Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
5.
Một ngày nọ, tôi nhìn thấy bức thư tình trong tay Cố Hí, cảnh báo cấp 5 vang lên trong đầu.
Oh no no no!
CP tôi chèo không thể BE được!
Tôi nghiêm mặt, trịnh trọng nói với Cố Hí là không được yêu sớm.
Tôi đã chuẩn bị tinh thần để cãi nhau với cậu ấy, ai ngờ cậu ấy lại đỏ mặt trong tích tắc.
Cố Hí vươn cánh tay dài, kéo tôi vào lòng.
Cậu ấy giữ chặt gáy tôi, ấn tôi vào ngực cậu ấy.
Nhịp tim đập mạnh mẽ và đầy sức sống, giọng nói truyền từ đỉnh đầu xuống run rẩy dữ dội.
"Anh trai, vậy chúng ta mãi mãi ở bên nhau được không?"
"Chỉ có hai chúng ta thôi, không để ai khác làm phiền."
"Em..."
Một suy đoán hoang đường hiện lên trong đầu, sự phiền muộn và bất an dâng lên trong lòng.
Tôi chỉ có thể cắt ngang lời cậu ấy, chặn đứng mọi con đường.
"Yên tâm, em mãi mãi là em trai ruột của anh."
Dường như Cố Hí nghiến răng hỏi ngược lại: "Em trai?"
Cậu ấy lẳng lặng nhìn tôi chăm chú.
Hồi lâu sau, cậu ấy nhếch mép cười nhạo báng tôi một cách ác ý:
"Diễn với anh một chút mà anh tưởng thật à, anh biết không, tôi ghét nhất cái dáng vẻ tự cho là đúng này của anh đấy."
Năm năm sớm tối bên nhau, tôi đã sớm hiểu rõ những biểu hiện trong vô thức khi cậu ấy nói dối.
Chưa kể đến vẻ mặt đau khổ của cậu ấy.
Nhưng khoảnh khắc đó, sự tức giận và đau buồn vẫn không kiểm soát được mà bùng cháy trong lồng ngực.
Cảm xúc quá kích động, thậm chí tôi còn không thốt nên lời chửi mắng nào.
Tôi đã thật sự coi cậu ấy là người nhà.
Nhưng dường như lại không chỉ là người nhà.
Tôi cần thời gian để suy nghĩ kỹ.
Trong đầu rối như tơ vò, chỉ có ý định rời đi là ngày càng rõ ràng.
"Vậy tôi đi là được chứ gì?"
Cậu ấy sẽ giữ tôi lại không?
"Được thôi."
Sự im lặng đáng sợ bao trùm.
Tìm người quản lý công ty thay tôi, lại sắp xếp một đám người dạy dỗ cái thằng nhãi ranh ăn nói xấc xược kia, tôi thu dọn đồ đạc rời đi.
Cho đến hôm nay, tôi mới quay lại thành phố có Cố Hí này.
6.
"Anh trai, anh là của em, mãi mãi là của em.''
"Có phải em nên nhốt anh lại, không cho anh đi đâu hết.''
"Hoặc là ăn sạch anh vào bụng từng chút từng chút một, như vậy chúng ta sẽ có thể mãi mãi bên nhau rồi."
Thân hình cao lớn áp sát, Cố Hí ghé vào tai tôi thì thầm khe khẽ.
Hơi nóng phả vào dái tai nhạy cảm, tôi không kìm được mà rùng mình.
Cố Hí phát hiện ra bèn cười khẽ, cố ý thổi thêm vài cái.
Tôi nhịn hết nổi, nghiêng người dùng vai húc cậu ấy:
"Cậu còn chơi đến nghiện rồi à, mau cởi trói cho tôi."
Cố Hí không động đậy.
Tôi chỉ coi như cậu ấy lại giở trò cũ, nhập vai quá sâu.
Cho dù vừa rồi vẻ mặt của cậu ấy rất nghiêm túc, khi nói chuyện còn ẩn chứa sự nghiến răng nghiến lợi.
Vì biết cậu ấy muốn đối phó với nhà họ Cố, việc đuổi tôi đi trước đó là để bảo vệ tôi nên chúng tôi không liên lạc trong suốt ba năm qua.
Thế nên lý do cậu ấy giả vờ thích tôi vẫn luôn làm tôi phiền lòng.
Lần này trở về, tôi không chỉ muốn chèo CP, mà quan trọng hơn là nói rõ mọi chuyện.
Để trái tim đã rối loạn của tôi quay về quỹ đạo.
Hơn nữa ba năm không gặp, thực ra tôi cũng khá nhớ cậu ấy.
Nhưng Cố Hí lại vươn tay, nhẹ nhàng vuốt những sợi tóc con bên thái dương tôi.
Trong mắt là sự quyết tuyệt và kiên định.
Cậu ấy không mở còng tay cho tôi, mà ôm lấy eo tôi, đẩy về phía trước.
Biến cố bất ngờ khiến tôi không kịp phản ứng, va vào lòng Cố Hí.
Vòng tay của cậu ấy ôm chặt lấy tôi, giọng nói run rẩy làm lộ sự căng thẳng của cậu ấy.
"Anh trai, em không có diễn.''
"Em thích anh, cho dù anh không thích em, em cũng phải giữ anh bên cạnh.''
"Em đã cho anh cơ hội rồi, nếu anh đã chọn quay lại thì anh không chạy thoát được đâu."
Tôi bị lời nói của Cố Hí làm cho choáng váng.
Chỉ vài câu ngắn ngủi nhưng lại gây ra sóng to gió lớn trong lòng tôi.
Cũng khiến tôi bắt đầu dao động.
Trong ba năm xa cách, tôi đã gặm nhấm hồi ức vô số lần.
Phát hiện ra mình đã thông suốt rất nhiều điều, nhưng lại tự trói buộc mình để trốn tránh.
Sau này còn đánh cược cùng một tên phiền phức.
Sức lực trên eo lại siết chặt thêm.
"Anh trai, anh đang nghĩ đến ai vậy?"
Tôi bực mình, quay đầu đi không thèm để ý đến cậu ấy.
"Em sẽ đối xử tốt với anh mà, anh đừng ngó lơ em mà."
"Cậu buông ra trước đã, tôi không thở nổi."
Không gian kín mít vốn đã ít oxy, Cố Hí còn cứ đòi duy trì cái tư thế vặn vẹo này.
Tôi vặn vẹo giãy giụa nhưng lại nghe thấy lời từ chối của Cố Hí.
"Em không."
Ẩn chứa ý tứ cố chấp chiếm hữu.
Tôi thấy cậu ấy là muốn tôi ngạt thở mà chết đây mà.
Tôi nổi giận, dùng đầu húc mạnh vào vai cậu ấy nhưng lại tự làm mình choáng váng.
"Cố Hí, cậu nghe rõ cho ông đây."
"Cái sự thích của cậu đối với tôi chỉ là ảo giác thôi, cậu nên thích... đúng người."
"Tôi không... thích cậu."
Có lẽ do nói dối nên trái tim tôi bỗng dấy lên từng đợt đau nhói.