Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Trời đất quay cuồng một hồi, y như một cành cây bị gãy, bị nước bùn cuốn xuống càng lúc càng nhanh, mãi đến khi va vào một cái cây bị đổ mới có thể dừng lại.
Toàn thân đau đớn dữ dội, y không biết bản thân đã bị gãy bao nhiêu cái xương. Quần áo sớm đã rách nát, cơ thể cũng bị chảy máu. Dương Đạc Tiệp thở dốc trong chốc lát, bám vào cái cây lớn để đứng dậy, tiếp tục đi xuống.
Qua kẽ hở của những tán cây, hắn cuối cùng cũng nhìn thấy chân núi.
Dương Đạc Tiệp còn chưa kịp rơm rớm nước mắt, tóc gáy đã chợt dựng đứng. Đâu đó ở trên đầu, lại vang lên tiếng dây cung bị kéo căng.
Khoảnh khắc này được kéo dài vô tận, giọng của tên mật vụ đã chết vang lên bên tai: “Đừng phụ lòng tốt của Bệ hạ…”
Dương Đạc Tiệp hung tợn trừng mắt.
Hắn không nên mất mạng, không nên mất mạng!
Hắn dùng tất cả sức lực để tránh sang bên cạnh.
Âm thanh xuyên qua không khí.
Tiếng vật nặng rơi xuống đất.
Dương Đạc Tiệp đứng dậy, kiểm tra xong tứ chi của mình rồi quay lại nhìn. Tên mai phục vừa giương cung đã ngã xuống đất, trên người còn cắm một chiếc phi tiêu.
“ Dương đại nhân?” Có giọng nữ gọi hắn.
Một người nông phụ và một vài người đàn ông trông giống nông dân chạy về phía hắn. Khi người nông phụ đó lên tiếng, Dương Đạc Tiệp giật mình mà nghe ra giọng của Dữu Vãn Âm: “Huynh sao vậy?”
“Dữu phi nương nương!” Dương Đạc Tiệp không quan tâm đến điều gì khác, hét lớn: “Trong rừng hình như vẫn còn người!”
Dữu Vãn Âm đột nhiên dừng lại, ngẩng đầu nhìn lên.
Trong làn mưa giữa rừng sâu, bất luận thế nào cũng không thể nhìn rõ bóng người.
Đột nhiên có ánh sáng từ thanh kiếm loé lên, không phải ở trên cây mà là ở phía sau gốc cây!
Thanh kiếm dừng lại ngay trước mắt.
Dương Đạc Tiệp nghe thấy Dữu Vãn Âm hít một hơi thật sâu.
Vào thời điểm ngàn cân treo sợi tóc, Dương Đạc Tiệp nghe thấy một tiếng nổ bên tai, khiến y gần như bị điếc.
Âm thanh này đặc biệt giống như âm thanh vừa nãy phát ra từ phía Hưởng điện.
Dương Đạc Tiệp bịt tai lại hoảng sợ. Dữu Vãn Âm lùi lại hai bước, ngã ra đất. Trên người tên mai phục lao ra từ sau gốc cây có một vết đâm đẫm máu nhưng vẫn chưa chết, hắn giơ kiếm lên và liên tục chém về phía nàng.
Lại là một âm thanh khác.
Lần này Dương Đạc Tiệp đã nhìn rõ, Dữu Vãn Âm cầm trong tay một vật lạ, hướng vào trán tên đó.
Não và máu của tên đó văng lên cái cây phía sau, thành một bãi đỏ đỏ trắng trắng. Hắn loạng choạng loạng choạng rồi mới ngã xuống đất, thanh kiếm lăn mấy vòng, chạm vào chân của Dữu Vãn Âm.
Lần trước Dữu Vãn Âm giết người là mượn danh Thục phi ra tay, không tận mắt nhìn thấy thi thể của Tiểu Mi. Lúc đó nàng đã nôn mửa một trận.
Giờ đây thi thể thật ở ngay trước mặt, nàng không còn cảm thấy buồn nôn nữa mà chỉ cảm thấy huyền ảo.
Cảnh tượng trước mắt lướt qua như một giấc mơ, ngay cả kẻ đã chết cũng trông giống như một hình nộm.
Rốt cuộc, cả thế giới này không phải là giả sao?
“Nương nương!” Giọng nói của tên mật vệ khiến nàng tỉnh lại: “Nương nương có bị thương không?”
Dạ dày Dữu Vãn Âm cảm nhận được cơn đau muộn màng, nàng nghiến răng nghiến lợi nhịn xuống. Không đúng, ngay cả thế giới này, vẫn có một người là thật.
Nàng quay về phía Dương Đạc Tiệp, vội vàng nói: “Nói ra tình hình đi.”
Dương Đạc Tiệp nói lại ngắn gọn nhất có thể.
Đầu Dữu Vãn Âm xoay mòng mòng. Nàng nhìn bốn tên mật vệ đi cùng phía sau, chỉ vào hai người trong đó: “Hai người các người, cõng Dương đại nhân đi tìm cứu viện.”
Mật vệ: “Rõ!”
“Dương đại nhân,” Dữu Vãn Âm vỗ vỗ hắn nói: “Tương lai Đại Hạ gửi gắm nhờ cái miệng của huynh đó.”
Dương Đạc Tiệp đi rồi.
Hai tên mật vệ còn lại lộ ra vẻ mặt do dự: “Nương nương…”
Sắc mặt Dữu Vãn Âm tái nhợt, nàng nắm chặt cây giáo: “Ta không sao, chúng ta nhanh lên núi thôi.”
Trong đầu óc hỗn loạn của nàng, đột nhiên nảy ra một ý nghĩ không thích hợp nhất: Tại sao đêm qua dưới ánh đèn ở hành lang, mình lại không hôn nhỉ?
Mật vệ di chuyển rất nhanh, cõng Dương Đạc Tiệp chạy một mạch về phía cổng thành.
Trên người Dương Đạc Tiệp loang lổ vết máu, cấm quân ở thủ thành nhanh chóng chặn người lại.
Dương Đạc Tiệp khàn giọng quát: “Triệu tư lệnh đâu? Đưa ta đến gặp Triệu tư lệnh!”
Triệu Ngũ Thành sớm đã có dặn dò, có biến động nhỏ nào cũng đều phải báo cáo. Ở thủ thành không dám lơ là, cho người mời y đến.
Triệu Ngũ Thành vừa nhìn thấy dáng vẻ của Dương Đạc Tiệp, gánh nặng trong lòng hạ xuống một nửa: xem ra Đoan Vương sắp thành công rồi.
Dương Đạc Tiệp còn đang la hét cầu cứu, Triệu Ngũ Thành đã ngắt lời hắn: “Ngươi là ai?”
“Ta…” Dương Đạc Tiệp cho biết về gia môn của mình.
Triệu Ngũ Thành vuốt râu: “Ngươi hiền đức như vậy, đi cùng với mấy tên nông dân, dám tự xưng là người của Khâm Thiên Giám, còn muốn điều động cấm quân?”
Dương Đạc Tiệp tức đến mức run rẩy, đưa tay ra tìm kiếm trên người, tất cả đồ vật để chứng minh thân phận đều đã đánh rơi trong trận hỗn loạn lúc nãy rồi.
Triệu Ngũ Thành: “Người đâu, đem tên này giam lại hỏi tội.”
Máu khắp cơ thể Dương Đạc Tiệp đều trở nên lạnh lẽo.
Y đương nhiên có thể tìm cách chứng minh bản thân, nhưng đợi y làm xong việc này, trên núi Bắc Sơn còn người sống sót không?
Trong cơn mưa tầm tã, Bắc Chu và Đồ Nhĩ đã đánh qua vài trăm chiêu, không ai có thể thoát thân.
Về võ thuật, Bắc Chu vượt trội hơn nhiều so với Đồ Nhĩ, người chỉ có thể sử dụng tay trái.
Nhưng Đồ Nhĩ đã quyết tâm liều chết, mỗi chiêu thức của hắn đều khiến cả hai bị thiệt, xem ra muốn cùng Bắc Chu chết tại chỗ.. Bắc Chu vẫn để tâm Hạ Hầu Đạm ở Hưởng điện, nhất thời bị áp chế.
Trong Hưởng điện.
Bất luận là kẻ đột nhập hay lính canh, hầu hết đều nằm trên mặt đất, có người chết có người bị thương, không thể cử động nổi.
Cả đại điện chỉ có ba người Yến quốc đứng.
Họ đều là những thuộc hạ tinh anh của Đồ Nhĩ, trải qua vô vàn máu và lửa mới đến được đây, mà càng chiến đấu càng dũng cảm, đến giây phút cuối cùng cũng không mảy may lơ là chút nào. Họ lấy thi thể của những thị vệ đặt lên trước để làm khiên, bày binh bố trận, từng bước tiếp cận mục tiêu cuối cùng.
Hạ Hầu Đạm ngồi trên mặt đất sâu trong Hưởng điện, ngực chảy máu, một tay cầm súng, chuyển động qua lại về phía họ, dường như đang tìm kiếm sơ hở.
Chỉ trong lòng hắn biết rõ, đây chẳng qua là phô trương thanh thế. Trong khẩu súng đã không còn bất cứ viên đạn nào rồi.
Đối phương vẫn đang chậm rãi tiếp cận.
Hôm nay thực sự không thể quay lại được nữa rồi.
Hạ Hầu Đạm quay đầu nhìn Thái hậu đang hấp hối mà chỉ cảm thấy vạn phần tiếc nuối. Nếu biết trước không sống sót qua nổi hôm nay, đáng ra vừa rồi hắn không nên lãng phí bắn viên đạn vào chân bà ta, đáng lẽ phải kéo bà ta cùng xuống mồ.
Hắn vẫn còn rất nhiều điều tiếc nuối.
Chưa được nhìn thấy Đoan Vương quỳ trước mặt hắn. Chưa được nhìn thấy hai nước ngừng chiến tranh, Yến kê bội thu. Vẫn chưa hoàn thành được lời hứa với Sầm Cẩn Thiên và rất nhiều bề tôi, để họ nhìn thấy thiên hạ thái bình, bốn mùa thuận hoà.
Vô số niềm tiếc nuối tan biến trong thoáng chốc, hình ảnh sống động nhất còn đọng lại trong tâm trí là nổi nồi lẩu sôi sùng sục toả khỏi nghi ngút ở trong lãnh cung.