Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Càng gần xuân, tiết trời càng ấm áp, thương nhân đến kinh đô buôn bán ngày càng đông đúc, khách điếm Lai Nghi ngày nào cũng kín người.
Lục Đồng cũng không mượn bếp sau của khách điếm để bào chế dược liệu nữa.
Thứ nhất, số khách trọ ngày càng tăng, trong đó kiểu người nào cũng có, nàng lại là một cô nương trẻ tuổi, đêm khuya đi lại trong khách điếm rất nguy hiểm. Thứ hai, nếu ngày nào nàng cũng đến mượn bếp, dù chưởng quầy ngoài miệng không nói gì, e rằng trong lòng cũng có chút bất mãn.
Cũng may là tiền bán than bồ hoàng lúc trước có thể dùng thêm nửa tháng nữa, không đến mức núi sông cạn kiệt.
Ngân Tranh đang nằm trên bàn, buồn chán nhúng ngón tay vào trà để viết chữ lên bàn.
Chữ viết của nàng ta rất đẹp, đoan trang duyên dáng, dòng chữ nhỏ nhắn xinh đẹp như trâm hoa. Lục Đồng không khỏi nhìn thêm vài lần.
Ngân Tranh trông thấy ánh mắt của Lục Đồng, sửng sốt một chút, vội vàng dùng tay áo lau đi vết nước trên bàn, nói: "Cô nương, nô tỳ..."
“Rất đẹp.” Lục Đồng nhẹ nhàng nói.
Mặt Ngân Tranh đỏ bừng: “Ban đầu ở trong lâu, các cô nương phải học đủ cầm kỳ thi họa. Nô tỳ học những thứ khác không tốt, chỉ có đọc và viết là miễn cưỡng coi được, chỉ là..." Nàng ta không nói nữa.
Lục Đồng biết rõ, khách đến hoa lâu tìm niềm vui, có thể vung tiền như rác vì một khúc tỳ bà, dâng trăm viên minh châu để được đánh một ván cờ thanh quan, nhưng chưa chắc đã trả tiền để xem một cô nương viết chữ.
Một chữ của đại nho danh sĩ đáng giá ngàn vàng, nhưng bút mực của kỹ nữ lại chẳng đáng một đồng. Đủ loại khác biệt, giàu nghèo sang hèn, đã sớm phân rõ ràng.
Ngân Tranh rất thích viết chữ, nên khi Lục Đồng bảo nàng ta viết lên tờ giấy dầu trắng bọc trà thuốc, nàng ta luôn viết rất nghiêm túc. Nàng ta hỏi Lục Đồng: “Nhưng thưa cô nương, tại sao lại muốn viết lên những tờ giấy trắng bọc trà thuốc đó?”
Lục Đồng suy nghĩ một chút: "Khi ta và ngươi vào kinh, trên đường phố khắp nơi đều có thể nhìn thấy các quán trà. Người dân Thịnh Kinh rất yêu thích trà."
Ngân Tranh gật đầu.
“Quán trà dù nhỏ đến đâu cũng luôn được cắm hoa tươi, mùi vị của nước trà thì được chú trọng, còn có nho sĩ ngâm thơ luận văn, nhìn qua là thấy được sự phong nhã.”
Ngân Tranh trầm ngâm nói: “Cho nên cô nương mới pha trà thuốc.”
Lục Đồng cười nhạt.
Nàng không làm thuốc viên, cũng không làm thuốc bột, mà chọn làm trà thuốc. Còn kêu Ngân Tranh viết văn thơ trên giấy gói trà, vô cùng coi trọng lễ nhạc phong nhã, vẻ ngoài tốt như thế, chắc chắn có người nguyện ý thử một lần.
Chỉ cần có người nguyện ý thử thì việc tiếp theo sẽ dễ dàng hơn nhiều.
Ngân Tranh ngây thơ mờ mịt hiểu được một chút, nhưng nàng vẫn có chút lo lắng, thở dài nói: “Không biết khi nào sẽ có người đến chỗ chúng ta mua trà thuốc.”
Lục Đồng nhìn ra ngoài cửa sổ.
Quán rượu đối diện, cờ rượu bị gió thổi bay phấp phới, dương hoa qua cửa, chim én lưỡng lự. Trong đám người đến kẻ đi, không biết vị nào sẽ tìm đến trước cửa.
Nàng thu lại ánh mắt, cong môi, lộ ra một ý cười rất nhẹ.
"Sớm thôi"
…
Ngân Tranh lo lắng việc trà thuốc do Lục Đồng gửi đi sẽ không được hồi đáp, phía y quán Nhân Tâm, chưởng quầy Đỗ Trường Khanh cũng không thoải mái.
Ở trước quầy, tủ dài chỉ đặt một cuốn sổ kết toán mỏng, từ cuối năm đến nay, cũng chỉ viết được vài trang - thu nhập thật đáng thương.
Đỗ Trường Khanh cầm sổ kết toán lên lật qua lật lại, nhìn nhìn, rồi từ trong cổ họng phát ra một tiếng thở dài: "Xong rồi!"
A Thành không có gì ngạc nhiên, ông chủ tháng nào cũng tính xem bao giờ đến ngày đóng cửa. Đếm từ lúc lão gia qua đời đến tận bây giờ, thời gian đếm ngược càng ngày càng gần, vài tháng sau chắc cũng chẳng cần đếm nữa.
Đỗ Trường Khanh cũng có chút lo lắng.
Bây giờ y quán Nhân Tâm không còn đại phu nào nữa, để tiết kiệm tiền, hắn ta còn tiễn bớt vài tiểu nhị đi, chỉ còn lại A Thành và hắn ta. Nhưng chỉ dựa vào vài vị khách quen để duy trì cửa tiệm thì cũng không được, huống chi người đi trà lạnh, sau khi Đỗ lão gia ra đi, tên phế vật ăn chơi trác táng như hắn ta lập tức lộ nguyên hình, gia sản càng ngày càng ít đi, đám hồ bằng cẩu hữu kia cũng chẳng còn lôi kéo hắn ta kết bằng hữu nữa.