Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Dữu Vãn Âm đã đi về tẩm điện. Tạ Vĩnh Nhi vẫn đang lúng túng trong màn mưa định mở miệng ra nói điều gì, nhưng cuối cùng không phát ra tiếng.
Tiếng sấm cuồn cuộn, một tia chớp cắt ngang chân trời, rọi lên kiếm của thị vệ, phản chiếu ánh sáng trắng bệch.
Thị vệ: “Mời nương nương về cho, bệ hạ không gặp ai hết.”
Dữu Vãn Âm vốn đang do dự không muốn đối mặt với Hạ Hầu Đạm, vừa thấy tình hình thế này, trong lòng hoảng hốt: “Bệ hạ làm sao vậy?”
Thị vệ thận trọng mở lời.
Đèn cung đình của Dữu Vãn Âm đã sớm bị dập tắt, chiếc ô giấy kia cũng không ngăn được mưa to từ bốn phương tám hướng tạt vào, cả người gần như ướt sũng, co người run lẩy bẩy: “Có thể thỉnh cầu đại ca thông báo một tiếng, nói cho Bắc... Bắc ma ma...”
“Dữu quý phi?”
Dữu Vãn Âm quay đầu lại. Bắc Chu ăn mặc như ma ma đang muốn vào điện, trong tay bưng một chén cháo ngọt.
Nàng vội vàng giữ chặt ông, nhỏ giọng nói: “Bắc thúc, để con vào thăm ngài ấy đi đi.”
Bắc Chu ngầm nhìn nàng một cái, có lẽ là nhớ lại ngày đó nàng ở trên thuyền dõng dạc nói câu “Chơi hắn”, sắc mặt thoáng hòa hoãn: “Đi theo ta.”
Cả người Hạ Hầu Đạm đều rúc vào trong chăn, cuộn thành một quả cầu. Bắc Chu hô hai tiếng, xốc chăn lên làm lộ ra đầu hắn: “Vãn Âm tới.”
Dữu Vãn Âm bị dọa.
Hạ Hầu Đạm tóc dài rối bù, mặt trắng như tờ giấy. Hắn cố hết sức nhìn lướt qua Dữu Vãn Âm, khàn giọng nói: “Đa tạ thúc, cháo cứ để đó đi.”
Bắc Chu thức thời rời đi.
Dữu Vãn Âm ngồi xuống mép giường, cẩn thận nói: “Muốn tôi đút cho anh ăn?”
Hạ Hầu Đạm làm động tác tương tự như gật đầu, ngay sau đó lập tức cắn răng ngừng lại, gân xanh trên trán nổi lên, chút cử động nhỏ này lại mang đến cơn đau kịch liệt.
Dữu Vãn Âm chân tay luống cuống đỡ lấy hắn, lại không dám dùng sức. Qua một hồi lâu, Hạ Hầu Đạm hạ quyết tâm bật dậy. Dữu Vãn Âm vội vàng kéo hai cái gối mềm đặt sau lưng hắn.
Nàng lại đưa tay định bưng chén cháo kia lên, nhưng bị Hạ Hầu Đạm ngăn lại.
Hạ Hầu Đạm hít một hơi thật sâu, giọng nói dịu dàng: “Chúng ta nói chuyện đi.”
“Không vội, trước tiên nghỉ ngơi cho tốt...”
“Cô đoán không sai.” Hắn ngắt lời: “Tôi quả thật không phải tổng giám đốc.”
Hạ Hầu Đạm: “Trước khi xuyên vào, tôi là một diễn viên hạng ba đóng vai quần chúng, rất nhiều năm cũng chưa từng được lộ mặt.”
Dữu Vãn Âm kinh ngạc nhìn hắn.
Điều này cũng có thể giải thích hắn lấy giả tráo thật khi sắm vai bạo quân.
“Nhưng cũng chỉ có vậy, anh cần gì phải cố ý gạt tôi?”
“Không phải cố ý lừa cô. Lúc ấy nà đoán tôi là tổng giám đốc, tôi lại thuận thế nhận luôn.”
“Tại sao?”
Hạ Hầu Đạm cười cười, đôi môi không chút huyết sắc: “Con người của tôi ấy à, vận khí luôn không tốt, cho nên vừa xuyên vào, phản ứng đầu tiên chính là phải chết ở cái nơi quỷ quái này. Sau đó cô lại xuất hiện, giống như trời giáng cứu tinh, tay cầm kịch bản, luôn luôn vững tâm, vừa đến đã khí thế ngất trời lên kế hoạch lật ngược tình thế nguy cấp... Lúc nhìn cô, tôi mới cảm thấy mình còn có hy vọng.”
Hắn nhắm mắt lại, yết hầu cử động có chút khó khăn: “Tôi sợ mất đi cô. Một khi phát hiện tôi là kẻ thất bại bất tài như vậy, cô sẽ rời khỏi tôi. Cô vừa đi, tôi sẽ lập tức xong đời.”
Dữu Vãn Âm bối rối im lặng trong chốc lát: “... Không giống như trong tưởng tượng của tôi.”
“Hả?”
“Tôi còn tưởng rằng, anh sẽ gánh vác bí mật thâm trầm gì đó.”
Hạ Hầu Đạm không để cho mình dừng lại nửa giây, nhẹ nhàng nở nụ cười: “Xem ra kỹ thuật này đúng là có chút hữu dụng.”
Hắn thở dài, thản nhiên nhìn nàng: “Nhưng bây giờ cô đã biết, ta không có phần thắng. Đoan vương kia cho dù là người giấy, thủ cũng hơn tôi gấp trăm lần. Cho nên câu hứa hẹn kia vẫn có hiệu lực: Nếu như cô lựa chọn rời đi, tôi hoàn toàn hiểu, sẽ không ngăn cản.”
Hắn nghiêng người dựa vào gối, ánh mắt giống như một con chó lớn vô hại.
Đây là lấy lùi làm tiến, Dữu Vãn Âm nghĩ, là vì để cho nàng cảm thấy lương tâm dằn vặt đi.
Nhưng chẳng biết vì sao, trong lòng nàng cũng không mâu thuẫn chút nào, thậm chí ngay cả nhip hô hấp cũng thoải mái hơn.
“Cho dù người không giả bộ đáng thương, tôi cũng sẽ không đi.” Nàng vỗ vỗ lên tay Hạ Hầu Đạm: “Nhanh khỏe lên, bước kế tiếp trong kế hoạch của chúng ta còn cần diễn xuất của anh.”
Hạ Hầu Đạm im lặng nhìn nàng. Nàng ngồi ở chỗ đó, tròng mắt bắt đầu chậm rãi đảo quanh, giống như một con vật nhỏ chuẩn bị đi săn.
Dữu Vãn Âm nghĩ đến xuất thần, đột nhiên mũi ngứa ngáy, hắt xì một cái.
Hạ Hầu Đạm sờ sờ ống tay áo của nàng một chút: “Ướt hết rồi?
“Không quan trọng...”
Hạ Hầu Đạm cầm chuông trong tay gọi cung nhân tới: “Mang quý phi đi tắm.”
Vãn Âm ngâm mình trong nước nóng, lo lắng trong lòng tan biến hết, chỉ cảm thấy đã lâu không bình tĩnh thoải mái như thế.
Nàng sấy khô tóc, muốn đi chào Hạ Hầu Đạm một tiếng rồi đi, Hạ Hầu Đạm lại tự nhiên nói: “Trời đang mưa, đừng trằn trọc nữa, ngủ đi.”
Dữu Vãn Âm do dự một chút, vui vẻ nằm bên cạnh hắn. Trong chăn ấm áp, tiếng sấm ngoài cửa sổ khiến người ta buồn ngủ.
“Còn đau lắm không? Tôi xoa bóp cho anh?”
“Ừ.”
Hạ Hầu Đạm nhắm mắt nằm, cảm giác được nàng áp sát. Như những con thú nhỏ không hề có phòng bị, chỉ muốn sưởi ấm cho nhau.
Hạ Hầu Đạm cáo bệnh nghỉ lên triều hai ngày, ngày thứ ba sắc mặt bình thường ngồi xuống long ỷ, lười biếng nói: “Thái hậu muốn xây lăng tẩm cũng đã nhiều năm, hiện giờ sắp tới sinh nhật của người, trẫm muốn bàn về lòng hiếu thảo. Hộ bộ, thu thuế đủ chưa?”
Hộ bộ thượng thư bối rối: “Thần lập tức đi kiểm tra.”
Lúc trước Hạ Hầu Đạm đã giết Hộ bộ thượng thư, hiện tại vị này là đệ đệ của tên kia. Đường đường thay đổi Thượng thư người lại không có gây ra một gợn sóng, ngay cả thủ hạ bên chính vụ cũng vẫn như cũ, bình yên vô sự.
Đây chính là triều đình Đại Hạ.
Mười mấy năm qua, hai phe trong triều tranh chấp, đấu đá quyền lực, nâng vô số quan viên rườm rà không làm việc thực tế lên. Quan đến nhanh, đi lại càng nhanh hơn, buổi sáng nhận chỉ, buổi chiều nhậm chức, buổi tối có lẽ lại là nhập quan.
Trong hoàn cảnh này, trong đầu tất cả mọi người đều là tham sống sợ chết, hoặc là thừa dịp còn tại nhiệm vơ vét nhiều một chút. Vô số chính sách không được thực thi, nếp làm việc thực tế đã sớm chết yểu rồi.
Hộ bộ thượng thư lo âu.
Đối với thánh chỉ khác, có lẽ hắn ta còn có thể bằng mặt không bằng lòng lừa dối được, nhưng tuyệt đối không thể lừa dối chuyện lăng tẩm Thái hậu. Hắn ta là người Thái hậu đề bạt lên, tân quan vừa nhậm chức, đây chính là cơ hội tốt để lập công.
Nhưng có một vấn đề thực tế là: Ngân khố quốc gia thật sự đã cạn.
Công trình lăng tẩm lớn như vậy, hắn moi đâu ra tiền?
Hộ bộ thượng thư chỉ có thể nghĩ tới một giải pháp duy nhất: Tiếp tục đi cướp đoạt xương máu của dân chúng.
Sáng hôm sau, Hạ Hầu Đạm lại lười biếng nói: “Hộ bộ đề xuất năm nay tiếp tục tăng thuế, các ái khanh thấy thế nào?”
Chúng thần nào dám nói gì. Ý hoàng đế muốn thể hiển rõ lòng hiếu thảo của mình, dù là mỗi người họ đều biết bách tính đã bị ép đến ngay cả xác cũng không còn, sợ sẽ muốn tạo phản nếu lại tăng thuế, nhưng cũng không ai dám đứng ra phản đối.
Hạ Hầu Đạm phất phất tay: “Vậy thì cứ làm như vậy đi.”