Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Lời còn chưa dứt, mật thám đã báo tin mới: “Trong cung vẫn đang bố trí chỗ ngồi ở chính điện như bình thường, nói là thánh chỉ của bệ hạ, sáng mai khi tảo triều sẽ ký hiệp ước hoà bình với sứ thần Yến quốc.”
Mộc Vân: “...”
Đầu óc Mộc Vân trống rỗng.
Hạ Hầu Đạm tung tin tức này ra, chẳng khác nào đang tuyên bố với thiên hạ một câu: Người chiến thắng là trẫm.
Nếu hoàng đế không sao, tại sao không gặp ai?
Còn nữa, sứ thần Yến quốc ở đâu ra? Người Yến quốc không phải đến hành thích sao? Không phải đã chết hết rồi sao? Hạ Hầu Đạm định từ đâu biến ra đoàn sứ thần? Cho dù tìm người giả mạo, Yến quốc không thừa nhận, hiệp ước này có tác dụng gì?
Khác với Tư Nghiêu luôn nung nấu ý định báo thù, Mộc Vân là mưu sĩ bẩm sinh. Y thích thú với việc giăng bẫy trong bóng tối, thích thú nhìn thấy con mồi rơi vào bẫy mà vẫn chưa hiểu chuyện gì xảy ra.
Lần đầu tiên trong đời, y cảm thấy con mồi lần này lại là bản thân.
Lúc đó Hạ Hầu Bạc cười, hỏi y: “Sáng mai lên triều, ngươi nói ta có nên đến không?”
Da đầu Mộc Vân tê dại: “Cái này, hoàng đế có lẽ chỉ đang cố ý bày nghi trận, giả vờ như không có chuyện gì, muốn ngăn cản điện hạ.”
Hạ Hầu Bạc nhìn y: “Nhỡ đâu hắn ta thật sự không sao thì sao?”
Mộc Vân: “...”
Có thể toàn thân trở về từ núi Bắc, tên hoàng đế điên này rốt cuộc có át chủ bài gì thâm sâu khó lường?
Không ai có thể xác định tình trạng hiện tại của hắn. Nếu hắn bị thương nặng, Hạ Hầu Bạc hoàn toàn có thể thong thả thu lưới, tiễn hắn về trời. Nhưng ngược lại, nếu hắn thật sự không sao, thì sau khi xử lý xong Thái hậu, hắn sẽ quay sang đối phó với Hạ Hầu Bạc.
Trên trán Mộc Vân toát ra mồ hôi lạnh: “Điện hạ không cần quá lo lắng, hoàng đế những năm nay giả ngốc, không được lòng người, cho dù có âm thầm bồi dưỡng thế lực, thì ở trong triều cũng chưa vững chắc. Bây giờ hắn ta danh nghĩa là khống chế cấm quân, nhưng cấm quân nội bộ mỗi người một ý, nếu thật sự đến bước giao chiến... Thì không có phần thắng quá lớn.”
Dưới trướng Hạ Hầu Bạc có rất nhiều binh lính tinh nhuệ, lại quan hệ tốt với các võ tướng, cho dù không có binh quyền thực sự, chỉ cần hô một tiếng cũng sẽ có rất nhiều người hưởng ứng. Về mặt sức chiến đấu, hoàng đế quả thật không sánh bằng.
Hạ Hầu Bạc gật đầu: “Cho nên nếu Hạ Hầu Đạm có đầu óc, muốn ra tay với ta sẽ đánh nhanh thắng nhanh, đánh úp ta - mà cơ hội tốt nhất, có lẽ chính là buổi triều sáng mai. Ngươi nói có đúng không?”
Đôi mắt bình tĩnh kia lại nhìn y, dường như thật sự đang hỏi ý kiến của y.
Ta xong đời rồi, Mộc Vân thầm nghĩ.
Với sự cẩn thận và đa nghi của Hạ Hầu Bạc, bản thân đã làm hỏng chuyện núi Bắc, e rằng đã bị coi là kẻ phản bội. Mà kết cục của kẻ phản bội, y đã được chứng kiến trên người Tư Nghiêu.
Đến nước này, phải làm thế nào mới có thể bảo toàn tính mạng?
Mộc Vân giả vờ nói lắp trước mặt phe cánh của Thái hậu nhiều năm, lần đầu tiên thật sự bị nói lắp: “Vậy, vậy… trên điện có, có lẽ có bẫy… Hoặc là không có.”
Y mặt đỏ tai hồng, suýt chút nữa quỳ xuống cầu xin tha thứ.
Hạ Hầu Bạc lại không nổi giận, cũng không làm khó y nữa, thậm chí còn nhẹ nhàng an ủi một câu: “Đừng quá tự trách, ngươi đã cố gắng hết sức rồi.” Đoan Vương tự mình quyết định: “Tình hình không rõ ràng, ta cứ cáo bệnh không đi vậy.”
Ngoài cửa điện, các đại thần rất nhanh phát hiện Hạ Hầu Bạc vắng mặt.
Sắc mặt phe cánh của Hạ Hầu Bạc đều khó coi. Bản thân Hạ Hầu Bạc không đến, khí thế đã thua một bậc.
Ban đầu tưởng rằng lật đổ Thái hậu là đại công cáo thành, không ngờ sau nhiều năm như vậy, lại để hoàng đế âm thầm phát triển trước mắt bọn họ.
Phe cánh của Hạ Hầu Bạc hận đến nghiến răng, đã âm thầm quyết tâm, lát nữa lâm triều phải nhìn chằm chằm vào nhất cử nhất động của hoàng đế, giống như bầy sói nhìn chằm chằm vào con đầu đàn già nua, chỉ cần đối phương lộ ra một chút sơ hở, bọn họ sẽ xông lên, cắn đứt cổ hắn.
Từ xa truyền đến ba tiếng roi.
Cửa điện mở toang.
Hạ Hầu Đạm thong dong bước đến trước long ỷ ngồi xuống, thần sắc không khác gì lúc lâm triều ngày thường - nhàm chán.
Cho đến khi nhìn xuống đám quần thần đang hành lễ, hắn đột nhiên lộ ra một nụ cười giễu cợt. Dường như bị biểu cảm trên mặt bọn họ chọc cười, im lặng chế nhạo.
Quần thần: ".”
Nụ cười này chợt lóe rồi biến mất, hắn lập tức lo lắng nói: “Mẫu hậu đột nhiên mắc bệnh, trẫm thật sự ăn ngủ không yên. Chỉ có mau chóng ký kết hiệp ước, dẹp yên chiến sự, mới có thể báo tin vui này trước giường bệnh, để mẫu hậu yên tâm.”
Quần thần: “...”
Ngươi là sợ bà ta chết chưa đủ nhanh sao.
Hạ Hầu Đạm nhấc ngón tay, An Hiền đứng hầu bên cạnh cất cao giọng hô: “Truyền sứ thần Yến quốc!”
Sứ thần Yến quốc chậm rãi bước vào điện.
Mộc Vân quay đầu nhìn lại, cả người cứng đờ.
Đồ Nhĩ đã cạo râu quai nón, mặc áo lông quý giá tượng trưng cho thân phận vương tử, cao lớn oai phong, bước đi hùng dũng. Phía sau hắn ta có một đội tùy tùng đi theo cho có lệ, là do Hạ Hầu Đạm tạm thời tìm người giả mạo, bởi vì tùy tùng thật sự đã chết hết rồi.
Ngoại trừ số ít người biết chuyện, các đại thần vừa nhìn thấy trang phục của hắn ta liền trợn tròn mắt, tiếng xì xào bàn tán vang lên: “Chẳng lẽ đó là...”
Đồ Nhĩ bước qua đám người, khom người hành lễ với Hạ Hầu Đạm: “Vương tử Yến quốc Đồ Nhĩ, bái kiến hoàng đế bệ hạ Đại Hạ!”
Đám đại thần phát điên rồi.
Đồ Nhĩ chịu đựng hàng chục ánh mắt run rẩy, ung dung ngồi xuống chỗ đàm phán.
Lễ bộ Thượng thư phụ trách ký kết hiệp ước cũng đi lên, cả người cứng ngắc, một lúc sau mới lắp bắp nói: “Không ngờ Đồ Nhĩ vương tử lại cải trang vi hành, đích thân đến đây.”
Đồ Nhĩ nghiêng đầu, nhìn Hạ Hầu Đạm qua tầng tầng lớp lớp bậc thang bằng ngọc.
Lúc này, hắn ta thật sự chỉ có một mình, bị người thân vứt bỏ, bị mắc kẹt ở đất khách quê người, bốn bề đều là kẻ thù. May mà là con sói già chinh chiến sa trường nhiều năm, ngồi đó cũng vững như núi Thái Sơn, giữ vững được tình thế: “Thật không giấu giếm, ta được lệnh Yến Vương đến đây, nhưng việc ẩn giấu thân phận trước đó là ta tự ý quyết định. Ta đã đánh rất nhiều trận với Đại Hạ, nhưng chưa từng đặt chân lên đất Đại Hạ, xem qua lễ nghi và phong tục ở đây.”
Hạ Hầu Đạm hòa nhã nói: "Ồ? Vậy kết quả quan sát lần này của ngươi như thế nào?”
Đồ Nhĩ: “Hoàng đế bệ hạ ở tiệc Thiên Thu công minh chính trực, trả lại trong sạch cho ta. Nghĩ đến việc người trên làm người dưới noi theo, minh quân hiền thần, hiệp ước của hai nước nhất định có thể lâu dài.”
Hắn ta nói dối trắng trợn, cả triều thần không ai dám phản bác.
Một mặt là mọi chuyện đã an bài xong, phản kháng cũng vô dụng. Mặt khác, lúc này mọi người đều lo cho bản thân mình, ai còn quản được Yến quốc là chiến hay hòa.
Bọn họ chỉ nghe ra một câu ngầm trong màn đối đáp của Hạ Hầu Đạm và Đồ Nhĩ: Người chiến thắng là trẫm.
Lễ bộ Thượng thư thản nhiên nói: “Yến Vương và Đồ Nhĩ vương tử có tấm lòng như vậy, thật đáng khâm phục.”
Hạ Hầu Đạm: “Bắt đầu đi.”