân, chính mình những này chu đáo phòng ngừa tranh đấu, chẳng phải liền biến thành đơn phương bị hãm hại?