Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Dữu Vãn Âm nín thở chờ đợi phán quyết sinh tử của hắn ta.
Tiêu Thiêm Thái: "... Nhưng dường như liều lượng rất ít, hoặc là do long thể bệ hạ cường tráng, cho nên vết thương đã bắt đầu có dấu hiệu lành lại.”
Dữu Vãn Âm đột nhiên sững sờ, vội vàng đến gần.
Lúc trước nàng vẫn luôn không dám nhìn thẳng vào vết thương đáng sợ kia, bây giờ nghe hắn nói như vậy, mới phát hiện ra máu quả nhiên đã chảy chậm hơn rất nhiều.
Nàng trong nháy mắt như được sống lại, không thể tin được hỏi: “Thật sao? Đây thật sự không phải là sắp chảy hết máu sao?”
Khóe miệng Tiêu Thiêm Thái giật giật: “Bệ hạ cát nhân thiên tướng*, sẽ không có việc gì đâu. Vi thần đi kê một đơn thuốc cầm máu.”
*Cát nhân thiên tướng: người có tướng này thường là người tài giỏi, tự lập lại được Thần Tài ưu ái nên hậu vận thường sang giàu.
Lúc này, trong thành vốn nên giới nghiêm, vô số tin tức đang hỗn loạn truyền đi trong bóng tối.
Phe cánh của Thái hậu đang khẩn trương dò hỏi hôm nay đã xảy ra chuyện gì, đoàn sứ thần chạy đi đâu, Thái hậu lại bị sao.
Phe cánh của Hạ Hầu Bạc đang bí mật bàn bạc vì sao nhiệm vụ thất bại, hoàng đế dựa vào cái gì để thoát khỏi nguy hiểm, tình hình hiện tại nên thay đổi kế hoạch như thế nào.
Dương Đạc Tiệp đang viết thư mật cho Lý Vân Tịch, ca ngợi Hạ Hầu Đạm.
Dưới ánh trăng, một bóng người vội vàng chạy trốn, mò đến từng nhà của những người quen biết trong phe cánh của Hạ Hầu Bạc, nhưng lại không gõ cửa được, cuối cùng bị loạn tiễn bắn chết trên đường.
Tân thống lĩnh cấm quân không chút do dự chém đầu hắn ta, vui mừng nói: “Hồi cung phục mệnh, tội nhân Triệu Ngũ Thành đã đền tội!”
Theo như sắp xếp ban đầu, ngày mai chính là ngày lành tháng tốt do Khâm Thiên Giám chọn để tiến hành hoà đàm. Đến lúc đó nếu Hạ Hầu Đạm không thể đến quan sát, thì tương đương với việc nói rõ với Hạ Hầu Bạc rằng: Ta đã mở cửa, ngươi có thể ra tay rồi.
Từng tế bào trên cơ thể Dữu Vãn Âm đều đang kêu gào mệt mỏi, nhưng nàng không dám lơ là, nhân lúc cung nhân đang sắc thuốc, nàng lại kéo Tạ Vĩnh Nhi thương lượng lại một lần về việc bố trí phòng thủ trong cung, phái thêm người đến những nơi mà Hạ Hầu Bạc từng lợi dụng sơ hở.
Địa điểm giam giữ Đồ Nhĩ, Dữu Vãn Âm không nói cho Tạ Vĩnh Nhi biết.
Bắc Chu đang ở trong mật đạo dưới chân bọn họ canh giữ Đồ Nhĩ. Lối ra đầu bên kia của mật đạo đã bị phong bế, cho dù Hạ Hầu Bạc có thần thông quảng đại cũng không tìm được người.
Nếu Hạ Hầu Bạc đi đến bước trực tiếp hành thích, thì mật đạo chính là đường lui cuối cùng của bọn họ.
Hạ Hầu Đạm sắc mặt trắng bệch nằm trên giường, bất tỉnh nhân sự, thuốc trong muỗng đều theo khóe môi hắn chảy xuống gối.
Nhìn đôi môi đang đóng chặt của hắn, Dữu Vãn Âm người đọc hơn vạn quyển tiểu thuyết đã hiểu ra, quay đầu nhìn về phía Tạ Vĩnh Nhi.
Tạ Vĩnh Nhi cũng hiểu, kéo Tiêu Thiêm Thái đi: “Chúng ta né tránh một chút.”
Nàng ta sắp xếp Tiêu Thiêm Thái ở thiên điện, nghĩ đến Dữu Vãn Âm cũng đã đến giới hạn, ban đêm có lẽ cần một người thay ca, bèn quay trở lại.
Vừa lúc nhìn thấy Dữu Vãn Âm môi đỏ thắm, đặt bát thuốc đã cạn xuống, lại hùng hổ bưng bát cháo lên, nghe thấy tiếng bước chân mới quay đầu lại nhìn.
Tạ Vĩnh Nhi lui về phía sau một bước: “Quấy rầy rồi. Hai người cứ tiếp tục đi.”
Hạ Hầu Đạm tỉnh lại vào chiều ngày hôm sau.
Ngủ quá say, ngủ quá lâu, hắn nhất thời quên mất hiện tại là lúc nào, tưởng rằng mình vẫn chưa đi núi Bắc, theo bản năng muốn ngồi dậy, lại hít một ngụm khí lạnh ngã trở về gối.
Vết thương trên ngực vẫn còn đau, nhưng dường như đã ngừng chảy máu. Hắn thử cử động tay chân một chút, ngoại trừ mệt mỏi, không còn vấn đề gì khác.
Xem ra lần này cũng không chết được. Nhận thức được chuyện này, phản ứng đầu tiên của hắn lại là có chút mệt mỏi.
Ánh mắt lướt qua mép giường, Hạ Hầu Đạm chậm rãi quay đầu.
Dữu Vãn Âm nằm nhoài bên mép giường, nhắm mắt gối lên cánh tay của mình. Nàng đã thay một bộ y phục khác, dường như vội vàng tắm rửa qua loa, tóc dài xõa tung. Hạ Hầu Đạm đưa tay qua, nhẹ nhàng vuốt ve đỉnh đầu nàng, đầu ngón tay truyền đến hơi ẩm. Nàng ngay cả tóc cũng chưa kịp lau khô đã ngủ mất rồi.
Hạ Hầu Đạm lắc chuông gọi cung nhân, muốn bảo người ôm nàng lên giường, Dữu Vãn Âm lại giật mình tỉnh dậy, mơ mơ màng màng nói: “Anh sao rồi?”
Có lẽ bởi vì suy yếu, hoặc là bởi vì vừa mới tâm ý tương thông, Hạ Hầu Đạm trông hiền hoà đến mức giống như chưa từng giết người, ánh mắt nhìn về phía nàng ôn nhu như nước, quả thực có thể khiến nàng quên mất tên điên trên núi kia: “Khỏe hơn anh tưởng tượng một chút. Trong cung thế nào rồi?”
“Hôm nay không lâm triều, nói với bên ngoài là anh đang ở chỗ Thái hậu vấn an, cửa cung vẫn không cho ra vào. Nhưng em muốn dọa Hạ Hầu Bạc một chút, nên cho người đi bày trí chỗ ngồi hoà đàm ngày mai như bình thường. Bên hắn ta tạm thời chưa có động tĩnh gì.”
“Thái hậu thì sao?”
Dữu Vãn Âm vừa leo lên giường, vừa lắc đầu: “Nghe nói là đang la hét ầm ĩ, nhưng ngay cả nói cũng không nói rõ ràng. Những đại thần phe cánh của Thái hậu thì như kiểu bầy tôi cứu vua, lần lượt đến đây, đều bị em đuổi đi hết.”
Hạ Hầu Đạm cười nói: “Dữu tỷ uy vũ.”
Dữu Vãn Âm nặng nề nằm xuống bên cạnh hắn, ngoại trừ buồn ngủ đã không còn cảm nhận được gì khác: “Anh nhớ ăn chút gì rồi ngủ tiếp đi, em chịu hết nổi rồi, ngủ một lát, có chuyện gì thì gọi em...”
“Ừm.” Hạ Hầu Đạm nắm lấy tay nàng: “Giao cho anh.”
Xung quanh quanh quẩn mùi thuốc trên người Hạ Hầu Đạm, thần kinh căng thẳng rốt cuộc cũng thả lỏng, mấy ngày nay lần đầu tiên nàng chìm vào giấc ngủ ngon.
Nhưng mà đợi nàng lần nữa mở mắt ra, bên cạnh lại trống không.
Bên tai truyền đến tiếng nói chuyện khe khẽ: "... Giữ đất riêng, không xâm phạm lẫn nhau. Còn có thông thương buôn bán, trước tiên dùng lụa là gốm sứ đổi với các ngươi một ít da lông hương liệu... Danh sách cụ thể ở đây, ngươi mang về xem trước, không có vấn đề gì thì chờ đến buổi lễ ngày mai.”
Đã vào đêm, ánh nến chiếu lên màn giường. Dữu Vãn Âm lặng lẽ đứng dậy, vén màn giường nhìn ra ngoài, Hạ Hầu Đạm đang ngồi đối diện với Đồ Nhĩ, bên cạnh là Bắc Chu.
Đồ Nhĩ cầm hiệp ước hoà bình đọc một lúc, sau đó đặt xuống: “Ta có một vấn đề, ta phải lấy thân phận gì để kết minh với Đại Hạ? Tân Yến Vương sao? Đến lúc đó ta sẽ dẫn theo viện quân của Đại Hạ đánh về Yến quốc, lấy đầu của Trát Loa Ngõa Hãn? Làm như vậy trong mắt bá tánh chẳng khác nào phản quốc?”
Hạ Hầu Đạm thong thả ung dung nói: “Đương nhiên là không, chẳng phải ngươi là sứ giả do Trát Loa Ngõa Hãn phái tới sao?”
Đồ Nhĩ: "?”
Hạ Hầu Đạm: “Ngày mai sau khi hiệp ước được ký kết, chúng ta sẽ truyền tin tức này ra khắp nơi, lan truyền đến tận Yến quốc. Nói rằng Trát Loa Ngõa Hãn rất có thành ý, vì hoà đàm mà phái tới cả vương tử Đồ Nhĩ. Đại Hạ cảm động trước tấm lòng của lão ta, coi ngươi là khách quý. Bây giờ hai nước rốt cuộc cũng ngừng chiến, bá tánh Yến quốc chịu đủ tra tấn bởi chiến tranh cũng sẽ vui mừng khôn xiết. Đến lúc đó...”