Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Nếu như còn có thể gặp được nàng…
Ba tiếng nổ vang lên.
Ba người đứng chắn trước mặt lần lượt ngã xuống, để lộ ra cánh cổng đang mở ở phía sau.
Trong màn mưa tối tăm, một bóng người dần dần hiện ra, từng bước bước lên trên Hưởng Điện tan nát.
Lớp ngụy trang trên mặt nàng đã bị mưa gột sạch, mái tóc dài ướt át dính vào khuôn mặt tái nhợt, vẻ lạnh lùng trong mắt nàng khi bắn chết người vẫn chưa tiêu tan.
Nàng không còn đợi hắn về nữa.
Nàng đến tìm hắn, tựa như một đêm từ rất lâu, rất lâu trước đây rồi.
Ngày đó, An Hiền đột nhiên nói với nàng: “Phi tần hôm nay đến thị tẩm có chút kỳ lạ, cách trang điểm không giống như thường ngày…”
Hắn không biết tại sao: "Ý ngươi là gì?”
An Hiền ngạc nhiên nói: “Bệ hạ đã dặn dò các nô tì, các phi tần đến thị tẩm nếu có bất kì điều khác lạ nào so với trước, đều phải báo với Bệ hạ.”
Hắn lúc này mới nghĩ ra, đó đã là chỉ thị từ rất lâu rồi. Khi đó hắn vẫn chưa từ bỏ việc tìm người xuyên không giống như hắn. Nhiều năm như thế, chính hắn cũng dường như quên mất.
Dẫu sao thì hắn cũng trải qua giai đoạn đó rồi. Cảm giác nữ nhân đó đang bò đến trước giường, hắn mở miệng nói: “Cút đi.”
Sau đó lại thể hiện như người vừa mới xuyên đến, hỏi tên thị vệ: “Ả ta không ở lại thị tẩm thì chết sao?”
Nếu như đối phương là người xuyên không đến, nghe thấy điều đấy nên phản ứng gì đó.
Hắn giải tán đám thị vệ. Sau tấm rèm, nữ nhân đó không cử động.
Hạ Hầu Đạm cười giễu cợt.
Ngay lúc đó, một bàn tay nhỏ nhắn trắng nõn vén tấm rèm lên.
Đúng như dự đoán, đối phương trang điểm rất đẹp nhưng lại có một đôi mắt rất trong sáng.
Hắn không dám tin bất kỳ thứ gì trong sáng hết. Nhưng hắn không muốn dễ dàng xóa bỏ đi đôi mắt này, bình tĩnh yêu cầu đối phương trải một cái đệm nằm dưới đất, nằm tạm một đêm.
Sau một lúc im lặng, hắn nghe thấy một giọng nói run rẩy: “How are you?”
Hạ Hầu Đạm cười với nàng: “Cô đến đây.”
Dữu Vãn Âm quỳ xuống bên cạnh hắn, đôi tay run rẩy, xé một mảnh y phục và băng bó vết thương trên ngực hắn: “Không sao không sao, chỉ là vết thương nhẹ, cầm máu là ổn thôi…”
“Vãn Âm.” Hạ Hầu Đạm nhìn nàng: “Tôi có chuyện muốn nói với cô.”
Đôi môi hắn trắng bệch, mấy lời này tựa như lời từ biệt trước lúc lâm chung, vành mắt Dữu Vãn Âm lập tức đỏ lên: “Không được nói, để tôi băng bó đã, sống lại thì nói tiếp!”
Hạ Hầu Đạm mỉm cười: “Sợ tôi nói xong sẽ chết sao?”
“Câm miệng!”
“Yên tâm đi.” Hắn nói: “Trước khi cô đồng ý, tôi sẽ không chết được đâu. Tôi còn chưa thực hiện được giấc mơ của cô nữa…”
Âm cuối kết thúc đột ngột.
Dữu Vãn Âm không thể thuyết phục hắn nên nàng dùng cách khác để chặn miệng hắn.
Hạ Hầu Đạm không nhớ từ khi nào, giác quan của hắn lại bắt đầu bị tê liệt. Có thể là ngày đầu tiên xuyên không đến, hoặc có thể là ngày đã giết người đó, cũng có thể do sau khi bị đau đầu hết ngày này qua ngày khác, cơ thể đã kích hoạt cơ chế tự vệ.
Nhưng vào lúc này, thế giới khó hiểu này lại sinh ra hắn một lần nữa.
Tiếng mưa rơi đinh tai nhức óc, tựa như có ai đó vén tấm rèm cách âm lên.
Mọi nỗi đau đớn trong cơ thể đều rõ ràng hơn gấp trăm ngàn lần, mọi dây thần kinh đều gào thét đòi bốc cháy.
Đôi môi của nàng dường như được làm từ dung nham. Mùi gỉ sắt nồng nặc từ cổ họng lan ra, vướng vào môi lưỡi quấn quýt, không biết là ai cho ai một ngụm máu.
Cơ thể co rúm lại theo phản xạ, như để tránh ngọn lửa. Hạ Hầu Đạm lúc này lại bị căng cơ nhưng vẫn nghiêng người về phía trước, giơ tay lên ôm lấy gáy nàng.
Mưa lớn nghiền nát ba ngàn hạt bụi, trên mặt đất có xác người chết, có người đang hôn nhau.
Cho đến khi Dữu Vãn Âm thở hổn hển, khẽ giãy dụa.
Hạ Hầu Đạm buông nàng ra, cười nói: “Ngọt lắm.”
Dữu Vãn Âm: “...”
Anh cũng khá giỏi đó?
Nàng điên tiết lao lên, muốn đấu lại.
Bắc Chu: “Làm phiền rồi.”
Khóe miệng Bắc Chu có máu, bị thương bên trong.
Hai tên mật vệ do Dữu Vãn Âm đưa đến đã đã giúp đỡ vào thời điểm quan trọng, hợp tác với ông ấy để khuất phục Đồ Nhĩ. Bắc Chu trói gô Đồ Nhĩ lại, kiên nhẫn đứng sang một bên nhìn bọn họ không tách rời, không biết đợi bao lâu mới có thể lịch sự ngắt lời.
Hai tên mật vệ đang kiểm tra thương vong trong điện. Có một số tên thị vệ vẫn chưa chết. Được họ giúp đỡ để chữa trị vết thương. Còn tìm thấy hai người Yến quốc vẫn còn sống, trói lại với nhau rồi đem đến cạnh Đồ Nhĩ.
Dữu Vãn Âm đột nhiên tỉnh táo lại, xấu hổ quay đi. Bắc Chu nhìn thấy vết thương trên ngực Hạ Hầu Đạm, sắc mặt liền thay đổi: “Đạm Nhi!”
Hạ Hầu Đạm mặc một chiếc long bào màu đen sẫm, không nhìn thấy vết máu, nhưng tấm vải mà Dữu Vãn Âm băng bó cho hắn đã hoàn toàn bị nhuộm đỏ.
Hạ Hầu Đạm cúi đầu nhìn: “Không sao đâu.”
Bắc Chu vẻ mặt âm trầm, một tay kéo đỉnh đầu của Đồ Nhĩ lên: “Người này không cần giữ lại đúng không?”
Tưởng chừng như hành động có thời cơ và thuận lợi như vậy của Đồ Nhĩ sẽ thành công, nhưng lại kết thúc với thất bại, lúc này mọi người đều mất tinh thần, chỉ có đôi mắt sâu thẳm đó vẫn đang nhìn chằm chằm vào Hạ Hầu Đạm , trong đó có hai ngọn lửa ma trơi đang bốc cháy.
Hắn ta nhổ một bãi nước bọt: “Quả nhiên, người Hạ chỉ có vũ khí thâm độc và quái vật không phải nam cũng không phải nữ.”
Bắc Chu cố gắng hết sức đè nén cảm giác muốn tát hắn ta: “Đạm Nhi, giết sao?”
“Giết hắn ta!” Một giọng nữ sắc bén đột nhiên vang lên từ trong góc.
Dữu Vãn Âm giật mình, lúc này mới nhìn thấy Thái hậu ngồi dưới đất vẻ nhếch nhác.
Thái hậu: “Giữ hắn ta lại làm gì, chờ hắn ta cùng Đoan Vương trong ngoài phối hợp sao!”
Hạ Hầu Đạm kinh ngạc nói: “Suýt chút nữa quên mất người còn sống.”
Thái hậu: “...”
Trước khi vụ ám sát bắt đầu Hạ Hầu Đạm đã triệt để trở mặt, không có ý định hàn gắn lại vào lúc này. Hắn thậm chí không thèm nhìn Thái hậu một cái, nhìn chằm chằm vào Đồ Nhĩ và rơi vào một suy nghĩ ngắn ngủi.
Dữu Vãn Âm bị nói chen vào như vậy, suy nghĩ đã quay trở lại đúng quỹ đạo. Người của Đoan Vương vẫn chằm chằm như hổ đói ở trong rừng, không thể nhìn thấy tình hình ở Hưởng Điện, tạm thời sẽ không tấn công trực tiếp. Nhưng qua một lúc mà vẫn chưa có động tĩnh gì, chúng nhất định sẽ đến kiểm tra tình hình.
Bỗng nhiên phát hiện Hạ Hầu Đạm chưa chết, chúng sẽ phản ứng thế nào? Đã đến bước này rồi, liệu có làm điều tương tự như thế, giết vua rồi đổ lỗi lên đầu người Yến quốc không?
Bắc Chu hiển nhiên là nghĩ tới điểm này, liếc mắt nhìn ra ngoài: “Đối đầu trực diện vào lúc này, ta không có cơ hội thắng.”
Dữu Vãn Âm cảnh giác nhìn Thái hậu, thấp giọng nói: “Dương Đạc Tiệp đã đi điều động cấm quân.”
Hạ Hầu Đạm: “Cấm quân không chắc có thể điều động được.”
Dữu Vãn Âm: “Thiếp tin tưởng vào miệng lưỡi của huynh ấy”
Hạ Hầu Đạm mỉm cười: “Vậy chúng ta chờ xem.”
Đồ Nhĩ đột nhiên cũng cười một tiếng: “Không cần lãng phí công sức.”