Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Lục Đồng vừa nghỉ trưa dậy thì có cậu bé của khách điếm tới gõ cửa, nói rằng ở dưới lầu có một vị công tử đến tìm nàng.
Ngân Tranh vui mừng khôn xiết nhưng vẫn kìm nén vẻ mừng rỡ trên khuôn mặt, chầm chậm đi xuống lầu, khi trông thấy Đỗ Trường Khanh, nàng dè dặt hất cằm nói: “Cô nương nhà ta đang trang điểm, phiền công tử đợi một lát.”
Đỗ Trường Khanh dịu dàng cười: “Không cần vội đâu.”
Có trời mới biết, để tìm được Lục Đồng hắn đã tìm kiếm hết những khách điếm có tên na ná nhau ở gần đây, cuối cùng cũng tìm được chỗ này. Khi chủ tiệm nói quả thực có hai cô nương trẻ tuổi đang ở đây, Đỗ Trường Khanh xém nữa thì cảm động đến rớt nước mắt.
Hắn ta thầm nói trong lòng, phải dựa vào người ta kiếm sống thì nên ngoan ngoãn, cuối cùng cũng dần bình tĩnh lại.
Sau nửa nén hương thì Lục Đồng cuối cùng cũng đi xuống lầu.
Hôm nay nàng mặc một chiếc váy thêu hoa màu xanh lam sẫm, mái tóc được tết thành bím và buộc lỏng sau đầu, bên thái dương chỉ cài một đóa hoa phi yến cùng màu, mắt ngọc mày ngài, làn da trắng cùng mái tóc đen, chỉ nhìn một cái thôi cũng khiến lòng người cảm thấy bình yên.
Đỗ Trường Khanh ngây người một lúc, sau đó liền tỉnh táo lại, tiến tới nói: “Cô nương.”
Lục Đồng nhìn hắn ta .
Đỗ Trường Khanh nhìn xung quanh một lượt rồi mỉm cười với Lục Đồng: “Ở đây ồn ào quá, nếu cô nương không ngại, ở bên cạnh có một quán trà , chúng ta tới đó vừa uống trà vừa nói chuyện nhé.”
Lục Đồng gật đầu: “Được.”
Người Thịnh Kinh thích uống trà nên khắp nơi đều có quán trà. Cách khách điếm Lai Nghi không xa, có một con đường đều là quán trà. Đỗ Trường Khanh chọn một quán trà nhỏ nhất, mời Lục Đồng ngồi xuống.
Quán trà này rất nhỏ, bên trong chỉ có hai chiếc bàn, lúc này đã chật kín chỗ ngồi. Đỗ Trường Khanh và Lục Đồng ngồi ở chiếc bàn nhỏ ngoài quán, không lâu sau, chủ tiệm bưng đến hai chén trà và một đĩa hạt dưa đỏ.
Đỗ Trường Khanh đẩy chén trà về phía Lục Đồng, giọng điệu thân thiện khác hẳn với lần đầu gặp mặt, hắn ta hỏi: “Tại hạ là Đỗ Trường Khanh, xin hỏi quý danh cô nương là gì?”
“Lục Đồng.”
“Thì ra là Lục cô nương.” Đỗ Trường Khanh giả vờ gật đầu, rồi xoa xoa tay vào nhau: “Lục cô nương, có lẽ cô nương đã đoán được lý do tại hạ tới đây…”
“Xin lỗi, Đỗ công tử.” Lục Đồng bình tĩnh nói: “Khách điếm không tiện dùng lửa, ta không làm than bồ hoàng nữa.”
Đỗ Trường Khanh nghẹn lời.
Ngân Tranh ở phía sau phì cười.
Đỗ Trường Khanh trên mặt lộ ra vẻ xấu hổ, một lát sau hắn ta mới ho nhẹ một tiếng: “Lục cô nương, hôm nay tại hạ đến đây không phải vì than bồ hoàng. Trà thuốc kia của cô nương…” Hắn ta nghiêng người về phía trước, hạ giọng nói: “Có thể bán tiếp cho ta một ít không?”
Lục Đồng cầm chiếc bát sứ trên bàn lên nhấp môi, nhẹ giọng nói: “Đỗ công tử định bỏ ra bao nhiêu bạc?”
Đỗ Trường Khanh nhìn chằm chằm nàng: “Một lượng bạc. Lục cô nương, trà thuốc của cô nương, bán cho ta với giá một lượng bạc, thế nào?”
Một túi trà thuốc nhiều nhất cũng chỉ uống được sáu đến bảy ngày, một lượng bạc một túi là rất cao rồi.
Lục Đồng mỉm cười.
Đỗ Trường Khanh hỏi: “Lục cô nương cười cái gì vậy?”
Lục Đồng lắc đầu, giọng nói vẫn bình tĩnh trước: “Xem ra Đỗ công tử không thật sự muốn hợp tác làm ăn với ta. Ta thấy cách y quán Nhân Tâm không xa có Hạnh Lâm Đường, gia nghiệp lớn, nói không chừng bọn họ có thể ra giá cao hơn một chút.”
Nàng đáp lại nguyên vẹn câu nói của Đỗ Trường Khanh ngày đó, khiến vẻ mặt của hắn đột nhiên thay đổi.
Ngưng một chút, Đỗ Trường Khanh nghiến răng nghiến lợi nói: “Lục cô nương có thể đưa ra một con số không?”
Lục Đồng: “Ba lượng bạc một túi.”
“Đắt thế!” Đỗ Trường Khanh nhảy dựng lên, hét lớn: “Sao không đi cướp luôn đi?”
Lục Đồng ngước mắt lên nhìn về phía xa xăm.
Sông Lạc Nguyệt chảy qua thành, hai bên bờ trong thành phủ đầy bóng liễu. Mùa xuân, hoa liễu bay đầy trời, chim vàng anh hót, chim yến nhảy múa.