Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Hắn ta nhìn chằm chằm vào ngực Hạ Hầu Đạm, trong mắt hiện lên vẻ vui mừng thâm độc: “Ngươi sẽ chết sớm thôi. Bọn ta đã bôi chất độc của Khương quốc lên vũ khí, vết thương của ngươi sẽ không lành lại được, máu ngươi sẽ không ngừng chảy, không ngừng chảy cho đến khi khô cạn.”
Dữu Vãn Âm kinh ngạc, mặt mày biến sắc.
Bắc Chu nắm lấy cổ áo hắn: “Thuốc giải đâu?”
Đồ Nhĩ cười lớn.
Hắn ta biết cái chết sắp đến gần nên chỉ muốn dùng nỗi đau của đám người đó để đưa tiễn chính mình.”Là loại giống với Uông Chiêu! Các ngươi nhìn ta làm gì? Hắn ta đương nhiên đã chết rồi, cùng với đoàn sứ giả thật sự bị bọn ta chặn đánh giữa đường, ha ha ha, chết một cách quằn quại, trước khi tắt thở vẫn bò trên mặt đất, vươn cổ nhìn về phía Hạ quốc!”
Toàn thân Dữu Vãn Âm run rẩy.
Một bàn tay lạnh lẽo nắm lấy cổ tay nàng.
Hạ Hầu Đạm mượn lực đứng dậy, nhặt một thanh kiếm từ dưới đất lên, hơi loạng choạng đi về phía Đồ Nhĩ, mỗi bước đi đều để lại dấu chân đẫm máu.
Nhưng hắn lại đi qua Đồ Nhĩ, giương kiếm về phía người Yến ở bên cạnh.
Người Yến đó hét lên một tiếng thảm thương.
Lại kêu lên một tiếng nữa.
Hạ Hầu Đạm máy móc giương kiếm lên tấn công lần nữa, lần nào cũng né tránh chỗ hiểm của người Yến đó, ruột của hắn ta rơi ra, hét lên như một con lợn bị giết thịt.
Dữu Vãn Âm che miệng lại, không nói nữa.
Một vài giọt máu nóng bắn lên mặt Đồ Nhĩ. Đồng tử của hắn ta co rút, dùng sức giãy giụa: “Hạ Hầu Đạm! Ngươi còn là vua của một nước sao? Thả bọn chúng đi, có gan thì tấn công ta này!”
Thanh kiếm của Hạ Hầu Đạm cắm vào xương sườn của đối thủ, không thể rút ra được nữa. Hắn ta cúi xuống nhặt một thanh nữa, đổi một người Yến khác, tiếp tục việc luyện sức.
Đồ Nhĩ phẫn nộ một cách bất lực, chửi bới đến mức nói năng lộn xộn.
Hạ Hầu Đạm lại giơ kiếm lên nhưng lần này không thể hạ xuống. Dữu Vãn Âm từ phía sau ôm hắn, thanh âm run rẩy: “Đừng cử động, ngươi không thể chảy máu thêm nữa…”
Hạ Hầu Đạm dừng lại. Vào lúc này, Bắc Chu tấn công như tia chớp, giáng cho hai tên đó một đòn sảng khoái.
Hạ Hầu Đạm hít một hơi, buông lỏng ngón tay, thanh kiếm rơi xuống đất vang lên một tiếng.
Hắn đứng không vững, cả cơ thể trượt xuống, nhưng hắn không muốn ngã trước mặt Đồ Nhĩ. Dữu Vãn Âm cảm giác được, cố gắng đỡ lấy thân thể hắn, nháy mắt với mật vệ.
Mật vệ mang ra một chiếc ghế từ đại sảnh, đỡ Hạ Hầu Đạm ngồi xuống. Khi Dữu Vãn Âm buông hắn ra, nàng phát hiện tay mình dính đầy máu máu sẫm.
Nàng cắn răng đưa tay ra sau lưng lau chúng đi.
Hạ Hầu Đam cụp mắt nhìn Đồ Nhĩ, hai mắt đỏ hoe, bình tĩnh nói: “Nhiệm vụ của Uông Chiêu là bí mật, ngay cả phụ mẫu cũng không biết sự thật. Ta đã nói với hắn ta rằng chuyến đi này rất nguy hiểm, nếu hắn ta không muốn,có thể không đi.”
Đồ Nhĩ không ngờ hắn phát điên xong lại ngoảnh lại bắt đầu nói những lời như thế, nhìn chằm chằm vào hắn một cách khó hiểu.
“Hắn ta cho rằng đàm phán hòa bình là kế hoạch lớn của đất nước, không thể không đi. Nếu như có bất trắc, xin trẫm cho người báo cho hai người lớn tuổi trong nhà hắn ta biết, cho hắn ta chỗ chôn cất cẩn thận để linh hồn hắn ta tìm về được cố hương.”
Hạ Hầu Đạm nhìn Đồ Nhĩ: “Trẫm muốn hắn ta chết ở nơi đàng hoàng, an ủi linh hồn hắn ta trên trời.”
Đồ Nhĩ: “?”
Hạ Hầu Đạm nói mấy lời mà có nằm mơ hắn cũng không nghĩ đến: “Bây giờ, chúng ta đàm phán hoà bình đi.”
Ngoại trừ Dữu Vãn Âm, những người còn sống đều nghi ngờ hình như tai mình có vấn đề.
Sự im lặng trong phòng bị phá vỡ bởi tiếng mắng mỏ của Thái hậu. Sự tỉnh táo của nữ nhân đang trên bờ vực sụp đổ, bà ta kéo lê chiếc chân bị thương bò về phía họ, như thể muốn tự tay làm thay, giết chết Đồ Nhĩ.
Hạ Hầu Đạm nói với mật vệ một câu ngắn gọn: “Chăm sóc tốt cho Thái hậu.”
Thái hậu được chăm sóc rồi.
Hạ Hầu Đạm: “Vãn Âm, đưa súng cho Bắc thúc, bảo thúc thúc chú ý ngoài cửa lớn.”
Dữu Vãn Âm lo lắng nhìn hắn một cái, Hạ Hầu Đạm cười trấn an đáp lại: Hắn biết chính mình đang làm gì.
Đồ Nhĩ: “Ngươi đang nói nhảm cái gì vậy? Ngươi phải là người chết, ta là kẻ đào tẩu. Làm sao có thể nói chuyện vớ vẩn này?”
Hạ Hầu Đạm rất bình tĩnh: “Đúng vậy. Ngươi cứ coi như sắp chết rồi, chỉ tùy tiện nói mớ thôi. Vào giờ này ngày mai, hoàng huynh tốt của trẫm và thúc thúc của ngươi nên nâng ly chúc mừng.”
Bất tri bất giác, các đường phố và ngõ ngách ở đô thành vắng tanh, như thể bị mưa lớn cuốn trôi thành một thị trấn ma. Những người dân thường sống dưới chân hoàng đế, có khứu giác nhạy như dã thú, nên họ đều đóng cửa sổ và trốn trong nhà.
Dương Đạc Tiệp lắc lắc xiềng xích trên tay: “Đại ca, người đâu?”
Phó thống lĩnh ngồi trước mặt đang ăn hạt dưa, không để ý tới y.
Người này do Triệu Ngũ Thành thăng chức. Triệu Ngũ Thành ra lệnh giam giữ Dương Đạc Tiệp để xét xử, nhưng hắn hiểu rằng tên này chỉ cần bị giam lại chứ không cần xét xử gì cả. Kéo dài thời gian, đến khi hoàng đế trên núi chết thì xong chuyện.
Dương Đạc Tiệp cười nói: “Đại ca, gặp nhau là hữu duyên, tả hữu vô sự, ta kể cho ngươi một câu chuyện nhé?”
Phó thống lĩnh nhả vỏ hạt dưa ra, quay đầu nhìn mưa rơi ngoài cửa sổ.
Dương Đạc Tiệp không quan tâm liệu hắn ta có nghe hay không: “Câu chuyện kể rằng khi Tào Tháo đi đánh Viên Thuật, gặp phải hạn hán nghiêm trọng, quân đội bị thiếu lương thực. Quan lương hỏi Tào Tháo rằng nếu tướng sĩ không có cơm để ăn thì phải làm sao. Tào Tháo trả lời: “Người hãy đổi hộc lớn thành hộc nhỏ, rồi phát cho họ.” Quan lương lại hỏi rằng nếu tướng sĩ có bất mãn thì phải làm thế nào. Tào Tháo nói rằng không sao cả, sẽ có biện pháp khác.”
Tiếng nhai hạt dưa nhỏ dần.
Dương Đạc Tiệp giả vờ như không để ý: “Khi khẩu phần ăn bị giảm, tướng sĩ rất tức giận. Tào Tháo nói với quan lương: 'Cần mượn ngươi một thứ để ổn định tinh thần quân đội - cái đầu trên cổ ngươi.' Quan lương bàng hoàng, kêu oan, nhưng Tào Tháo tỏ ra oan ức: ‘Ta biết ngươi không có tội, nhưng không giết ngươi, chẳng lẽ là giết ta?’”
Ngoài cửa sổ, một tia sét xẹt qua. Tiếng sấm vang lên trên bầu trời, giáng xuống ngay trên đầu họ như thiên trụ bị gãy rồi đổ xuống.
Phó thống lĩnh: “...”
Phó thống lĩnh cười lạnh một tiếng: “Vòng vo như thế rốt cuộc là ngươi muốn nói cái gì?”
Dương Đạc Tiệp tặc lưỡi lắc đầu: “Đại ca, ngươi thiệt thòi vì ít đọc sách đấy. Triệu Ngũ Thành rõ ràng có thể để cho ngươi trông coi ta, sao lại phải ra lệnh ngươi 'xét xử' ta công khai?”
Phó thống lĩnh sửng sốt.
Dương Đạc Tiệp: “Không thể cứu vua, phải có một cái đầu rơi xuống, đúng không? Giả sử Hoàng đế chết rồi, Đoan Vương đến hỏi tội cũng chỉ để khoe khoang. Triệu Ngũ Thành là con chó của Đoan Vương, sẽ không có chuyện gì xảy ra với hắn, nếu có thì chỉ có thể là… Việc hỏi cung không có kết quả, làm trì hoãn việc người kêu gọi xuất quân "