Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
“Đến lúc đó, nếu Trát Loa Ngõa Hãn muốn khai chiến, trở mặt không nhận hiệp ước này, thì chính là bội tín bạc nghĩa, làm vua không có tình người?”
Hạ Hầu Đạm cười nói: “Không ngờ ngươi cũng có thể thông suốt như vậy.”
Đồ Nhĩ: "?”
Đồ Nhĩ: “Ta coi như ngươi đang khen ta. Với sự hiểu biết của ta về Yến quốc, đến lúc đó, không cần ta quay về Yến quốc, người ủng hộ ta sẽ tự mình đánh nhau với Trát Loa Ngõa Hãn. Ta không muốn nhìn thấy quê hương chìm trong nội loạn, muốn giết Trát Loa Ngõa Hãn, phải đánh nhanh thắng nhanh. Ngươi có thể cho ta mượn bao nhiêu người?”
Hạ Hầu Đạm hình như ra hiệu bằng tay, từ góc độ của Dữu Vãn Âm không nhìn thấy.
Hạ Hầu Đạm: “Tiền đề là ngươi vừa trở về phải thực hiện theo hiệp ước, vận chuyển hàng hóa đến biên giới cùng nhau trao đổi.”
Đồ Nhĩ trầm ngâm một lát, trịnh trọng gật đầu: “Được.”
Hắn ta đứng dậy: “Tối nay ta có thể ngủ trên đó không?”
“Không được.” Hạ Hầu Đạm không chút do dự: “Trong mật đạo có giường chiếu, Bắc Chu đi cùng ngươi, đi thôi.”
Dữu Vãn Âm dường như nghe thấy tiếng nghiến răng của Đồ Nhĩ: “Thà chết chứ không chịu nhục!”
Hạ Hầu Đạm: “Vậy ngươi giết ta lần nữa?”
Đồ Nhĩ hít sâu một hơi, ghé người xuống, bò về phía lối vào dưới gầm long sàng.
Dữu Vãn Âm vội vàng nhắm mắt giả vờ ngủ.
Đợi sau khi Đồ Nhĩ và Bắc Chu đều đi xuống, Hạ Hầu Đạm lại ôm vết thương nằm xuống bên cạnh nàng, thở hắt ra một hơi.
Dữu Vãn Âm ghé sát tai hắn nhỏ giọng hỏi: “Anh cho hắn ta mượn người, là A Bạch sao?”
Hơi thở nóng hổi của nàng phả vào tai và cổ hắn. Hạ Hầu Đạm nghiêng đầu nhìn, không hiểu sao lại nhớ tới cảm giác của hai cánh môi này. Rất mềm mại, lại rất đàn hồi, giống như kẹo dâu tây mềm trong ký ức xa xôi.
Hắn đột nhiên hôn lên môi nàng một cái: “Đáp đúng rồi, cộng mười điểm.”
Dữu Vãn Âm đỏ mặt, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra: “Một mình A Bạch là đủ rồi sao?”
Hạ Hầu Đạm lại hôn một cái: “Trừ mười điểm, trước mặt anh em còn muốn nhắc đến A Bạch bao nhiêu lần nữa?”
Dữu Vãn Âm: “...”
Đừng trêu chọc nữa, trêu chọc nữa vết thương sẽ nứt ra đấy.
Dữu Vãn Âm trở mình quay lưng về phía hắn: “Ngủ đi, trước sáng mai cố gắng ngủ nhiều một chút, có lợi cho việc hồi phục vết thương.”
Hạ Hầu Đạm lại không chịu im lặng: “Em không đói sao?”
“Em... Thiếu ngủ nên không có khẩu vị, em đã bảo bọn họ ninh cháo lửa nhỏ rồi, đợi nửa đêm tỉnh lại rồi ăn.”
“Ừm.”
Dữu Vãn Âm mở mắt ra trong bóng tối, nhìn màn giường: “Nói đến chuyện này, em có chuyện muốn hỏi anh.”
Ở nơi nàng không nhìn thấy, cơ thể Hạ Hầu Đạm cứng đờ.
Hắn không quên, mình đã nói muốn nói cho nàng biết một chuyện.
Lúc đó hắn còn tưởng rằng đó sẽ là di ngôn của mình.
Dữu Vãn Âm: “Sao anh biết dao găm của San Y trông như thế nào?”
Hạ Hầu Đạm: “...”
Hắn nghe thấy giọng nói của chính mình, thuần thục tự động bật ra khỏi cổ họng: “Đã điều tra qua. Cung nhân năm đó đến nhặt xác cho nàng ta nói.”
“Vậy...”
Móng tay Hạ Hầu Đạm ghim vào lòng bàn tay.
“Vậy lúc ở trong điện Hưởng, sau khi nhận ra Đồ Nhĩ, anh nên lập tức vạch trần hắn ta, nói không chừng còn có thể tránh được trận ác chiến trên núi.”
Hình như đã qua mấy giây đồng hồ dài đằng đẵng, Hạ Hầu Đạm mới tiếp lời: “Lúc đó hắn ta đã giết người, muốn lấy mạng anh, lời nói không có chứng cứ như vậy, hắn ta sẽ không nghe đâu.”
“Nhưng mà sau đó...”
“Sau đó hắn ta thất bại, trong lòng không muốn chấp nhận thất bại. Anh cho hắn ta đối tượng trả thù mới, mục tiêu sống mới, hắn ta tự nhiên nguyện ý tin tưởng.”
Trong đêm khuya thanh vắng, giọng nói lạnh nhạt của Hạ Hầu Đạm mang theo một tia giễu cợt: “Em không thể đánh thức một người đang giả vờ ngủ, nhưng có thể bỏ đói để đánh thức hắn ta.”
Dữu Vãn Âm thở dài: “Hắn ta đã giết Uông Chiêu, em không muốn đồng tình với hắn ta. Nhưng câu chuyện của hắn ta và San Y cũng rất khiến người ta đau lòng. Thế đạo này, sống sót đã là may mắn, có thể ở bên nhau lại càng là xa xỉ.”
“Chúng ta thì có thể.”
Dữu Vãn Âm mỉm cười, xoay người khoác lấy cánh tay hắn - vốn định ôm chầm lấy, nhưng lại kiêng kỵ chứng sợ tiếp xúc không rõ nguyên nhân của hắn, chỉ có thể từng bước một.
Lần này Hạ Hầu Đạm không có phản ứng bài xích. Có lẽ là quá suy yếu, không còn sức vùng vẫy nữa. Nhưng Dữu Vãn Âm luôn cảm thấy mình được hưởng đãi ngộ đặc biệt, rất hài lòng: “Nghĩ theo một khía cạnh nào đó, cũng phải cảm ơn chuyện này, nếu không chúng ta cứ tiếp tục dây dưa như vậy, lỡ đâu một ngày nào đó chúng ta chết bất đắc kỳ tử, còn chưa kịp yêu đương đàng hoàng.”
“Yêu đương...” Hạ Hầu Đạm vô thức lặp lại.
Nàng lại có chút ngượng ngùng: “Tội lỗi tội lỗi, rốt cuộc em vẫn là kẻ coi trọng tình yêu rồi. Thật sự là đã chứng kiến sinh tử vô thường, khiến người ta đột nhiên có suy nghĩ hôm nay có rượu hôm nay say.”
Hạ Hầu Đạm không lên tiếng nữa.
Dữu Vãn Âm không nhận được hồi đáp, có chút ngại ngùng, huých hắn: “Anh không có chút cảm giác nào sao? À đúng rồi, lúc trước khi lên núi hình như anh có nói muốn nói cho em biết một chuyện?”
"... Chẳng phải em còn đang buồn ngủ sao? Ngủ trước đi, đợi ngày khác rồi nói.”
Rạng sáng ngày hôm nay, khi ánh sáng le lói, các triều thần của Đại Hạ đã đội sương thu đứng bên ngoài chính điện, chờ đợi buổi tảo triều. Bọn họ dường như đến sớm hơn thường lệ, nhưng không ai mở miệng chào hỏi.
Trong im lặng, một cơn gió lạnh thổi qua.
Đám người âm thầm chia thành hai phe, hai bên đều len lén quan sát đối phương.
Nhìn thần sắc, phe cánh của Thái hậu rụt cổ lại, ai nấy đều lo lắng; phe cánh của Hạ Hầu Bạc thì đầy vẻ cảnh giác, như lâm đại địch.
Đương nhiên cũng có ngoại lệ.
Ví dụ như Mộc Vân.
Mộc Vân vừa rụt cổ vừa cảnh giác.
Y là nội gián do Hạ Hầu Bạc cài vào phe cánh của Thái hậu, lúc này phải gánh chịu nỗi lo lắng gấp đôi.
Từ hôm kia đến hôm qua, toàn thành giới nghiêm, trong cung càng bị phong tỏa chặt chẽ, không ai được ra vào. Sau khi tân thống lĩnh cấm quân nhậm chức, hôm qua đã tuần tra trong hoàng thành đến tận năm lần, khiến các cửa hàng phải đóng cửa sớm, dân chúng ngay cả ra ngoài cũng không dám.
Ngay cả một con lợn cũng có thể ngửi thấy mùi vị của sự thay đổi.
Mộc Vân biết việc đã hỏng bét - y đã thả Đồ Nhĩ lên núi, nhưng Đồ Nhĩ lại không thể dứt khoát trừ khử Hạ Hầu Đạm và Thái hậu.
Từ miệng của mật thám, y nghe nói xác chết được đưa xuống từ núi Bắc chất thành một ngọn núi nhỏ, sau đó bị vội vàng chôn cất trong đêm. Thị vệ, người Yến quốc, viện binh do Hạ Hầu Bạc phái thêm, gần như không ai sống sót.
Trong cơn mưa bão dữ dội kia rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Hoàng đế và Thái hậu còn sống không? Làm sao còn sống?
Không phải là Mộc Vân không nỗ lực chuộc lỗi. Cả ngày hôm qua, y giả vờ lo lắng cho Thái hậu, nhiều lần nhờ người xin vào, muốn vào cung thăm hỏi, nhưng đều bị ngăn lại. Trong cung nói với bên ngoài rằng, Thái hậu đột nhiên lâm bệnh, cần tĩnh dưỡng.
Không chỉ như vậy, bản thân hoàng đế cũng cả ngày không lộ diện.
Mộc Vân vắt óc trước mặt Đoan Vương phân tích: “Phần lớn là cả hai người đều bị thương nặng, nguy hiểm đến tính mạng. Điện hạ có thể nhân cơ hội này ra tay, đừng để bọn họ hồi phục lại!”