Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Bọn họ phải đề phòng tai mắt của Hạ Hầu Bạc.
Mọi người lĩnh mệnh rời đi.
Dữu Vãn Âm nhìn Hạ Hầu Đạm đang nằm trên giường. Trên mặt hắn không còn một tia huyết sắc, nhìn xám xịt như đã chết. Theo motip của loại sách này, thái y thường không giúp được gì.
Nàng đi qua đi lại hai vòng: “Bắc thúc, A Bạch đâu? A Bạch rốt cuộc đang ở đâu? Hắn ta không phải ra ngoài tìm thuốc cho bệ hạ sao?”
Bắc Chu bất đắc dĩ lắc đầu, lúc trước A Bạch cũng không tiết lộ gì cho ông ta, Hạ Hầu Đạm cũng chưa từng nhắc đến.
Dữu Vãn Âm hít sâu một hơi: “Ta nhớ ra một người… Không ổn, ta lại quên mất nàng ta.”
Nàng gọi ám vệ đến: “Nhanh đi mời Tạ phi đến. Nếu có nguy hiểm thì bảo vệ nàng ấy. Nếu không có việc gì, hỏi xem cô ấy có quen một người học trò thiên tài nào ở Thái Y Viện không, cùng nhau mang tới đây.”
Tạ Vĩnh Nhi đến rất nhanh.
Sáng nay sau khi báo tin cho Dữu Vãn Âm xong, Tạ Vĩnh Nhi liền nhanh chóng trốn vào trong cung của mình, giả bệnh không dám gặp ai. Nàng ta sợ Dữu Vãn Âm không hiểu ý mình, lại sợ nàng hiểu rồi phản ứng quá khích, khiến Hạ Hầu Bạc cảnh giác. Hôm nay trọng tâm chú ý của Hạ Hầu Bạc hẳn là ở trên núi, nhưng ai có thể đảm bảo y không để lại chiêu gì đằng sau để đối phó với mình chứ?
Màn đêm buông xuống, Tạ Vĩnh Nhi rốt cuộc cũng đợi được ám vệ đến đưa nàng ta đi diện thánh.
Bước vào tẩm cung, nàng ta thở phào nhẹ nhõm: “Các người còn nhớ đến tôi! Cả ngày nay tôi ngay cả thức ăn nước uống do cung nhân đưa tới cũng không dám động vào, sợ Hạ Hầu Bạc giết tôi...”
Dữu Vãn Âm rót một chén trà đưa qua: “Vất vả rồi, khoảng thời gian này cô cứ ở đây đi, đừng ra ngoài nữa.”
Tạ Vĩnh Nhi khát nước không chịu nổi, bưng chén lên định uống, lại ngờ vực dừng lại: “Sao cô lại ra nông nỗi này? Hoàng đế còn sống không? Không phải là nhiệm vụ thất bại, các ngươi muốn kéo tôi theo chôn cùng chứ?”
Dữu Vãn Âm: “...”
Nàng dẫn Tạ Vĩnh Nhi vào phòng trong.
Cung nhân đã cởi long bào dính máu của Hạ Hầu Đạm ra, đại khái xử lý vết thương cho hắn. Tạ Vĩnh Nhi vừa nhìn thấy vết thương trên ngực hắn vẫn không ngừng chảy máu, hít thở không thông: “Xảy ra chuyện gì vậy?”
Dữu Vãn Âm mệt mỏi ngồi xuống mép giường, tóm tắt sự việc trong vòng nửa phút.
Tạ Vĩnh Nhi đứng hình tại chỗ.
Một lúc sau, suy nghĩ của nàng ta chậm rãi hoạt động: "... Súng.”
Dữu Vãn Âm gật đầu.
Tạ Vĩnh Nhi: “Ngầu quá.”
Dữu Vãn Âm: “Cảm ơn.”
Tạ Vĩnh Nhi cảm thấy tê liệt cả người, thầm nghĩ đến nước này, dù thế nào cũng phải ôm chặt lấy đùi của đôi gian phu dâm phụ này, tuyệt đối không thể đứng về phía đối lập với bọn họ.
Mới ba ngày trước, nàng ta còn không thể tưởng tượng được mình lại phải vắt óc suy nghĩ hiến kế cho bọn họ: “Khử trùng vết thương...”
“Đã dùng cồn sát trùng rồi.”
“Có thể truyền máu không?”
“Không biết nhóm máu.”
Tạ Vĩnh Nhi: “Tôi là nhóm máu O, người hiến máu vạn năng!”
Dữu Vãn Âm: "Ý cô là trước khi xuyên không cô là nhóm máu O?”
Tạ Vĩnh Nhi im lặng.
Dữu Vãn Âm: “Chỉ có thể dùng cách nghĩ của người xưa thôi, bây giờ cấp thiết nhất là giải độc. Người học trò thiên tài mà cô quen biết...”
“Hắn ta tên là Tiêu Thiêm Thái. Vừa rồi ám vệ đến tìm, tôi đã cho người báo cho hắn ta rồi, để hắn ta đi theo thái y đến đây hỗ trợ, tránh gây chú ý.” Tạ Vĩnh Nhi nhíu mày: “Nói đi nói lại, sao cô biết ta quen biết hắn ta?”
Dữu Vãn Âm: “...”
Đó là bởi vì trong truyện viết như vậy.
Thế nhưng chưa kịp để Dữu Vãn Âm bịa ra lời giải thích, Tạ Vĩnh Nhi lại tự mình hiểu ra: “Cô lợi hại thật đấy, ngay cả ở Thái Y Viện cũng có tai mắt? Tôi đi tìm hắn ta lấy thuốc phá thai, cô cũng biết rõ toàn bộ quá trình? May mà lúc trước không đấu với cô nữa.”
Dữu Vãn Âm: ".”
Dữu Vãn Âm: “Cảm ơn.”
Sự thật là tuyệt đối không thể nói cho Tạ Vĩnh Nhi biết.
Nàng lôi kéo Tạ Vĩnh Nhi, ban đầu chính là lợi dụng sự đồng cảm của người cùng xuyên không. Một khi phát hiện bản thân mình lại là nhân vật trong sách, dưới sự đả kích to lớn, tâm lý của Tạ Vĩnh Nhi sẽ thay đổi như thế nào, thì không thể đoán trước được.
Hơn nữa, Dữu Vãn Âm cảm thấy nếu mình là nhân vật trong sách, mình cũng không hy vọng biết được chuyện này.
Ý chí tự do đều bị phủ định, còn gì có thể dựa vào nữa chứ?
Thái y già dẫn theo Tiêu Thiêm Thái đến.
Tiêu Thiêm Thái mười tám tuổi, khí chất ôn hòa, là một thiếu niên nho nhã. Sau khi quỳ xuống hành lễ, ánh mắt cứ liếc về phía Tạ Vĩnh Nhi, vẻ mặt muốn nói lại thôi.
Lúc lão thái y lau mồ hôi lạnh bắt mạch, Tạ Vĩnh Nhi nhớ tới những điều cần chú ý, bèn nhỏ giọng nói với Dữu Vãn Âm: “Đã nhốt Đồ Nhĩ lại chưa? Trước khi ký kết hiệp ước hòa bình không thể để hắn ta tự do hoạt động, với cái đầu óc đơn giản của hắn ta, nhỡ như người của Hạ Hầu Bạc tiếp cận, hứa hẹn sẽ gi3t c.h.ế.t hoàng đế và Yến Vương…”
“Yên tâm đi, đã nhốt lại rồi.”
Ánh mắt Tiêu Thiêm Thái lướt từ trên xuống dưới người Hạ Hầu Đạm, thấy hắn hôn mê bất tỉnh, bên cạnh dường như cũng không có ai chủ trì, bèn dè dặt tiến đến bên cạnh Tạ Vĩnh Nhi: “Tạ phi nương nương, có thể cho ta nói chuyện riêng được không?”
Hai người đi ra xa một đoạn, đến chỗ không có ai, Tiêu Thiêm Thái hạ thấp giọng xuống mức thấp nhất, ẩn chứa mong đợi hỏi: “Nương nương muốn để hắn ta sống, hay là chết?”
Trên xà nhà phía trên đầu hắn ta, ám vệ đã rút dao găm ra.
Tạ Vĩnh Nhi: "?”
Tạ Vĩnh Nhi vội vàng nói: “Để hắn ta sống, để hắn ta sống.”
Từ khi xuyên không đến nay, nàng ta chưa từng tha thiết cầu nguyện cho Hạ Hầu Đạm đừng chết như vậy, mức độ thành kính sánh ngang với Đồ Nhĩ và tân thống lĩnh cấm quân.
Bản thân Hạ Hầu Đạm có lẽ cũng không biết, ngày hôm nay lại là ngày có nhiều người cầu phúc cho hắn nhất trong lịch sử.
Tiêu Thiêm Thái lộ vẻ nghi ngờ, dường như đang phán đoán xem nàng ta có bị uy hiếp hay không: “Chẳng phải nương nương nói, ở trong cung này sống không bằng chết, chỉ mong Hạ Hầu Bạc...”
Tạ Vĩnh Nhi vội vàng che miệng hắn ta lại: “Lúc này khác lúc trước, Hạ Hầu Bạc trong lòng ta đã chết rồi!” Nàng ta không thể tiết lộ thêm cho hắn ta, trong thời gian ngắn cũng không nghĩ ra được lời giải thích nào thuyết phục, bèn cắn răng nói: “Kỳ thật... Bệ hạ đối với ta rất tốt, là ta tự mình che mắt, không nhận ra tâm ý của mình.”
Tiêu Thiêm Thái: ".”
Hắn ta nhìn chằm chằm vào nàng ta một lúc, xoay người nói: “Ta hiểu rồi.”
Bóng lưng dường như có chút lạc lõng.
Dữu Vãn Âm khi đọc truyện đã biết người này là một trong những nam phụ bị Tạ Vĩnh Nhi thu hút, ngay cả việc bọn họ nói nhỏ với nhau cũng có thể đoán được tám chín phần mười. Thấy Tiêu Thiêm Thái ủ rũ quay lại, nàng vội vàng nở nụ cười hòa ái: “Tiêu tiên sinh, bây giờ chúng ta chỉ có thể dựa vào ngươi thôi.”
Lão thái y đang định biện bạch: "?”
Tiêu Thiêm Thái nhỏ giọng nói: “Xin thứ cho ta mạo muội.” Vượt qua ông ta đi đến xem xét kỹ càng vết thương của Hạ Hầu Đạm.
Tiêu Thiêm Thái: “Bệ hạ dường như trúng phải một loại độc dược vô cùng bá đạo, khiến khí huyết trong người ngưng trệ, vô cùng nguy hiểm…”