Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
3.
Chúng tôi nhìn nhau không thuận mắt.
Cậu ấy mắng tôi là đồ mặt liệt chết tiệt, lại bảo đầu óc của tôi có vấn đề.
Tôi giận cậu ấy không biết tốt xấu, đúng là con sói mắt trắng trong truyện Đông Quách tiên sinh và con sói.
Sau này tôi mới biết, cậu ấy là nam chính trong cuốn truyện ngọt ngào này.
Cố Hí, người lẽ ra phải ở trại trẻ mồ côi đến năm mười tám tuổi.
Lúc này tôi mới hiểu, hóa ra tình yêu thực sự vĩ đại đến mức có thể thay đổi bản chất tồi tệ của một con người.
Chúng tôi cứ ồn ào như vậy vài ngày, sau khi ép Cố Hí đổi cách xưng hô gọi tôi là "anh trai", cậu ấy mới nhắc đến vấn đề hộ khẩu.
Tôi vốn định để cậu ấy làm hộ khẩu độc lập nhưng cậu ấy lại từ chối một cách khác thường.
"Anh trai, em muốn chung hộ khẩu với anh."
Tôi theo bản năng định phản bác, nhưng lại bắt gặp ánh mắt như đang nói "Không phải anh không dám đấy chứ" của cậu ấy.
Hừ.
Tôi đồng ý, nhưng tại sao cái việc nhập hộ khẩu trên thế giới này lại giống kết hôn thế nhỉ?
"Xích lại gần chút nữa, đúng rồi, chàng trai bên trái đừng cười cứng ngắc như vậy."
Tôi còn chưa kịp điều chỉnh, Cố Hí đã đưa tay chỉnh lại khóe miệng đang co giật của tôi.
"Anh không muốn cho em nhập hộ khẩu sao?"
Ánh mắt tôi thay đổi, đập mạnh vào cái miệng mở ra là nói bậy của cậu ấy.
"Không biết nói chuyện thì ngậm miệng lại."
Cố Hí trả thù bằng cách véo eo tôi một cái, ánh mắt khinh miệt:
"Người tâm bẩn thì nghe cái gì cũng thấy bẩn."
Tôi: "..."
Muốn đánh chết cậu ấy ghê.
Cũng nhờ màn này, tôi quên béng mất việc phải đổi tên cậu ấy thành Cố Hi.
Buổi tối nằm trên giường, tôi mang theo nụ cười chìm vào giấc ngủ.
Từ nay về sau, tôi không cần phải cố tình làm trò quái đản để thu hút sự chú ý của gia đình nữa.
Có lẽ trong tương lai không xa, tôi cũng không cần phải quá dựa dẫm vào việc chèo CP để hấp thụ tình yêu duy trì sự sống nữa.
Tôi có em trai rồi, he he.
4.
Năm năm chung sống, mối quan hệ của chúng tôi cũng coi như hòa thuận.
Cố Hí có hơi khác biệt so với nam chính trong truyện, cậu ấy luôn âm thầm mưu tính điều gì đó.
Biết tôi tò mò, cậu ấy hào phóng nói cho tôi biết cậu ấy muốn lật đổ nhà họ Cố.
Tôi không để tâm lắm, dù sao cũng chỉ là sớm hơn vài năm.
Đằng nào tôi cũng chỉ đến đây để hóng hớt chèo thuyền thôi.
Chỉ là thỉnh thoảng cậu ấy hay lên cơn, lúc thì dính lấy tôi như kẹo cao su, lúc thì tránh tôi như tránh tà.
Một lần đi bàn hợp tác, tôi nhầm rượu trắng thành Sprite rồi uống say bí tỉ một cách mất mặt.
Về nhà vừa mở cửa, tôi đã bị Cố Hí dùng sức kéo mạnh vào lòng.
Trời đất quay cuồng, tôi nôn hết lên người cậu ấy.
Cố Hí kiên nhẫn dìu tôi đi rửa mặt, trong cơn mơ màng, tôi bị cậu ấy chà xát có phần thô bạo làm cho tỉnh giấc.
"Toàn mùi của người khác, hôi chết đi được."
?
Tôi đưa tay lên ngửi, mùi hoa hồng thơm nức mũi, đâu có hôi đâu.
Tôi chống tay, bảo cậu ấy ngửi kỹ lại lần nữa, nhưng mắt hoa nhìn gà hóa cuốc, tôi lại khoác tay lên vai cậu ấy.
"Mũi em bị điếc rồi à?"
Cố Hí lập tức ngây người, mặt đỏ lên thấy rõ.
Hôi đến mức nín thở luôn sao?
Tôi càng nghĩ càng thấy chóng mặt.