Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Dữu Vãn Âm đi một vòng đánh giá bốn phía, trước tiên tìm kiếm từng cái hốc cây gần đó một lần, không thu hoạch được gì. Nàng còn chưa từ bỏ ý định, lại cúi người xuống kiểm tra bùn đất dưới bụi hoa.
Phía sau đột nhiên có tiếng bước chân truyền đến.
Dữu Vãn Âm quay đầu lại như dự cảm, tiểu thái tử nặng nề đang lẳng lặng nhìn mình.
Bốn mắt nhìn nhau vài giây, tiểu thái tử chào hỏi: “Quý phi nương nương.”
“...Thái tử điện hạ, ngài ở đây làm gì?”
Tiểu thái tử nhìn nàng, trong mắt đề phòng, lại như mờ mịt: “Chỉ là vô tình đi ngang qua thôi.”
Dữu Vãn Âm tới gần hắn hai bước, trong lòng hiện ra một suy đoán khó tin.
Nàng mím môi, thử hỏi: “Trước cửa nhà ta có hai cái cây, ngươi có biết là cây gì không?”
Tiểu thái tử không hề phản ứng nhìn nàng.
Dữu Vãn Âm lại đến gần một bước: “Trong đó một cây là cây táo, cây kia là cây gì?”
Tiểu thái tử chậm rãi nhíu mày: “Quý phi nương nương?
Xa xa, một tiểu thái giám vội vàng chạy tới, thi lễ với Dữu Vãn Âm, lại nói với tiểu thái tử: “Điện hạ, thái hậu đang chờ người.”
Dữu Vãn Âm thất vọng nhìn bọn họ rời đi.
“Điện hạ, xin mau đi theo nô tài.” Tiểu thái giám thất kinh bẩm báo, “Thái hậu không ổn lắm.”
Trương Tam như mộng du bị đẩy vào tẩm điện Thái hậu.
Trong chốc lát, chàng ta không nhận ra người phụ nữ nằm nghiêng nửa mặt, hai mắt lồi ra trên giường kia.
Bà ấy trúng gió, trong một đêm già đi hai mươi tuổi, khóe miệng rũ xuống nước miếng giàn giụa, run rẩy vươn một tay về phía chàng ta.
Trương Tam cầm lấy tay Thái hậu.
Năm ngón tay của bà giống như móng vuốt chim ưng gắt gao ôm chặt lấy chàng ta, giống như là muốn bắt lấy một luồng chấp niệm, trong ánh mắt không cam lòng cơ hồ muốn hóa thành hung sát cắn nuốt chàng ta.
Ngoài điện truyền đến tiếng hô: “Hoàng thượng giá lâm...”
Trương Tam dừng một chút, quay đầu lại.
Một dáng người cao lớn đi tới trước giường, quỳ xuống đất kêu một tiếng “Mẫu hậu”. Không đợi Thái hậu đáp lại, hắn lại ngẩng đầu lên, lạnh nhạt cười với Trương Tam: “Đạm nhi.”
Trương Tam không trả lời.
Thái hậu trên giường gắt gao trừng mắt nhìn Hoàng đế. Hoàng đế lại có vẻ thành thạo, thân thiết lau nước miếng cho bà, mỉm cười nói: “Mẫu hậu cố gắng dưỡng bệnh, ít ngày nữa sẽ bình phục thôi.”
Trương Tam yên lặng đứng tại chỗ, cảm thấy không khí lạnh như băng, mang theo mùi rỉ sắt, khí tức thay triều hoán đại, đầu chàng ta đột nhiên truyền đến một trận đau nhức. Chàng ta tuyệt nhiên không lên tiếng, kiên trì yên lặng.
Đó là cơn đau đầu đầu tiên trong đời h..
Bệnh tình của Thái hậu chuyển xấu rất nhanh, một tháng sau thì qua đời.
Mà hoàng đế cũng được như nguyện phong hoàng hậu mới.
Kế hậu tuổi trẻ xinh đẹp, toàn thân đeo đầy ngọc quý, móng tay sơn trổ kỹ càng nhẹ nhàng véo má Trương Tam: “Đạm nhi, sau này bổn cung chính là mẫu thân của con.”
Trương Tam bất động thanh sắc nghiêng đầu, tránh tay nàng, ôn thuần nói: “Mẫu hậu.”
Chàng ta đã ở trong cung này thời gian rất lâu, đủ để biết rõ rất nhiều chuyện.
Tỷ như, vị kế hậu trước mắt này trước khi thượng vị, đã bị Thái hậu hạ độc, cả đời không thể thụ thai.
Ví dụ như, Thái hậu trúng gió và mất, vị kế hậu này đại khái không thoát khỏi liên quan.
Lại ví dụ như, kế hậu đương nhiên hận chàng ta. Mặt khác, nàng ta lại phải thuần phục chàng ta. Chịu đựng đến khi hoàng đế băng hà, nàng chính là Lữ Vũ.
Chàng ta không phải là con nít. Nhưng cũng chỉ mới là một học sinh trung học, tâm kế của chàng ta có lẽ còn kém hơn những đứa trẻ lớn lên trong cung.
Trước kia là Thái hậu khống chế chàng ta, bây giờ là kế hậu khống chế chàng ta. Bất luận là người nào thì chàng ta cũng đều đấu không lại.
Nhưng mà phi tử kia, theo lý nên là nhân vật chính ác ma sủng phi, đồng loại duy nhất của chàng ta, vậy đến cùng là phải tìm ở nơi nào đây?
Trương Tam thử mang kế hậu đến gần bụi hoa SOS, quan sát phản ứng của nàng ta. Nhưng ánh mắt kế hậu không chút gợn chút sóng ngó lơ qua bụi hoa.
Nàng đang bận rộn bồi dưỡng thân thích của mình, muốn vững vàng nắm giữ tiền triều và hậu cung.
Trương Tam biết, thế lực hoàng đế trong tương lai của mình đang từng bước từng bước bị xâm chiếm. Nhưng chàng ta cũng không thể làm gì - mẹ ruột trong sách của chàng ta đã qua đời từ lâu, hoàng đế cũng không ban thêm sự thương xót nào cho chàng ta.
Cơn đau đầu của chàng ngày càng thường xuyên.
Người kia ở đâu? Khi nào thì xuất hiện đây?
Chàng ta còn có thể đợi được nàng sao?
Buổi tối, Dữu Vãn Âm kích động tìm Hạ Hầu Đạm, nói chuyện bụi hoa.
Hạ Hầu Đạm dừng một chút: “Có phải là Tạ Vĩnh Nhi trồng không?”
“Lúc đầu ta cũng đoán như vậy.” Dữu Vãn Âm nói: “Nhưng mỗi lời nói cử chỉ của Tạ Vĩnh Nhi đều được viết trong sách, khẳng định nàng ấy chưa từng làm chuyện này. Hơn nữa, ắt hẳn nàng ấy cảm thấy mình là người xuyên không duy nhất, sẽ không nghĩ đến việc tìm kiếm đồng loại. Tôi cảm thấy đây hẳn là người khác, giống như hai chúng ta, vô tình xuyên vào.”
Hạ Hầu Đạm nói: “Nhưng chúng ta ở đây lâu như vậy, nếu có người nào kỳ quái thì đã sớm phát hiện ra.”
“Có lẽ người đó đang cố gắng che giấu bản thân? Anh ta hoặc cô ta không biết nên tin ai, đành phải dùng cách này để cầu cứu... Không được, tôi phải đi điều tra xem bụi hoa kia là do ai trồng.”
Hạ Hầu Đạm cười lơ đễnh: “Đại khái chỉ là trùng hợp. Cô cảm thấy SOS, không chừng thứ người ta trồng chỉ là song long hí châu.”
“Tôi biết. Nhưng lỡ như đúng thì sao? Lỡ như còn có người chờ chúng ta cứu giúp thì sao? Một mình ở thế giới này, thật là sợ hãi l.”.”
Hạ Hầu Đạm lẳng lặng nhìn nàng.
Dữu Vãn Âm cười nói: “Đừng như vậy, phát huy trí tưởng tượng một chút đi, gom đủ ba người là có thể đánh bài rồi. Anh nói xem người đó là nam hay nữ? Có thích ăn lẩu không?”
Một năm sau khi Hoàng hậu được sắc phong, Trương Tam cũng đến tuổi đến thượng thư phòng đọc sách.
Thượng thư phòng của thế giới này thường là nơi tất cả các hoàng tử cùng nhau nghe giảng. Nhưng sau khi Trương Tam nhập học, chàng ta lại phát hiện trước sau trái phải đều trống rỗng, cả Thượng thư phòng rộng lớn chỉ có một mình chàng ta ngồi chính giữa, tất cả các vị phu tử đều vây quanh hắn.
Chàng biết đây là ý của Hoàng hậu, người phụ nữ đầy tham vọng kia đang cô lập Thái tử ngay từ đầu.
Trương Tam không tin số phận.
Cho dù không có bản lĩnh gì thực sự, trong lòng chàng ta vẫn ẩn chứa cảm giác ưu việt của người hiện đại, không muốn dễ dàng khuất phục như vậy. Chàng ta phải cố gắng hết sức để cải thiện tình cảnh, cho đến khi tìm được đồng bọn của mình.
Trương Tam ngoan ngoãn đi học mấy ngày, đợi đến khi Hoàng hậu đến kiểm tra bài vở, mới ngượng ngùng nói: "Nhi thần ngày nào cũng ngồi một mình, thật sự rất buồn. Xin phụ hoàng mẫu hậu khai ân, cho thêm một người bạn cùng học cũng được ạ."
Chàng ta muốn thử kết bạn, bồi dưỡng thế lực cho mình.
Hoàng đế nhìn Hoàng hậu một cái. Hoàng hậu sờ đầu Trương Tam, mỉm cười nói: "Vậy thì để Bạc Nhi đến bầu bạn với con."