Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Ngoại truyện [Góc nhìn của Cố Hí]
1.
Không phải là không có ai có ý định cứu vớt tôi.
Miệng bọn họ nói muốn cứu tôi, nhưng trong mắt lại lóe lên ánh sáng tham lam.
Tôi biết, bọn họ đều do người bố trên danh nghĩa của tôi phái tới.
Ông ta muốn thưởng thức dáng vẻ chật vật của tôi khi có được hy vọng, rồi lại bị đẩy mạnh xuống vực sâu.
Tôi cứ không đấy.
Tôi không tin ai cả, chỉ kiên trì tìm cơ hội trốn thoát.
Cuối cùng tôi thất bại và bị tìm thấy, Cố Hoành Thịnh bình tĩnh lạnh lùng ra lệnh cách xử lý tôi, chôn sống.
2.
Nhìn thấy Thẩm Thời, tôi cảm thấy đây lại là trò đùa giỡn của Cố Hoành Thịnh.
Tôi chê bai mắt nhìn người của ông ta ngày càng kém, tên này vừa làm màu vừa có bệnh.
Cho đến khi anh ấy tụt quần ngay trước mặt tôi.
"..."
Tôi nhận ra có gì đó không đúng.
Nhìn cách ăn mặc của anh ấy, chắc cũng là người không thiếu tiền.
Vậy việc Cố Hoành Thịnh không đến ngăn cản, là...
Để cho tôi cơ hội chuộc tội, biểu hiện cho tốt sao?
Nếu quả thực là như vậy thì không còn gì tốt hơn.
3.
Tôi theo Thẩm Thời về nhà.
Ngoài dự đoán.
Ngoài miệng anh ấy chê bai tôi nhưng vẫn luôn không từ bỏ ý định đuổi tôi đi.
Nhưng lại hưng phấn đến mức cả đêm không ngủ khi tôi gọi anh ấy là "anh trai" lần đầu tiên.
Hình như tôi hiểu rồi, dưới vẻ ngoài ảo tưởng sức mạnh của Thẩm Thời là một linh hồn dịu dàng, sạch sẽ nhưng cũng đầy cô đơn.
Nhưng, thế thì đã sao chứ?
4.
Tôi cần mượn lực từ công ty của Thẩm Thời nên đã đề nghị chuyển hộ khẩu.
Phản ứng của anh ấy rất lạ.
Tôi không biết tại sao anh ấy lại do dự nên đã mở miệng hỏi một câu.
Ai ngờ anh ấy lại nghĩ theo hướng đó.
Tôi thu lại lời nhận xét anh ấy sạch sẽ.
Trong đầu anh ấy quả thực chứa toàn tư tưởng đen tối!
5.
Vì câu nói đó của anh ấy, buổi tối tôi đã mơ giấc mơ đó.
Biểu cảm quyến rũ, xúc cảm tuyệt vời.
Sau khi tỉnh lại, tinh thần tôi hoảng hốt, không dám tin.
Tôi không thể nào thích một người đàn ông.
Hơn nữa đó còn là Thẩm Thời, một kẻ đầu óc có bệnh.
Nhưng năm năm sớm chiều bên nhau, đợi đến khi nhận ra, tôi đã quen với sự hiện diện của anh ấy.
Khi ngửi thấy mùi hương phụ nữ trên người anh ấy, cảm xúc giận dữ đã giằng xé trái tim tôi.
Hiếm khi tôi bị mất kiểm soát.
Khi lấy lại tinh thần, Thẩm Thời đã bị tôi lột sạch và đặt trong bồn tắm, trên người đều là những vết đỏ do tôi chà xát.
Chỉ liếc mắt một cái, trái tim tôi cứ đập thình thịch loạn xạ như bị hỏng, sự hưng phấn khó kìm nén chạy loạn trong cơ thể tôi.
Muốn để lại nhiều dấu vết hơn trên người anh ấy.
Muốn anh ấy chỉ thuộc về một mình tôi.
6.
Tôi tưởng anh ấy hiểu ý tôi.
Nhưng lại nghe thấy chính miệng anh ấy phủ nhận.
Chỉ là... em trai?
Ai thèm làm em trai ngoan của anh ấy chứ!
Tôi không nhịn được, nói ra những lời không hay.
Đang định xin lỗi thì lại nghe anh ấy nói muốn rời đi.
Được thôi.
Tôi mới không thèm anh ấy ở lại đây!
7.
Nhớ anh ấy quá.
Nhớ anh ấy quá.
...
Tôi thèm.
Thèm muốn chết đi được.
8.
Anh ấy quay lại rồi.
Lần này, tôi sẽ không để anh ấy đi nữa đâu.