Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Tin tức tăng thuế chẳng biết vì sao mà lan truyền nhanh chóng, trong vòng vài ngày đã truyền khắp đô thành. Tiếng oán than đầy đất, nhưng dù sao cũng không truyền đđentai Hoàng đế.
Hôm nay Hạ Hầu Đạm xuất cung đi thăm một lão thần mắc bệnh, trước khi xuất phát, hắn gọi thị vệ lái xe tới ân cần chỉ bảo một phen.
Trên đường hồi cung, xe ngựa đột nhiên dừng lại.
Hạ Hầu Đạm vững vàng ngồi ở trong xe, nghe thấy thị vệ bên ngoài cả giận nói: “Người nào dám cản đường thánh giá!”
Tiếng hô này vang như tiếng chuông, dân chúng nửa con phố bên ngoài đều nhìn lại.
Hạ Hầu Đạm biết diễn viên đã vào vị trí, chậm rãi vén rèm xe đi xuống, hỏi: “Có chuyện gì?”
Xa xa nhóm diễn viên quần áo tả tơi đang quỳ rạp, vừa thấy hắn xuống xe, lập tức tru tréo lên như tiếng mổ heo: “Thánh nhân ơi! Trời xanh ơi! Mong ngài mở rộng tầm mắt! Thảo dân hương thân phụ lão, mỗi nhà mỗi hộ, nhà nào cũng phải quanh năm suốt tháng thức khuya dậy sớm trồng trọt canh tác, dè sẻn tiết kiệm thóc gạo cũng chỉ đủ no bụng. Thảo dân có một đôi đệ muội, sinh ra không lâu lại gặp phải mất mùa, cha mẹ nước mắt rưng rưng, chỉ biết nhìn con mình chết đói...”
Lý Vân Tích trà trộn trong đám người: “...?”
Sao đoạn văn hào phóng này nghe có chút quen tai?
Đám diễn viên kia trực tiếp mang toàn bộ đoạn lời thoại ngày đó Lý Vân Tích ở trong thuyền đọc lại một lần, cuối cùng gào khóc nói: “Thảo dân một nhà sống không nổi nữa, nếu lại tăng thuế, thì chỉ có chặt đầu, lấy một chén huyết nóng này nuôi dưỡng thánh nhân!”
Người bên ngoài rần rần dập đầu.
Lý Vân Tích: “...”
Bách tính xung quanh mỗi người nghe được lệ nóng lưng tròng, lập tức gia nhập đội ngũ gào khóc, xa xa còn không ngừng có người chạy tới, chặn đường hồi cung của Hạ Hầu Đạm chật như nêm cối.
Hạ Hầu Đạm vẻ mặt chật vật không chịu nổi, một đôi nắm tay siết chặt khẽ rung, bỗng nhiên tát thị vệ một cái, rít lên: “Phế vật! Mau bắt Hộ bộ thượng thư lại đây!”
Hộ bộ thượng thư quỳ xuống trước mặt Hạ Hầu Đạm trước sự vây xem của bách tính toàn thành.
Hạ Hầu Đạm hỏi: “Vì sao phải tăng thuế?”
Hộ bộ thượng thư: “...”
Đây không phải là tấu chương ngươi tự phê duyệt sao?
Hộ bộ thượng thư run rẩy thuật lại nội dung tấu chương một lần, may mà có chút đầu óc, không dám nhắc tới chuyện Hoàng đế tận hiếu, chỉ nói là ý của mình.
Hạ Hầu Đạm hùng hồn nói: “Cho nên tăng thuế là để xây lăng tẩm, vậy thu thuế trong quốc khố vốn dùng để tu sửa hoàng lăng thì sao?”
Hộ bộ thượng thư câm như hến.
Hạ Hầu Đạm: “Dẫn trẫm đi xem, hôm nay nhất định phải cho... bách tính một cái công đạo!”
Một lát sau, Hộ bộ thượng thư mồ hôi lạnh đầm đìa, tay run rẩy mở cửa một kho tiền.
Hạ Hầu Đạm đứng thẳng người ở cửa, cứng ngắc một hồi lâu, đột nhiên ngửa mặt lên trời cười to, điên cuồng nói: “Tiền đâu?”
Cung nhân chung quanh quỳ phịch xuống đất.
Mắt Hạ Hầu Đạm lộ vẻ giận dữ, nhìn trái nhìn phải, lại vung tay đoạt lấy kiếm của thị vệ, bước nhanh về phía Hộ bộ thượng thư.
Hộ bộ thượng thư đứng tại chỗ tè ra quần: “Bệ hạ!!!”
“Bệ hạ ...”, An Hiền bước từng bước nhỏ chạy tới: “Hữu quân Chương tướng quân tấu gấp, nói là...”
Hắn ta tiến đến bên tai Hạ Hầu Đạm, Hạ Hầu Đạm lại không kiên nhẫn nói: “Nói lớn lên.”
An Hiền: “Nói là quân lương mốc meo hết rồi.”
Hạ Hầu Đạm ném kiếm, tiếp nhận tấu chương trong tay hắn ta, mở ra nhìn lướt qua rồi ném nó lên mặt Hộ bộ thượng thư: “Bọn chúng doạ trẫm, nói là quân lương năm nay không tăng thêm, sợ rằng quân mã sẽ không còn sức bảo vệ biên cương.”
Tất cả mọi người đều biết, mấy tên tướng quân kia cơ bản đều thuộc phe Đoan Vương, tại thời điểm mấu chốt này lại đến tìm Hoàng đế tạo áp lực, tự nhiên là bởi vì nghe nói Hộ bộ muốn tăng thuế, yêu cầu chia một chén canh.
Hạ Hầu Đạm lảo đảo một bước: “Tốt, tốt. Tất cả mọi người tới tìm trẫm đòi tiền, quốc khố lại trống không. Giang sơn này chẳng bao lâu cũng nên đổi họ!”
Hộ bộ thượng thư rốt cục cũng tiểu xong, cả người rất bình tĩnh: “Thần đáng chết.”
Hạ Hầu Đạm không đi nhặt kiếm nữa, thở dốc một lát, mệt mỏi nói: “Việc này trẫm muốn tìm mẫu hậu thương nghị.”
Bên kia, Thái hậu cũng đã nghe tới trò khôi hài hôm nay.
Bà ít nhiều có chút kinh hãi: “Quốc khố cứ để trống như vậy, quả thật không phải biện pháp.”
Một người chưa từng dẫn binh, cuối cùng vẫn sợ những binh lính lưu manh kia. Một bên kiêng kỵ bọn họ, một bên lại ỷ lại vào sự bảo vệ của bọn họ.
Những võ nhân kia suy nghĩ đơn giản, vì kế này, còn phải cho bọn họ ăn no. “Thái hậu đỡ cây trâm khảm vàng ngọc, cười nói: “Để Hộ bộ nghĩ biện pháp, chuyển chút đồ tiếp tế qua đi.”
Tâm phúc nói: “Chuyện lăng tẩm kia...”
Thái hậu nhìn móng tay đỏ tươi của mình: “Hiếm khi Hoàng đế có lòng hiếu thảo, lăng tẩm tự nhiên cũng phải xây.”
Trong ngự hoa viên, cái gọi là “Song long hí châu” của Trương Tam đã trồng xong, ít ngày nữa sẽ nở hoa.
Sau khi xua cung nhân lui xuống, chàng ta lại tự mình nhấc xẻng lên, chôn một cái hộp vào bùn đất phía dưới “châu”.
Chàng ta giấu một thông điệp bên trong hộp: “Nếu bạn là đồng loại, hãy để lại lời nhắn cho tôi, tôi muốn gặp bạn.” bằng chữ Giản thể, viết từ trái sang phải. Chỉ cần là người xuyên không, liếc mắt một cái sẽ hiểu được.
Thời gian nở hoa chưa tới, Trương Tam đã bắt đầu mỗi ngày tìm cớ đi quanh quẩn gần đó.
Đương nhiên, bùn đất vẫn thủy chung không có dấu vết bị lục lọi.
Hạ Hầu Đạm quay đầu thuật lại vở kịch lớn kia cho Dữu Vãn Âm, Dữu Vãn Âm cười đến ngặt nghẻo: “Ngươi cũng diễn giỏi quá đi!”
Hạ Hầu Đạm: “Dù sao cũng chỉ còn lại ưu điểm này.”
Dữu Vãn Âm: “Rất tốt, đặc biệt có tác dụng. Cứ như vậy, bọn Nhĩ Lam cũng nên ra sân, Hộ bộ thi hành khai trung pháp chỉ là chuyện sớm muộn.”
Nhưng vấn đề hạt giống vẫn chưa được giải quyết...
“Đến lúc điều tra ra chuyện Yến quốc rồi.” Dữu Vãn Âm suy nghĩ cặn kẽ: “Ta đến Tàng Thư các làm chút việc.”
Tàng thư các đã được xây dựng lại và một bộ sách mới đã được thu thập để thay thế những bộ bị cháy mất.
Dữu Vãn Âm trầm mình trong đó một ngày, tìm ra mấy quyển thông chí có liên quan đến Yến quốc, nói vài câu tốt với cung nhân, muốn ôm sách về đọc từ từ.
Lúc đi ngang qua vị trí ban sáng của mình ở lầu hai, nàng lơ đãng nhìn thoáng qqua bên ngoài cửa sổ, đột nhiên dừng lại tại chỗ.
Trong ngự hoa viên mới nở một nhóm hoa.
Đứng ở lầu hai quan sát, trong bụi hoa, một ký hiệu SOS cái thật lớn rõ ràng hiện lên trước mắt.
Dữu Vãn Âm nổi da gà, quay đầu hỏi cung nhân: “Mấy bông hoa kia trồng lúc nào?”
Cung nhân: “Nô tỳ không biết.”
Dữu Vãn Âm không thèm mượn sách nữa, xuống lầu chạy tới trước bụi hoa.
Ký hiệu SOS được ghép từ từng cây Thiết Tuyến Liên ghép lại thành, có màu hồng tím, rất khác với các loại hoa cỏ khác xung quanh.
Không lẽ là như mình nghĩ sao? Đây thật sự là người xuyên không trồng xuống sao?
Trong truyện <>tuyệt đối không có tình tiết này.
Chẳng lẽ lại là một người bạn giống nàng mới ngoài ý muốn xuyên tới? Nếu SOS này là một câu nhắn, xung quanh hẳn là còn có manh mối khác mới đúng.