Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
15.
Du Hoa Hạo uống say bí tỉ.
Tôi im lặng nhìn bộ dạng mượn rượu giải sầu của cậu ta mà không nói được câu an ủi nào.
Cuối cùng chỉ có thể để tôi và Cố Hí cùng dìu về khách sạn.
Lúc đi, Du Hoa Hạo túm chặt áo tôi không buông.
Cậu ta ngẩng khuôn mặt lấm lem lên, nghiêm túc và thành kính.
"Anh Thẩm, em... được gặp anh, em thực sự rất vui."
"Ngày mai em đi rồi, có thể để lại áo của anh cho em làm kỷ niệm không?"
"Ừ."
Lòng dạ tôi rối bời, để lại áo cho cậu ta.
Sợ tôi lạnh, không biết Cố Hí lôi từ đâu ra một cái áo đen sì rồi khoác lên người tôi.
Sau đó dẫn tôi đi ngoằn ngoèo, đi một con đường khác thường về nhà.
Tinh thần tôi hoảng hốt, chỉ biết cắm đầu đi theo Cố Hí.
Khi cậu ấy đột ngột dừng lại, tôi vẫn bước về phía trước.
Trán đập vào vai cậu ấy, tôi khó chịu ngẩng đầu lên.
Cố Hí từ từ áp sát, dường như hai tay muốn ôm lấy tôi.
"Anh trai, anh vào phòng em, là muốn?"
Nhìn kỹ lại, căn phòng màu hồng phấn đầy ác ý giống hệt lúc tôi rời đi.
Đúng là căn phòng tôi cố ý cải tạo để khiến Cố Hí ghê tởm.
Nhưng tôi thật sự không có ý như Cố Hí nghĩ, trực tiếp phủ nhận ba lần.
"Anh không có, anh không phải, em đừng nói bậy."
Cố Hí không tin, tốt bụng nói ra suy nghĩ cho tôi biết, bảo rằng không muốn tôi ấm ức.
Thực tế thì khóe miệng sắp toét đến tận mang tai rồi.
Tôi bị dỗ dành, cũng bị đưa lên giường trong cơn mơ màng.
Cậu ấy lột quần tôi xuống, đang định ăn thì chuông điện thoại lại vang lên.
Kéo lại chút lý trí ít ỏi của tôi.
Cậu ấy không muốn nghe, vẫn muốn tiếp tục chuyện vừa nãy.
Tôi có chút tâm lý trốn tránh, nghe máy thay cậu ấy.
"Cố Hí, không muốn người yêu mày bị chém chết thì mang mười triệu tệ đến xx chuộc cậu ta."
???
Người yêu của ai cơ?
Không phải tôi đang ở đây sao?
Thấy vẻ mặt nghi hoặc của tôi, Cố Hí bình tĩnh tùy ý giải thích.
"Không sao đâu anh, chỉ là Du Hoa Hạo bị bắt cóc thôi, em sắp xếp người bên đó rồi, cậu ta sẽ không sao đâu."
16.
Cuối cùng chúng tôi vẫn đến Thành Tây.
Đùa à, chuyện liên quan đến tính mạng con người đó, sao tôi có thể mặc kệ?
Trên đường đi, Cố Hí nói cho tôi biết kế hoạch của cậu ấy.
Khi chúng tôi đến nơi, nhìn thấy Du Hoa Hạo bị trói vào cột bên bờ sông.
Trước mặt cậu ta có một người đang ngồi uống trà rất ung dung.
Tuy động tác uống trà của ông ta rất tao nhã, nhưng sự chú ý của tôi vẫn không tránh khỏi rơi vào hai cánh tay trái phải đắc lực của ông ta.
Hai người họ một người ngoáy mũi, một người móc tai.
Cuối cùng, động tác nhất trí búng tay.
Ánh đèn chiếu xuống, ghi lại đường parabol hoàn hảo của chúng.
Ừm... sau đó bị người ta uống vào bụng.
Khuôn mặt nghiêm túc của Cố Hí cũng suýt không giữ được.
Cậu ấy phải hoãn một lúc lâu mới cười khẩy một tiếng.
"Đường đường là cựu chủ tịch Cố thị mà thủ đoạn lại hèn hạ đến thế sao?"
Cố Hoành Thịnh cười lớn, đầy hứng thú thưởng thức sự "cố tỏ ra bình tĩnh" của Cố Hí.
Nhưng sau đó, ông ta chú ý đến tôi.
"Ồ, Thẩm Thời, không hổ là con trai tốt của ta."
Cố Hí bị làm cho buồn nôn.
Không muốn lãng phí thời gian nữa, cậu ấy lén ra hiệu sau lưng cho thuộc hạ hành động.
Còn Du Hoa Hạo nghe đám người bắt cóc mình coi mình là bạn trai Cố Hí thì càng giãy giụa kịch liệt.
Vì miệng bị dán băng dính nên chỉ có thể ú ớ phản bác.
"Hộ pháp" chê cậu ta ồn ào, cởi trói cho cậu ta dưới sự cho phép của Cố Hoành Thịnh.
Rồi túm áo xách cậu ta ra ngoài lan can, lớn tiếng dọa nạt:
"Còn lải nhải nữa là tao ném mày xuống biển cho cá mập ăn đấy."
Du Hoa Hạo lập tức ngoan ngoãn.
Nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh.
Một đám người mặc đồ đen xuất hiện, Cố Hí cũng đích thân đi bắt ông bố già của mình, hiện trường lập tức trở nên hỗn loạn.
Tôi lo Cố Hoành Thịnh còn chiêu sau, mắt không chớp nhìn bọn họ chằm chằm.
Lại nghe thấy một tiếng tõm, chỗ Du Hoa Hạo đứng đã không thấy bóng dáng cậu ta đâu nữa.
17.
Lúc này không ai lo được cho cậu ta, tôi đành tự mình nhảy xuống cứu.
Ngay khoảnh khắc chạy tới, tôi bị Cố Hí kéo vào lòng.
Cậu ấy run rẩy, yếu ớt bất lực:
"Anh, cầu xin anh, đừng rời bỏ em."
Lưng tôi dán chặt vào lồng ngực cậu ấy, tôi nghe thấy nhịp tim hoảng loạn của cậu ấy.
Dần dần đồng điệu với nhịp tim của tôi.
Tình huống khẩn cấp, tôi đẩy cậu ấy ra nhưng lại bắt gặp dáng vẻ đỏ mắt ngấn lệ đáng thương của cậu ấy.
Lúc này, tiếng chửi bới của Du Hoa Hạo truyền đến.
"Cố Hí cái đồ chó chết nhà anh."
"Anh đã sớm sắp xếp người, lại cố tình đến cuối cùng mới cứu tôi, anh là đang trả thù tôi."
Cố Hí không thèm để ý, cậu ấy tủi thân nhìn tôi.
Tôi đành phải xoa đầu cậu ấy, dịu dàng an ủi:
"Em yên tâm, anh sẽ không đi nữa đâu."
Lúc này cậu ấy mới hài lòng, cả người to đùng rúc vào lòng tôi, bấy giờ mới rảnh rỗi để ý đến lời chửi rủa của Du Hoa Hạo.
"Có à?''
"Trái tim tôi dễ vỡ lắm, cậu đừng có vu khống tôi."
Du Hoa Hạo cạn lời nhìn tôi.
Tôi ngại ngùng gãi mũi, cậu ấy thích sao thì kệ cậu ấy vậy.
Dù sao người đang yêu cũng sẽ thay đổi tính tình rất nhiều, tôi biết từ lâu rồi.
Tôi đưa Du Hoa Hạo đã trải qua một đêm kinh hồn bạt vía về nhà, còn Cố Hí chịu trách nhiệm xử lý chuyện sau đó.
Bận rộn cả ngày, tôi không đợi được Cố Hí thì đã ngủ quên trên ghế sô pha.
Trong mơ, có người bế tôi lên giường.
Cái đầu xù lông cọ tới cọ lui bên cổ khiến tôi thấy nhột.
Tôi đẩy cậu ấy ra, mơ màng bảo cậu ấy đừng quậy.
Cố Hí lại ghé vào tai tôi u oán nói:
"Anh, anh không đợi em đã ngủ rồi, em muốn bồi thường."
"Ưm."