Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Trong rừng vang lên một tiếng hét thất thanh, ngay sau đó là tiếng vật nặng rơi xuống đất.
Cứ lặp đi lặp lại vài lần như vậy, Bắc Chu cũng chú ý đến, vừa ứng phó với Đồ Nhĩ, vừa hít khí từ cửa sổ quát lớn: “Trong rừng có mai phục, không cho chúng ta xuống núi!”
Thái hậu đang gần bò đến cửa thì giật mình, quay đầu nhìn Hạ Hầu Đạm. Hạ Hầu Đạm đang quỳ trên đất cũng ngẩng đầu nhìn bà ta.
Ánh mắt chạm nhau, hắn không chút do dự chĩa nòng súng đen ngòm về phía bà.
Thái hậu hoa mắt, theo phản xạ hét lên một tiếng thảm thiết.
Hạ Hầu Đạm hạ nòng súng xuống: "đoàng” một tiếng bắn trúng chân bà.
Thái hậu lại thét lên một tiếng xé lòng: “Hạ Hầu Đạm, ngươi cái đồ chết tiệt……”
Hạ Hầu Đạm: “Mẫu hậu muốn c.h.ế.t cùng ta sao?”
“Cái gì…” Thái hậu đầu óc rối bời, đau đến chảy cả nước mắt nước mũi: “Trong rừng không phải người của ta! Người của ta ở trong thành!”
Mọi chuyện vừa rồi diễn ra quá nhanh, Hạ Hầu Đạm không kịp suy nghĩ. Nghe Thái hậu gào lên, hắn mới hiểu ra.
Đoan Vương.
Thái hậu vẫn đang khóc lóc: “Thật sự không phải người của ta, con tha cho ta đi…”
Hạ Hầu Đạm cười: “Mẫu hậu, không ngờ mẹ con chúng ta hôm nay lại cùng nhau kết thúc ở đây. Nhưng trong cái rủi có cái may, lăng mộ của mẫu hậu có thể được sử dụng rồi.”
Nói xong, hắn cười thật trân hơn chút, như thể tự mình chọc cười bản thân.
Thái hậu đổ mồ hôi lạnh, nước mũi cùng chảy ròng ròng: “Ngươi, ngươi là một kẻ điên…”
Hạ Hầu Đạm lại lắc đầu: “Đáng tiếc, ta vẫn chưa thể c.h.ế.t.”
Còn lại mấy viên đạn? Hai viên? Một viên?
hắn gượng đứng dậy, lại hạ gục một người nước Yến đang lao đến.
“Còn có người đang chờ ta trở về.”
Dương Đạc Tiệp bước ra từ một cửa phòng ở hạ cung, sau đó lại đi vào một phòng khác.
Từ nãy đến giờ ngoài kia tiếng sấm vẫn liên miên không ngớt từ xa đến gần, dường như trên chín tầng mây xanh đang có thứ gì đó to lớn đang khệnh khạng bước từng bước, mượn sấm sét để đập vỡ núi Bắc Sơn.
Dương Đạc Tiệp không rõ vì nguyên nhân gì mà lồng ngực đập liên hồi, siết chặt cổ.
Lại một tiếng sấm nổ vang lên, cung nhân bên cạnh kinh ngạc đến mức văng cán ô sang một bên, cơn mưa trút lên nửa người Dương Đạc Tiệp.
Dương Đạc Tiệp đang định lặng lẽ bước vào phòng, nhưng bước chân đột nhiên ngừng lại, quay đầu nhìn về hướng Hưởng Điện.
Âm thanh vừa rồi... là tiếng sấm phải không?
Cây cối trên núi Bắc Sơn rung chuyển dưới sắc trời mờ ảo. Bầu trời phía xa như có một vết mực đang thấm sâu, mây núi trùng trùng điệp điệp đều phải nghiêng ngả, biến thành trận hồng thủy mà chảy ngược xuống.
Lúc này đột nhiên có một bóng đen lướt qua tầm mắt!
Dương Đạc Tiệp chăm chú nhìn. Đó không phải là ảo giác, thực sự có ai đó đang điên cuồng chạy xuống núi, là lính gác trong cung.
Lính gác vậy mà lại bỏ rơi hoàng đế sao? Là hoảng loạn muốn tìm cách thoát thân, hay là đi tìm quân tiếp viện?
Trong Hưởng điện xảy ra chuyện lớn rồi.
Nội tâm Dương Đạc Tiệp đấu tranh một hồi, nhưng cuối cùng tinh thần trách nhiệm đã chiến thắng khát vọng sinh tồn. Một ngày làm bề tôi, thì phải hoàn thành bổn phận của bề tôi. Y cướp lấy chiếc ô từ tay người cung nhân đang bị doạ cho mềm nhũn cả chân, bước nhanh về phía Hưởng điện.
Lại có thêm hai người chạy đến, nhìn cách ăn mặc thì là mật vệ của Hạ Hầu Đạm: “Dương đại nhân khoan đã!”
Dương Đạc Tiệp:“Chuyện gì đang xảy ra bên trong vậy?”
Vẻ mặt của tên mật vệ nghiêm trọng, nói ngắn gọn: “Người Yến quốc là thích khách.”
Dương Đạc Tiệp chợt hiểu ra, lại cất bước đi tiếp, tên mật vệ lại ngăn y lại: “Ta sẽ xuống thông báo cho cấm quân, đại nhân nhất định đừng đến Hưởng điện, cũng đừng xuống núi, tìm chỗ vắng vẻ mà trốn đi, đừng phụ lòng tốt của Bệ hạ.”
Hai tên đó vội vàng giải thích xong liền bỏ lại Dương Đạc Tiệp, chạy về phía khu rừng tối như bưng.
Dương Đạc Tiệp ngơ ngác đứng đó.
Lòng tốt.
Đúng rồi, vừa nãy hoàng đế đuổi y đi là vì nhận thấy tình thế không ổn, cố ý để y tránh nguy hiểm.
Chỉ có hoàng đế trong giờ khắc sinh tử chờ bề tôi đến cứu giúp, làm gì có tên kì quái nào có thể đẩy bề tôi của mình ra khỏi nguy hiểm chứ?
Y nhớ lại ánh mắt Hạ Hầu Đạm hướng về y lúc đó. Trong đó không hề có ý cười, cũng không có ánh sáng, chỉ có những cân nhắc suy tính lạnh lùng. Chính là đôi mắt của “Thánh nhân vô tình” luôn khiến y khó chịu.
Trước ngày hôm nay, Dương Đạc Tiệp luôn cho rằng Hạ Hầu Đạm coi hắn như một quân cờ hữu dụng.
Bây giờ hắn đã hiểu rồi, hắn quả thực là hữu dụng, nhưng không phải đối với hoàng đế.
Hoàng đế khi phải đối mặt với cửa tử cũng muốn bảo vệ cho y, bởi vì y hữu dụng với thiên hạ.
Những phát ngôn khích động lòng người của Hạ Hầu Đạm lúc đó, chưa bao giờ y nghiêm túc: “Các vị phải đứng thẳng lên, làm trụ cột của Đại Hạ.”
Nhưng một lời của hoàng đế, nhất ngôn cửu đỉnh.
Dương Đạc Tiệp trong lúc nhất thời không thể giải thích được mình đang nghĩ gì, chỉ cảm thấy tứ chi tê dại, mạch máu sôi lên. Y không hề suy nghĩ mà lao về phía Hưởng điện, nhưng mới đi được vài bước, y đã nghe thấy một tiếng động lạ từ khu rừng phía sau.
Một trong hai mật vệ lúc này vừa ngăn cản y đã ngã xuống đất với một mũi tên cắm vào lưng. Người còn lại đang chiến đấu hết mình.
Dương Đạc Tiệp vội vàng nấp sau cây cột gần nhất và nhìn xung quanh.
Sau khi quan sát kỹ hơn, y phát hiện khắp nơi trong rừng đều có thi thể nằm trên mặt đất. Ngoài lính canh và mật vụ, còn có một số xác chết mặc quần áo dân thường.
Người đàn ông đang chiến đấu với tên mật vệ trong rừng cũng là một thường dân. Nhóm phục kích này không lộ ra thân phận, nhưng Dương Đạc Tiệp cũng không phải kẻ ngốc, chỉ cần phán đoán một chút cũng biết, không phải là người Yến quốc thì chính là tử sĩ của Đoan Vương.
Đoan Vương muốn để người của Yến quốc giết Hạ Hầu Đạm và Thái hậu.
Tên mật vệ còn lại thân thủ không tồi, sau khi bị đánh lén khiến bị thương, hắn ta cắn răng giết chết tên mai phục, lúc này mới ngã xuống đất.
Hơi thở của Dương Đạc Tiệp gấp gáp. Y có thể thấy rằng không có tên mai phục nào khác đến cứu viện trong trận chiến giữa hai người, có nghĩa là cuộc phục kích ở hướng đó đã tạm thời được giải tỏa và vòng vây đã xuất hiện một khoảng trống.
Vì vậy, bản thân vào thời điểm này…
Còn chưa nghĩ xong, cơ thể y đã tự mình lao ra khỏi nơi ẩn náu.
Dương Đạc Tiệp cảm thấy cả đời mình chưa bao giờ chạy điên cuồng như vậy. Y cắm đầu lao vào rừng, băng qua những thi thể đang nằm trên mặt đất, rũ bỏ cành lá, rũ bỏ cơn mưa đang rơi.
Ngọn núi trở nên dốc hơn, mỗi bước của y đều bị trơn trượt, dần dần không còn đường để đi.
“Ở đằng kia!” Sau lưng có người hét lên.
Tên khốn Đoan Vương đó rốt cuộc đã sắp xếp bao nhiêu người vậy?
Dương Đạc Tiệp bị trẹo chân, ngã đập mặt xuống đất, hai tay lún sâu xuống bùn lầy, làm sao cũng không đứng dậy được. Y cố gắng quay đầu, trên cái cây ở phía sau có người đang kéo cung tên.
Dương Đạc Tiệp không thử đứng dậy nữa, trực tiếp thuận theo con dốc mà lăn xuống.