Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
9.
Chưa kịp nghĩ nhiều, Cố Hí đã sát lại gần, vòng tay lớn vớt một cái đã ôm trọn tôi vào lòng.
Tay kia còn chỉnh lại vị trí còng tay, dường như để phòng ngừa tôi giãy giụa rồi vô tình làm mình bị thương.
Nhưng lần này, tôi không chống cự, còn dùng tay khẽ gãi nhẹ lên mu bàn tay cậu ấy.
Người cậu ấy cứng đờ, ngón tay run rẩy, lập tức mở còng tay, cẩn thận từng li từng tí đan mười ngón tay vào tay tôi.
Mặt và tai đều đỏ lựng lên.
Rõ ràng đã dám cưỡng hôn tôi rồi, vậy mà lúc này lại không dám nhìn thẳng vào mắt tôi.
Tôi thấy buồn cười, cố ý hát để trêu tức cậu ấy.
"Anh em một đời cùng nhau bước đi, những tháng ngày đó sẽ không còn nữa."
Quả nhiên, mặt Cố Hí lập tức đen sì.
"Anh trai, em nghĩ bây giờ em nên là bạn trai của anh mới đúng."
Tôi không phủ nhận nhưng cũng không khẳng định, chuyển sang hỏi về người vừa rồi.
"Không giải thích chút sao, cậu ta là ai?"
Cố Hí hơi bất mãn, nhưng dưới sự truy hỏi đến cùng của tôi, tôi mới biết được chân tướng của cuốn sách này.
Cố Hoành Thịnh có bề ngoài đạo mạo nhưng sau lưng lại bạo hành gia đình bằng thủ đoạn tàn nhẫn.
Bà Cố nhân cơ hội vừa sinh xong, mang theo Cố Hi trong cặp song sinh trốn thoát.
Kết quả bà ấy bị bắt lại, bị đánh chết tươi.
Mà Cố Hoành Thịnh cũng không biết ông ta bị mất một đứa con.
Từ đó chỉ cần ông ta tức giận là Cố Hí sẽ gặp tai ương.
Bị Cố Hoành Thịnh ngược đãi, ngay cả người làm cũng có thể tùy ý bắt nạt.
So với Cố Hi sống ở trại trẻ mồ côi, tuy cuộc sống nghèo khó nhưng lại rất hạnh phúc.
Một người trên trời, một người dưới đất.
Lần đầu tiên tôi gặp Cố Hí chính là lúc cậu ấy đang lên kế hoạch giả chết để trốn khỏi nhà họ Cố.
Hèn gì khoảng thời gian Cố Hí mới đến nhà, hộp thuốc luôn vơi đi một cách khó hiểu.
Cố Hí đáng thương nhìn tôi.
Tôi không bị mê hoặc mà hất tay cậu ấy ra, nheo mắt chất vấn.
"Em vẫn còn chuyện giấu anh."
Cố Hoành Thịnh mất con trai, không thể nào không đi tìm.
Mà Cố Hí ở ngay cùng một thành phố, lại ngang nhiên chuyển vào nhà tôi, sau đó còn đi học mấy năm trời.
Ngay cả hộ khẩu cũng làm dễ dàng như vậy.
Còn thái độ kín như bưng của Cố Hí lại càng đáng ngờ hơn.
Cố Hí mặt dày ôm lấy tôi, cái đầu xù lông cọ tới cọ lui bên cổ tôi.
"Anh trai à, lão già khốn kiếp đó muốn thu mua tập đoàn Thẩm thị, em đây là thuận nước đẩy thuyền thôi mà."
"Hừ."
Tôi đạp con bạch tuộc đang dính trên người mình xuống.
"Quả nhiên anh không nhìn lầm, em đúng là con sói mắt trắng!"
10.
Lúc Cố Hí đang vắt óc suy nghĩ cách lấy lòng tôi thì một tiếng chuông chói tai vang lên.
Tôi nghe điện thoại.
Vô tình bấm vào loa ngoài, giọng nói oang oang ồn ào của Du Hoa Hạo truyền ra từ điện thoại.
"Anh Thẩm, anh sắp xếp xong chưa? Em có thể đi tìm anh không?''
"Một ngày không gặp rồi, anh có nhớ em không?''
"Em nhớ anh quá đi, ở đây một mình chán chết được.''
"Em đã mua vé máy bay đến thành phố A rồi, anh sắp được gặp em rồi, vui không vui không?"
Tôi đưa điện thoại ra xa một chút, đau đầu day day thái dương.
Đang định trả lời thì Cố Hí đã giật phắt lấy điện thoại của tôi.
"Cậu không có anh trai của riêng mình à? Tại sao lại đi cướp anh trai của tôi?!''
"Chán thì tự đi mà tè dầm rồi nghịch bùn, chỗ chúng tôi không hoan nghênh cậu."
Sau khi bảo Du Hoa Hạo cút xa một chút, Cố Hí mới dứt khoát cúp điện thoại.
Rồi còn sờ lên cổ tôi một cách nguy hiểm, cười như không cười.
"Anh trai, cậu ta là ai vậy?"
Kỳ lạ thật, rõ ràng tôi cũng chẳng làm chuyện gì trái với lương tâm.
Nhưng sao bị cậu ta nhìn như vậy, tôi cứ cảm thấy mình như người chồng phản bội vợ thế nhỉ?
Tôi đập tan ảo giác trong đầu, cứng cỏi ưỡn ngực.
"À, chẳng là ai cả, chỉ là một đứa nhóc bám đuôi anh thôi."
10.
Tôi cũng đâu có nói sai.
Sau khi rời đi, tôi đến thành phố khác, lái xe đi tìm tòa nhà văn phòng thích hợp.
Khó khăn lắm mới tìm được một nơi vừa mắt, lại vô tình đụng phải một thiếu niên ở góc cua.
Vì áy náy, tôi bồi thường tiền thuốc men.
Và trong thời gian cậu ta bị gãy xương, tôi đã tận tình chăm sóc.
Bởi vì cái tính hướng ngoại quá mức của cậu ta, tôi bất đắc dĩ biết được rất nhiều về tình hình của cậu ta, cũng bị buộc phải tiết lộ một số thông tin của mình.
Có thể nói trong ba năm qua, cậu ta là người bạn thân nhất của tôi.
Cũng chính cậu ta là người đầu tiên nhận ra tâm tư của Cố Hí đối với tôi.
Tôi không chịu, cũng không dám tin.
Sau đó chúng tôi đánh cược một triệu tệ.
Nghĩ đến đây là tôi lại tức, tôi chọc chọc vào tay Cố Hí, hùng hồn đòi tiền.
"Đưa anh một triệu, anh đã hứa với cậu ta rồi."
Đúng là ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây.
Bây giờ thằng nhóc này đã là người nắm quyền nhà họ Cố rồi.
Còn có danh xưng Thái tử Bắc Kinh nữa chứ.
Đáng ghét, tôi cũng muốn.
"Anh trai, anh đối xử với cậu ta tốt thật đấy." Cậu ấy nghiến răng nghiến lợi.
Tôi đang định phàn nàn về cái tên hố hàng Du Hoa Hạo thì Cố Hí đã đè tôi xuống.
Nụ hôn này hoang dã mãnh liệt như dục vọng không thể kìm nén của dã thú.
Cậu ấy cắn xé không thương tiếc, điên cuồng khuấy đảo.
Tiếng nước lép nhép khiến người ta xấu hổ.
Dù lần này tôi đã được giải phóng đôi tay nhưng cũng không ngăn nổi Cố Hí đang ghen tuông.
Cuối cùng khi không thở nổi nữa, cậu ấy cũng không buông tha cho tôi.
Đến khi không chịu nổi, tôi mới mất mặt ngất xỉu.