Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Thế sự có thể nóng rồi lạnh, mặt người lúc cao lúc thấp. Từ cổ chí kim, không có ngoại lệ.
Lúc hắn ta đang thở dài, A Thành lau bàn ở bên kia dừng lại, nhìn về phía cửa, kinh ngạc nói: “Hồ viên ngoại?”
Đỗ Trường Khanh sửng sốt ngẩng đầu, quả nhiên nhìn thấy xe ngựa của Hồ gia đỗ ở bên ngoài, Hồ viên ngoại vội vàng xuống xe, đi về phía y quán.
Hồ viên ngoại năm sáu hôm trước vừa đến đây một lần, xem thời gian, đáng lẽ lúc này không nên đến đây.
Trong lòng hắn ta nghi hoặc, nhưng trên mặt lại lộ ra nụ cười thân thiện, chỉ hô lên: "Thúc, sao đột nhiên thúc lại tới đây?"
Hồ viên ngoại rảo bước vào y quán, ánh mắt đảo quanh khắp y quán, chỉ nói: “Trà thuốc…”
Đỗ Trường Khanh bối rối: “Là trà thuốc gì?”
"Ngươi... Mấy ngày trước... Ngươi tặng ta gói quà xuân... Trong đó có gói thuốc, thuốc, trà thuốc!" Cái tật cứ lo lắng là lại lắp bắp của Hồ viên ngoại lại tái phát.
Đỗ Trường Khanh nghe vậy, tim đập thình thịch, lập tức nghĩ trà thuốc có vấn đề gì sao? Vốn y quán kiêng kỵ nhất là đồ vật không rõ nguồn gốc, lần đầu tiên hắn thấy nữ nhân kia, than bồ hoàng giá chỉ có ba đồng bạc vốn đã rất ít rồi, nàng còn tặng thêm hai vật phúc kèm theo, tất có mưu đồ.
Lẽ ra hắn ta không nên tùy tiện đưa trà thuốc Hồ viên ngoại!
Nhưng... Hắn ta và A Thành đã uống gói trà thuốc còn dư lại mấy ngày nay mà không gặp vấn đề gì. Chẳng lẽ chỉ có một gói có độc? Phi, sớm biết như vậy, thà để hắn ta và A Thành uống gói có độc còn hơn. Uống mà chết người thật, hắn ta bán cả y quán này cũng không trả nổi!
Nghĩ thế, Đỗ Trường Khanh nói: "Thúc, thực ra trà thuốc đó là do người khác làm ra. Người đó đưa trà thuốc xong đã bỏ chạy. Bọn ta cũng là bị..."
“... Trà thuốc đó rất tốt!”
Lời của Đỗ Trường Khanh vừa ra khỏi miệng liền nghẹn lại.
Hồ viên ngoại uống một ngụm nước A Thành đưa tới, nói trôi chảy hơn: “Ta uống năm ngày, tình trạng nghẹt mũi cũng đã đỡ hơn rất nhiều! Đi đê cũng không có vấn đề gì!” Hồ viên ngoại càng nói càng kích động: “Trường Khanh, trà thuốc của ngươi rất tốt, đã chữa khỏi bệnh cũ nhiều năm của ta!”
Đỗ Trường Khanh sững sờ tại chỗ.
Hồ viên ngoại lần đầu tiên nắm tay hắn ta, ánh mắt tràn đầy chân tình: “Ta biết ngươi là một đứa trẻ hiếu thảo, nhưng làm sao có thể lợi dụng một tiểu bối như ngươi? Đây là hai mươi lạng bạc.” Ông ấy lấy ra hai thỏi bạc từ trong ngực áo, đặt vào tay Đỗ Trường Khanh: “Ta muốn mua thêm năm gói.”
A Thành đứng ở phía sau Đỗ Trường Khanh, chết lặng trước cảnh tượng trước mắt.
Hồ viên ngoại thấy Đỗ Trường Khanh im lặng, lại nói thêm: "Mà này, ngươi vừa nói gì vậy? Người đưa trà thuốc đã bỏ chạy và không ngươi tìm thấy? Ngươi còn trà thuốc không?"
Đỗ Trường Khanh giật mình tỉnh táo lại: "Có! Vẫn còn!"
Đầu óc hắn ta nhanh chóng xoay chuyển, lập tức hớn hở cười nói: “Đương nhiên là có. Người bán trà thuốc kia tính tình kỳ quái thanh cao, vốn dĩ nàng định rời đi, nhưng tính nàng lại hợp với ta, nàng và ta đã trở thành hảo hữu của nhau, nàng hứa sau này sẽ tiếp tục cung cấp trà thuốc cho y quán Nhân Tâm." Hắn ta nói: "Thúc, người đến y quán của ta là đúng rồi, khắp cả Thịnh Kinh chỉ có y quán của ta là có trà thuốc này thôi. Mời ngài ngồi uống chút nước và nghỉ ngơi một lát, nàng không ở gần đây, chờ trà thuốc đến cần có chút thời gian, ngài cứ từ từ."
Đỗ Trường Khanh vừa nói vừa nhét thỏi bạc vào tay áo, kéo A Thành vào phòng trong.
Trên trán và chóp mũi của hắn đổ đầy mồ hôi, hắn vội vàng nói: “Ngươi còn nhớ hai người kia nói bọn họ ở khách điếm nào không?”
A Thành mờ mịt.
Đỗ Trường Khanh lòng nóng như lửa đốt.
Lúc đó hắn ta không để hai người kia ở trong lòng, bây giờ phải tìm người, hiển nhiên không nhớ được địa chỉ lúc đó đối phương nhắc đến.
"Khách điếm Kỳ?"
A Thành lắc đầu.
"Khách điếm Tham Tiền?"
A Thành liên tục xua tay.
Đỗ Trường Khanh bực bội gãi tóc, lần đầu tiên trong đời cảm thấy hối hận.
“Xì.” Hắn ta vừa gấp vừa bực: “Rốt cuộc cái khách điếm đó tên gì vậy chứ?”