Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
13.
Nhưng ai có thể nói cho tôi biết, bây giờ là tình huống gì không?
Tôi bị hai người kẹp ở giữa, dường như bọn họ bị kích thích lòng hiếu thắng gì đó, cứ cắm cúi bóc tôm cho tôi.
Thậm chí đọ tốc độ còn chưa đủ, Du Hoa Hạo bắt đầu xiên thịt tôm đã bóc xong thành xiên nhét vào tay tôi, còn ném cho Cố Hí một nụ cười khiêu khích.
Cố Hí mặt không đổi sắc, trắng trợn xếp tôm thành hình trái tim trong đĩa cho tôi.
Rồi đẩy đến trước mặt tôi.
Hai người nhìn tôi chằm chằm.
Một người là khách đến chơi, tôi là chủ nhà không tiện bác bỏ mặt mũi cậu ta.
Người kia là bạn trai mới quen, không hợp ý là đè tôi ra hôn.
Hơn nữa hình như còn sắp không nhịn nổi nữa rồi.
Tôi nhanh trí đút xiên tôm trên tay vào miệng Cố Hí.
Đĩa tôm kia thì đổ vào miệng Du Hoa Hạo.
Ổn thỏa.
Nhưng hình như cả hai người họ đều không vui vẻ lắm.
Tuy vậy, họ vẫn vui vẻ cảm ơn tôi.
"Anh, tôm hùm đất anh đút em ăn đúng là khác hẳn tôm hùm đất bình thường~"
Âm cuối của Cố Hí mang theo cái móc câu đầy ám muội, khiến tôi buồn nôn rùng mình.
Tôi đánh cậu ấy một cái.
"Nói tiếng người đi, đừng có lên cơn."
Du Hoa Hạo cười khanh khách, dìm hàng đối thủ nâng mình lên.
"Đúng thế anh Thẩm, tổng giám đốc Cố đâu có hiểu lòng người như em."
Tôi bắt đầu nghi ngờ ba năm trước lúc đâm vào Du Hoa Hạo, cái cậu ta bị hỏng không phải chân, mà là não.
Tôi cũng cho cậu ta một cái tát.
"Cậu nữa."
14.
Rất nhanh, hai người vừa ngoan ngoãn chưa được bao lâu lại bắt đầu giở chứng.
Nhưng phương hướng thay đổi rồi.
Mặt bọn họ đen sì như nhau, thi nhau làm đối phương ghê tởm.
"Nào, em trai Du, nếm thử món ve sầu nướng đặc sản này xem."
"Lúc cho vào miệng, chân và râu chạm trán với lưỡi và răng, lưỡi cuộn lại đưa nó xuống dưới răng hàm rồi cắn."
"Cảm giác của bộ xương ngoài giống như cắn nát một miếng bánh quy cực cứng, nhưng nội tạng bên trong tươi ngon mọng nước, tan ngay trong miệng."
"Chắc chắn cậu chưa từng ăn món ngon thế này đâu nhỉ?"
Cố Hí gắp một con ve sầu nướng, không nói hai lời nhét vào miệng Du Hoa Hạo.
Du Hoa Hạo không địch lại, bị buộc phải nuốt xuống món ngon đầu lưỡi này.
Lông mày của cậu ta nhăn lại kẹp chết được cả một con ruồi.
Đang định nôn khan thì bắt gặp ánh mắt khiêu khích của Cố Hí.
Cậu ta lập tức phản công.
"Anh Cố, anh cũng đừng khách sáo với tôi, nhìn con châu chấu nướng này xem, ngoài giòn trong mềm..."
Chưa đợi cậu ta nói xong, Cố Hí đã nắm lấy cổ tay cậu ta đẩy ngược lại.
KO.
Tôi: "..."
Xin phép nôn trước.
Còn không nhìn ra bọn họ đang tranh giành tình cảm thì tôi đúng là mù.
Tôi lườm Cố Hí một cái: "Em ghen tuông vớ vẩn cái gì, cậu ta chỉ là một đứa trẻ con thôi."
Còn giày vò nữa thì thằng bé sẽ bị ám ảnh tâm lý với quán nướng mất.
Cố Hí mặc kệ tất cả, đè tôi xuống hôn chụt chụt.
"Anh trai, cậu ta ăn cả thứ đó rồi, anh đừng nói chuyện nhiều với cậu ta nữa."
"Vả lại chúng ta vừa mới bên nhau, em không muốn để người khác làm phiền chúng ta."
Tôi gạt tay cậu ấy ra, ra vẻ nghiêm túc nói: "Chỉ cho phép quan lại đốt lửa chứ không cho dân đen thắp đèn à?"
Vốn dĩ chỉ là lời phản bác, nhưng tôi bất giác nhận ra lời nói đó mang đậm mùi giấm chua.
Biểu hiện của Cố Hí cũng nói lên tất cả.
Cậu ấy vui mừng khôn xiết nắm lấy tay tôi, ngón trỏ gãi gãi vào lòng bàn tay.
"Em sai rồi, nhưng mà... anh trai đang ghen sao?"
Tôi còn chưa kịp trả lời thì phía sau đột nhiên truyền đến tiếng chai rượu rơi vỡ tan tành.
Tôi quay đầu nhìn lại, chỉ thấy khóe mắt của Du Hoa Hạo đỏ hoe, hốc mắt đẫm lệ, trên mặt viết đầy vẻ tuyệt vọng.
"Các người, ở bên nhau rồi?"
Tôi há miệng nhưng cổ họng như bị nghẹn lại, không nói nên lời.
"Ừ, như cậu thấy đấy." Cố Hí giành trả lời trước.
Du Hoa Hạo cố gượng cười, nụ cười vỡ vụn.
"Chúc... mừng.
"Một triệu anh Thẩm thua, nhớ trả nhé."