Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
11.
Tỉnh lại lần nữa, tôi đang nằm trên đùi Cố Hí, mặt đối diện với bụng dưới của cậu ấy.
Bên tai truyền đến tiếng nói chuyện, nhưng tôi chỉ nhận ra được vài từ rời rạc.
Cái gì mà "chạy rồi", "phản kích cuối cùng".
Vào tai trái ra tai phải.
Tôi chỉ toàn tâm toàn ý quan sát sự nhấp nhô trước mắt.
Muốn sờ thử quá.
Và tôi cũng làm thế thật.
Con người không háo sắc thì háo cái gì?
Tôi vươn tay chọc chọc, cứng thật.
Còn gồ lên nữa chứ.
Tuy xúc cảm không tốt bằng một múi bụng to đùng của tôi, nhưng cũng coi như luyện tập không tệ.
Phải thưởng.
Tôi lại sờ thêm mấy cái.
Thế mà lại là tám múi cơ đấy.
Tôi chơi đến quên cả trời đất, không để ý đến sự yên tĩnh quá mức lúc này.
Cho đến khi cả người bị Cố Hí vớt dậy, đối diện với khuôn mặt đầy vẻ cầu mà không được của cậu ấy.
Yết hầu gợi cảm chuyển động, trong mắt ẩn chứa cơn bão sắp mất kiểm soát.
Như muốn xé nát tôi ra.
Thôi xong, hình như nghịch dại rồi.
"Anh trai, không cho em danh phận mà lại chơi đùa thân thể của em, anh hư quá."
May mà cậu ấy còn có việc chính phải làm, một cuộc điện thoại gọi đến, cậu ấy để lại một câu với giọng điệu trầm thấp:
"Anh trai, đợi em."
Trước khi đi, cậu ấy còn cố ý vỗ vào mông tôi một cái.
Tôi cuộn mình trên ghế sô pha, lăn qua lăn lại.
Đột nhiên, tôi ngồi dậy tự tát mình một cái.
Đúng là sắc đẹp làm mờ lý trí, sao tôi phải nghe lời cậu ấy như thế chứ?
Mông sắp không giữ được nữa rồi, giờ không chạy thì đợi đến bao giờ?
Hơn nữa tôi tính toán thời gian, Du Hoa Hạo cũng sắp đến rồi.
12.
Trong lúc chờ đón máy bay, tôi mở Weibo tìm kiếm tên nam nữ chính thật sự.
Trong nguyên tác, nữ chính Diệp Dật Mỹ là diễn viên nữ mới nổi trong giới giải trí, Cố Hi là cậu chủ nhà họ Cố vừa được nhận về.
Khi Diệp Dật Mỹ bị dùng quy tắc ngầm, Cố Hi đã làm anh hùng cứu mỹ nhân, từ đó mở ra màn dạo đầu cho tình yêu của họ.
Tuy câu chuyện sáo rỗng, nhưng ngặt nỗi văn phong của tác giả quá tốt, sức hấp dẫn giới tính bùng nổ khiến người ta chèo thuyền sống chết.
Vì vận mệnh của Cố Hí thay đổi nên tuyến truyện của nam nữ chính cũng đã sớm khác đi.
Tôi đang bổ sung thính, nhưng khoảnh khắc nhìn thấy mặt Cố Hi, tôi lại nhớ đến ánh mắt cảnh cáo của cậu ta.
Sau đó lập tức cảm thấy khó chịu.
"Anh Thẩm!"
Du Hoa Hạo vừa nhìn thấy tôi đã nhiệt tình cho tôi một cái ôm.
Tôi tắt điện thoại, nhận lấy một chiếc vali của cậu ta, khoác vai cậu ta như anh em tốt.
"Cái thằng này, không rời xa anh được à?"
Bước chân của Du Hoa Hạo khựng lại trong giây lát, vẻ vui mừng trên mặt nhạt đi đôi chút.
Khi tôi nghi hoặc nhìn sang, cậu ta lại như chưa từng có chuyện gì xảy ra, đấm nhẹ vào lưng tôi.
"Đương nhiên rồi, người tốt như anh Thẩm, không ai là... không thích cả."
Mấy chữ cuối quá nhỏ, tôi không nghe rõ.
"Gì cơ?"
Cậu ta cười ha hả, hỏi tôi tối nay đưa cậu ta đi ăn món gì ngon.
"Yên tâm, không bạc đãi cái dạ dày của cậu đâu."
Tôi cười he he.
Nhớ năm xưa tôi và Cố Hí đều không biết nấu cơm, tôi ăn uống lại kén chọn.
Trong năm năm đó, chúng tôi đã chạy khắp các quán cơm lớn nhỏ và cả những quán vỉa hè ở thành phố A.
Ăn xong còn chấm sao, trong đó, số quán 5 sao chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Tôi định đưa Du Hoa Hạo đi ăn ở một quán nướng ở phía Bắc thành phố.
Tôm hùm đất ở đó là tuyệt nhất.
Nhắc đến đây, con sâu tham ăn trong tôi lại trỗi dậy.
Nhớ mong suốt ba năm, cuối cùng hôm nay cũng được ăn lại rồi.
Nhưng tôi tuyệt đối không ngờ tới việc Cố Hí thế mà lại đang đợi tôi ở đó.
Tình cảm tốt thật, cái máy bóc tôm được rèn luyện từ nhỏ tự dâng đến tận cửa, không dùng thì phí.