Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
7.
Dứt lời, tôi bắt gặp đôi mắt đỏ ngầu hung dữ của Cố Hí.
"Anh trai..."
Lúc này đây, tôi rất muốn hỏi một câu: Cậu khóc thật đấy à?
Nhưng cằm đã bị nâng lên một cách thô bạo, đôi môi ấm nóng mềm mại in xuống.
Hàng mi dài khẽ run lại khiến cậu ấy trông có vẻ căng thẳng.
Ban đầu chỉ là hai bờ môi chạm nhau hời hợt.
Tôi điên cuồng lắc đầu ngả ra sau, cố gắng né tránh.
"Phì phì phì, cậu bị bệnh à?"
Cậu ấy bị lời nói của tôi chọc giận, dùng tay giữ chặt gáy tôi, ép tôi chủ động đón nhận.
Còn cắn một cái lên môi dưới của tôi để trừng phạt.
Không đau, nhưng khiến tôi theo bản năng mở hàm răng đang cắn chặt.
Cố Hí thừa cơ xông vào, vì hưng phấn mà hơi thở dần trở nên nặng nề.
Chiếc lưỡi mềm mại công thành đoạt đất trong khoang miệng tôi, cướp đoạt chút oxy ít ỏi trong lồng ngực.
Thiếu oxy nên đầu óc tôi trống rỗng.
Chỉ có xúc cảm trên môi là ngày càng rõ rệt.
Tiếng rên hừ hừ đầy thoải mái của Cố Hí thỉnh thoảng vang lên, nhắc nhở tôi một sự thật rằng tôi đang bị một người đàn ông hôn sâu.
Cho đến khi cảm nhận được thứ gì đó ở eo...
Tôi mới hoàn hồn, hung hăng cắn cậu ấy một cái.
Mùi rỉ sắt lan tỏa giữa môi răng.
Cuối cùng chúng tôi cũng tách ra.
Trong tình huống này, việc Cố Hí chủ động cởi trói cho tôi còn khó hơn chuyện nghìn lẻ một đêm.
Tôi lùi nhanh về phía sau dựa vào cửa, nâng chân đạp một cú giữa ngực cậu ấy.
Dùng mười phần sức lực, nhưng chẳng làm người ta xê dịch tí nào.
Biết đánh không lại, tôi lập tức muốn chạy.
Nhưng còn chưa kịp rút chân về thì đã bị người ta nắm cổ chân kéo lại, đè xuống giường.
?
Sao ở nhà ma lại có giường thế?
Tôi còn đang hoài nghi cuộc đời thì Cố Hí thuộc phái hành động đã dùng xích khóa luôn hai chân tôi lại.
Cậu ấy vòng tay ôm eo tôi, giọng nói khàn đặc gõ vào màng nhĩ.
"Từ chối lời tỏ tình của em, phủ nhận tình cảm của em.''
"Anh trai, anh nhẫn tâm thật đấy."
Thấy tôi không phản ứng, cậu ấy lại bắt đầu tủi thân rơi nước mắt.
"Anh trai, em sai rồi.''
"Em không cố ý lừa anh đâu.''
"Đều là..."
Nước mắt lăn dài trên má cậu ấy, rơi xuống mặt tôi, nóng hổi như thiêu đốt.
Mẹ kiếp!
Cố Hí đúng là biết cách nắm thóp tôi.
Ban đầu tên này chọc tôi giận là cãi tay đôi với tôi, nhưng không biết từ bao giờ, cậu ấy đã bắt đầu biết làm nũng và khóc lóc với tôi.
Tôi không chịu nổi, tự nhiên sẽ chọn tha thứ cho cậu ấy.
Nhưng bây giờ.
Tôi chớp mắt.
Lờ đi cảm giác kỳ lạ và mềm lòng trong tim.
"Hay là cậu đi hát tuồng đi."
Tôi cắt ngang lời cậu ấy, chân thành gợi ý.
Đột ngột chuyển chủ đề khiến Cố Hí ngẩn ra, ngơ ngác hỏi tại sao.
"Cậu lật mặt nhanh biết bao."
"Anh trai, vậy sau này em chỉ lật mặt cho anh xem thôi."
Cố Hí mím môi cười e thẹn.
Đầu tôi đầy dấu chấm hỏi.
Khoan đã, hình như vừa nãy tôi đâu có khen cậu ấy đâu nhỉ?
8.
Tiếng gõ cửa vang lên bên ngoài.
Tôi mới nhớ ra chúng tôi đã ở đây rất lâu rồi, sớm muộn gì nhân viên cũng sẽ tìm thấy.
Chắc là cậu ấy không thể mặt dày đến mức cho mọi người nhìn thấy bộ dạng chật vật đầy ám muội của chúng tôi đâu nhỉ.
Không cần tiếp tục đối mặt với Cố Hí đang đầy tính xâm lược như bây giờ khiến tôi thở phào nhẹ nhõm.
"Cởi trói cho tôi."
Tôi đắc ý đến mức sắp vểnh cả chân lên.
Đợi ra ngoài rồi, tôi nhất định phải dạy dỗ lại cái thằng nhãi ranh này.
Tuy nhiên, Cố Hí chỉ liếc nhìn tôi một cái nhẹ bẫng rồi lại đặt một nụ hôn lên môi tôi, sau đó thản nhiên mở cửa.
Tôi không kịp tìm thứ gì để che chắn thì đã nghe thấy người đến cung kính gọi một tiếng anh.
Anh?
Tôi tò mò nhìn sang.
Ngoài cửa, một thanh niên quen mắt đang đứng đó.
Không phải vì cậu ta giống Cố Hí đến bảy phần, mà là...
!
Dù là khí chất hay tính cách, dường như đều không khác mấy so với nam chính trong truyện.
Hơn nữa, đây chẳng phải là tên đàn ông hoang đã cướp vợ của Cố Hí sao?
Lúc đó chỉ lo tức giận, bây giờ bình tĩnh lại mới thấy không ổn.
Khoan đã, trong truyện cũng đâu nói rằng nam chính có em song sinh đâu?
Tôi chợt nhớ ra, trước đây từng có người phổ cập khoa học cho tôi, xu hướng tính dục của một người là bẩm sinh.
Trước đây tôi luôn cho rằng do hiệu ứng cánh bướm của mình, lại thêm năm năm chung sống nên Cố Hí mới không phân biệt được đâu là tình yêu, đâu là tình thân.
Tôi luôn dùng cái cớ này để làm tê liệt bản thân, cố gắng trốn tránh những sự thật rành rành trước mắt.
Nhưng nếu như, vốn dĩ có hai Cố Hí thì sao.
Nếu là như vậy...
Thực ra tôi vẫn luôn tự lừa mình dối người rằng chỉ coi cậu ấy là em trai.
Nhưng lúc cậu ấy hôn tôi, tôi chỉ thấy ngạc nhiên và cảm giác như tảng đá trong lòng rơi xuống đất, chứ không hề có chút ghét bỏ nào.
"Đừng gọi tôi là anh, cậu có việc gì không?"
Thái độ của Cố Hí lạnh nhạt, rõ ràng quan hệ của hai người không thân thiết.
"Sếp Cố, lão già kia, ông ta phát hiện ra..."
"Hừ, ông ta thì tính là cái thá gì."
Cố Hí không muốn nói nhiều, định nhốt cậu ta ở lại ngoài cửa.
Thấy khuyên giải thất bại, Cố Hi liếc nhìn tôi, trong mắt ẩn chứa sự cảnh cáo.
Nhưng lại bị Cố Hí chú ý tới, cậu ấy dùng ngón tay móc lấy cà vạt của Cố Hi rồi chậm rãi quấn quanh.
Không biết cậu ấy làm thế nào.
Mà cà vạt càng siết càng chặt, giọng của Cố Hi đột nhiên trở nên nặng nề, gương mặt cũng đỏ bừng vì nghẹt thở.
Mấy giây sau, Cố Hí rộng lòng từ bi buông tha cho cậu ta.
Rồi đẩy mạnh cậu ta ra xa, giọng điệu lạnh như băng sương:
"Quản cho tốt bản thân cậu đi."
Tuy nhiên khi người này quay lại nhìn thấy tôi lại lập tức đổi sang một bộ mặt khác: Mắt chứa tình ý, mặt nở nụ cười.
Giống như chó nhìn thấy chủ nhân vậy.
Vào khoảnh khắc đó, tôi đã thông suốt.
Bất kể thế nào, tôi vẫn luôn có thể chèo được CP, hơn nữa còn đạt đến cảnh giới cao nhất của việc chèo CP...
Được ngồi mâm chủ tọa trong đám cưới của họ.
Nhưng tôi cứ thế dễ dàng tha thứ cho việc Cố Hí lừa dối mình, liệu có làm cậu ấy trở nên hư đốn không nhỉ?